Chương 620: Tặng than trong tuyết đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 620: Tặng than trong tuyết.

“Phu nhân, thật kỳ lạ, sao Thập Tam công tử lại đến hỏi người?”

Đi qua một khúc quanh, rời khỏi tầm mắt của Phượng Diệp, Ngọc Họa không nhịn được mà lẩm bẩm một câu. Trước nay Tôn Cầm luôn đóng cửa không ra ngoài, cũng chỉ từ năm nay mới bắt đầu thường xuyên xuất hiện hơn. Nói đến trong cung có ai thân thiết với Tôn Cầm, thì quả thật là không có. Vị Thập Tam công tử này lại càng không gần gũi với bà, đã như vậy, Phượng Diệp có chuyện sao lại tìm đến Tôn Cầm?

Phượng Diệp vốn được sủng ái, nhìn thì lúc nào cũng cười ngây thơ với mọi người, nhưng thực chất tâm tư lại tinh quái vô cùng. Dù thế nào đi nữa, Ngọc Họa cũng không tin hắn là kiểu người sẽ chủ động thân cận Tôn Cầm.

Tôn Cầm nghe vậy khẽ cười, “E là hắn không phải đến hỏi ta, chỉ là vừa hay đi ngang qua bị ta bắt gặp thôi.”

Ngọc Họa chớp chớp mắt, “Hả? Chỗ này đâu phải đường đến Sùng Chính điện, hắn đến đây làm gì?”

Ánh mắt Tôn Cầm xoay nhẹ một vòng, “Cái này ta cũng không rõ, nhưng đại khái hắn đang nghi ngờ gì đó về Trường Thu cung của ta.”

Ngọc Họa nhíu mày, “Nghi ngờ Trường Thu cung?”

“Đúng vậy.” Tôn Cầm tỏ ra khá hứng thú, “Ta vừa nói rồi đấy, Đoạn Cẩm Y đến giờ vẫn không thừa nhận là mình ra lệnh giết Liễu Tế. Ta lại cảm thấy có khi thật sự không phải bà ta giết. Nếu vậy, Thập Tam tất nhiên sẽ nghi ngờ người khác, mà đã nghi thì rất có thể sẽ nghi đến ta. Nếu không phải vì điều này, ta cũng không nghĩ ra lý do nào khác.”

Tôn Cầm không biết Triều Tịch đã từng nói gì với Phượng Diệp, nhưng vẫn đoán trúng một bước này.

Ngọc Họa nghe vậy liền cười khẩy, “Thật là… phu nhân cũng quá tốt bụng rồi, còn đi giải vây cho Đoạn Lương nhân. Chuyện này rõ ràng là do bà ta sai khiến, nếu không thì Từ ma ma sao lại đâm đầu tự vẫn, rõ ràng là thay chủ nhận tội. Bây giờ thành ra chết không đối chứng, mới để bà ta yên ổn sống ở Sương Tuyết đài như vậy…”

Ngọc Họa nói một hồi liền lạc đề, Tôn Cầm quay đầu liếc nàng một cái, nàng mới vội vàng im miệng.

Le lưỡi, Ngọc Họa nhanh chóng nói, “Là nô tỳ nhiều lời rồi.”

Tôn Cầm nghiêm giọng, “Dù chỉ là Lương nhân, nhưng vẫn là chủ tử. Những lời này truyền ra ngoài, người ta còn không biết Trường Thu cung chúng ta nghĩ thế nào. Dù thế nào đi nữa, quyết định của Vương thượng cũng đều là đúng.”

Ngọc Họa vội “vâng” một tiếng, “Cái miệng này của nô tỳ người cũng biết mà, hì hì.”

Tính tình Ngọc Họa hoạt bát, nói chuyện thường không giữ chừng mực, Tôn Cầm dĩ nhiên rõ điều đó. Bà khẽ gật đầu, có phần cảm thán, “Tính tình ngươi và tỷ tỷ ngươi đúng là một trời một vực, hoàn toàn khác nhau.”

