“Phu nhân, hôm nay người lại vất vả suốt cả ngày, hiện tại so với lúc trước ở trong cung của mình không màng thế sự thật là khổ hơn nhiều rồi.”
Ngọc Họa nhìn rất rõ, Phượng Khâm quả thực có vài phần kính trọng Tôn Cầm, nhưng lại không dành cho nàng bao nhiêu yêu thương. So ra, vị Đoạn mỹ nhân kia không cần làm gì lại ung dung nhàn nhã hơn nhiều. Ngọc Họa bất bình thay chủ tử, Tôn Cầm khẽ nhíu mày, thần sắc lạnh nhạt:
“Nhưng cứ ở mãi trong Trường Thu cung cũng vô dụng thôi, chỉ có thể chờ đến ngày đó…”
Ngọc Họa còn đang nghĩ “ngày đó” là ngày nào, trong lòng chợt giật thót, nàng tự nhiên hiểu được quy củ tuẫn táng từ xưa của Đại Ân. Phu nhân nhà mình vào cung chưa từng hưởng phúc gì, đến khi quân vương băng hà lại còn phải bị kéo theo chôn cùng, thật sự là… Trong lòng Ngọc Họa dấy lên vài phần không cam, ánh mắt chợt lóe lên:
“Phu nhân, hiện tại hậu vị trong nội cung đang bỏ trống…”
Câu nói ấy ý vị sâu xa, nhưng ý tứ lại rõ ràng vô cùng. Trong toàn bộ hậu cung, chỉ có Vương hậu mới có thể miễn tuẫn táng. Mà hiện giờ Đoạn Cẩm Y thất thế, hậu vị bỏ trống, tất nhiên phải lập hậu mới. Trong nội cung, người có tư cách nhất, chỉ có Tôn Cầm.
Tôn Cầm không đáp, nhưng đáy mắt thoáng lóe lên tia sáng. Nàng không nói thêm gì, chỉ thẳng đường về Trường Thu cung.
Khi trở về chính điện, vừa ngẩng đầu đã thấy Ngọc Cầm đang chờ sẵn. Ngọc Họa phía sau cũng nhìn thấy, lập tức cười:
“Bệnh của tỷ tỷ đã khỏi hẳn rồi, thật phải cảm tạ phu nhân. Sau này tỷ cũng có thể cùng hầu hạ phu nhân rồi.”
Tôn Cầm khẽ cong môi, liếc nhìn Ngọc Cầm, rồi đi vào nội thất.
Ngọc Cầm chậm một bước, trước tiên dặn Ngọc Họa:
“Ngươi đi xem nhà bếp, mang bữa tối chuẩn bị cho phu nhân tới đây.”
Ngọc Cầm và Ngọc Họa tuy không phải tỷ muội ruột, nhưng đều là gia sinh tử của Tôn gia, nhiều năm hầu hạ bên cạnh Tôn Cầm, tình cảm sớm đã như tỷ muội. Ngọc Cầm trầm ổn tỉ mỉ, Ngọc Họa hoạt bát lanh lợi, hai người hoàn toàn trái ngược. Trước kia khi Ngọc Cầm chưa bệnh, mọi việc đều do nàng chủ trì. Dù mấy năm gần đây Ngọc Họa hầu hạ bên cạnh nhiều hơn, nhưng nàng vẫn kính trọng Ngọc Cầm.
Nghe Ngọc Cầm phân phó, Ngọc Họa không hề bất mãn, lập tức vui vẻ đáp lời rồi đi.
Ngọc Cầm đóng cửa điện, lúc này mới bước vào nội thất.
Tôn Cầm đang cởi ngoại bào, Ngọc Cầm tiến lên giúp, đồng thời hỏi:
“Thập tam công tử giữ được mạng rồi?”
“Giữ được.” Tôn Cầm gật đầu, “Nhưng vẫn hôn mê, nói là chân chắc chắn đã phế, cũng không biết khi nào mới tỉnh.”
Trên mặt Ngọc Cầm thoáng hiện vài phần tức giận và áy náy:
“Nô tỳ có tội, khi đó nhìn thấy từ xa có người tới nên không kịp kiểm tra. Rơi từ cao như vậy xuống, vốn nghĩ chắc chắn sẽ chết…”
Tính cách Phượng Diệp cứng cỏi, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ. Bị Ngọc Cầm đẩy xuống từ trên cao, đáng lẽ không thể sống nổi, ai ngờ lại mạng lớn như vậy.
“May mà ngươi đứng cao nên thấy họ đến, nếu không ta trên đường quay về có khi còn đụng phải họ, lúc đó thật sự khó giải thích.” Tôn Cầm thay xong y phục, khoác áo dài màu xanh nhạt, rồi đi đến bên giường thấp cạnh cửa sổ, ngồi xuống tựa vào gối, nhắm mắt thở dài.
Hôm nay nàng thực sự quá mệt mỏi.
“Tuy chưa chết, nhưng bị thương rất nặng. Đại phu nói rất có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại. Hiện tại chỉ có thể cầu hắn đừng tỉnh quá sớm, ít nhất nằm mười ngày nửa tháng, chúng ta mới có thời gian sắp xếp.”
Ngọc Cầm rót trà đưa tới:
“Phu nhân, quá nguy hiểm. Thập tam công tử nhất định phải chết. Hắn không chỉ nhìn thấy chúng ta giết người, mà còn nghe được những lời khác. Nô tỳ sẽ đi sắp xếp, bất kể dùng độc hay cách gì, cũng phải sớm khiến hắn tắt thở.”
Tôn Cầm đặt chén trà xuống, lắc đầu:
“Ngươi nghĩ ta không muốn sao? Nhưng bây giờ không được. Triêu Tịch nói lúc họ tới đã thấy một bóng người. Ngươi nhìn thấy họ, họ cũng nhìn thấy ngươi. May mà không thấy rõ. Chính vì vậy hiện tại họ đề phòng rất cao. Nếu chúng ta ra tay lúc này, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.”
Ngọc Cầm thở dài:
“Sớm biết vậy nô tỳ đã ra tay dứt khoát hơn…”
Tôn Cầm xua tay:
“Giờ nói những lời đó cũng vô ích. Đi dặn người theo dõi Gia Thần điện cho kỹ. Nếu Phượng Diệp tỉnh lại…”
Nàng không nói tiếp được. Nếu Phượng Diệp tỉnh lại, nhất định sẽ kể hết những gì đã thấy, đã nghe. Khi đó, dù có biện giải thế nào cũng khó che giấu.
Tôn Cầm bỗng mở mắt, trong lòng dâng lên sự oán hận. Tên nhóc này, vì sao lại mạng lớn như vậy!
Nếu hắn chết thật, lúc này nàng đâu cần lo sợ đến vậy.
Nàng đột nhiên đổi ý:
“Ngươi nói đúng, hắn nhất định phải chết. Cho người theo dõi sát sao bên đó, có cơ hội là ra tay. Bảo người trong phủ đưa vài tử sĩ vào cung. Nếu bị Triêu Tịch bắt được cũng không sao.”
Trong mắt Ngọc Cầm lóe lên một tia hung lệ:
“Vâng, nô tỳ lập tức đi sắp xếp.”
Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, sau đó “két” một tiếng, cửa mở ra. Ngọc Họa bưng khay thức ăn bước vào:
“Phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong, người bận cả ngày rồi, mau dùng chút đi.”
Tôn Cầm nhìn lướt qua, chỉ ăn nửa bát cháo loãng rồi đặt đũa xuống. Ngọc Họa nhìn mà xót xa:
“Phu nhân mệt quá nên chẳng có khẩu vị, thật là… người vất vả nhất vẫn là phu nhân, còn Đoạn mỹ nhân thì nhàn nhã biết bao…”
Lẩm bẩm vài câu, Ngọc Họa dọn bát đũa ra ngoài, rồi quay lại thấy Tôn Cầm nằm nghỉ, sắc mặt không tốt, càng thêm lo lắng.
Nàng đảo mắt, chợt nhớ ra buổi chiều Nội phủ vừa đưa tới trang sức mùa hạ mới, liền nhanh chóng mở tủ lấy mấy hộp gấm:
“Phu nhân, Nội phủ lần này mang tới trang sức đẹp lắm! Đám người đó cuối cùng cũng biết thân phận của người rồi. Trước kia đồ đưa tới chẳng bằng đồ trong nhà, nhưng lần này toàn là bảo thạch lấp lánh, nhìn chói cả mắt!”
Tôn Cầm thân mệt, tâm càng mệt, chỉ dựa vào một bên không nói lời nào.
Ngọc Họa vẫn cố gắng làm nàng vui: “Phu nhân, người xem thử đi…”
Nàng lấy gương đặt trước mặt Tôn Cầm: “Người không cần động, để nô tỳ giúp người đeo thử đôi khuyên tai này, chỉ cần nhìn một chút là được. Nếu không thích, nô tỳ sẽ đi mắng Nội phủ một trận!”
Nghe vậy, Ngọc Cầm cũng khuyên: “Phu nhân thử xem đi, biết đâu là do Vương thượng đặc biệt dặn dò.”
Nghe đến đây, Tôn Cầm khẽ động mí mắt, cuối cùng cũng ngồi dậy.
Nàng cúi mắt, dường như không hề hứng thú, chỉ là không muốn phụ lòng Ngọc Họa.
Ngọc Họa vui mừng, lấy ra một đôi khuyên tai lấp lánh, đeo cho nàng, rồi nhìn vào gương:
“Phu nhân xem đi, thật đẹp, hình dáng rất đặc biệt…”
Tôn Cầm thờ ơ ngẩng đầu, liếc vào trong gương một cái.
Trên vành tai trắng nõn của nàng là đôi khuyên tai đính đá màu tím. Đế khuyên tạo thành hình hoa, năm viên đá tím nhỏ ghép lại thành một bông hoa…
Hoa anh đào…
Đồng tử Tôn Cầm đột nhiên co rút, sắc mặt đại biến, cả người bật dậy. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng giật phăng đôi khuyên tai xuống.
Động tác quá mạnh, trực tiếp kéo rách lỗ tai, máu lập tức rỉ ra!