Ngọc Họa lại cười, “Tỷ tỷ thì dịu dàng trầm ổn, không giống nô tỳ. Nhưng chúng nô tỳ có một điểm giống nhau, đó là đều có phúc, được hầu hạ bên cạnh phu nhân. Hôm trước gặp tỷ tỷ, thấy nàng khá hơn nhiều, đa tạ đại ân của phu nhân.”

Tôn Cầm lắc đầu, “Hai người các ngươi theo ta nhiều năm như vậy, ta chăm lo cho các ngươi là chuyện nên làm.”

Ngọc Họa nghe vậy vô cùng cảm động, ghi nhớ ân tình của Tôn Cầm thật sâu trong lòng.

Hai người đi một đường về phía Thục Phòng điện, từ xa đã thấy nơi đó được trang hoàng rực rỡ náo nhiệt. Đi đến gần hơn, thấy cung nhân ra vào tấp nập, Ngọc Họa lại không nhịn được nói nhỏ, “Thập công chúa sắp xuất giá rồi, mà huynh đệ tỷ muội trong cung cũng chẳng mấy ai đến ngồi chơi, nhìn thì náo nhiệt đấy, nhưng lại có chút tiêu điều…”

Giọng nàng rất nhỏ, lần này Tôn Cầm không liếc nàng nữa, chỉ quan sát xung quanh rồi bước vào trong. Cung nhân thấy bà tới đều vội vàng hành lễ, không dám chậm trễ chút nào.

Tôn Cầm còn chưa tới cửa chính điện, Phượng Niệm Dung đã nhận được tin mà bước nhanh ra đón, “Phu nhân đến rồi, mau mời vào…”

Tôn Cầm mỉm cười, để mặc Phượng Niệm Dung nắm tay mình, hai người cùng bước vào trong. Tôn Cầm dịu dàng hỏi, “Quan lễ đã đối chiếu quy trình ngày đó với con chưa? Những lễ nghi đến tông miếu con đã nhớ hết chưa?”

Phượng Niệm Dung gật đầu, “Nhớ rồi nhớ rồi, phu nhân cứ yên tâm.”

“Con từ nhỏ đã thông minh, mấy chuyện này không làm khó được con.” Nói rồi cùng nàng ngồi xuống, lại nhận lấy chén trà nàng đưa, “Hôm nay ta đến ngoài việc xem mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ chưa, còn muốn cho con xem danh sách mới bổ sung chỉnh sửa.”

Nói xong nhìn Ngọc Họa một cái, nàng lập tức đưa lên một quyển sổ nhỏ. Tôn Cầm tiếp lời, “Những điều con nói ta đã cố gắng bổ sung hết, con xem thử còn chỗ nào cần sửa không, nếu có thì tiếp tục chỉnh, chỉ còn vài ngày nữa phải gấp rút rồi.”

Phượng Niệm Dung cười nhận lấy, “Phu nhân đã đích thân xem qua, tự nhiên sẽ không có...”

Nói được nửa câu, nàng chợt nhíu mày. Nàng đã lật đến phần cuối, mấy trang cuối là chuẩn bị cho tỳ tùng và của hồi môn. Trong số đó, người đáng chú ý nhất là Chu Yên, nàng là thiếp theo giá duy nhất. Ngoài phần Chu phủ chuẩn bị cho nàng ta, vương thất cũng phải chuẩn bị một phần.

Phượng Niệm Dung nhíu mày chính là vì trang dành cho Chu Yên…

Chu Yên chỉ là một thiếp theo, mà đồ chuẩn bị lại gần như không kém nàng.

“Ừm? Sao vậy?” Tôn Cầm đặt chén trà xuống, cúi người nhìn trang nàng đang xem. Chỉ liếc một cái bà đã hiểu, liền cười nói, “Những thứ này nhìn thì có vẻ đẹp thôi, thực ra đồ của nàng ta hoàn toàn không thể so với con. Danh sách này phải đưa cho lễ quan nước Triệu xem, không thể để mất mặt Thục quốc chúng ta.”

Hàng mày đang nhíu của Phượng Niệm Dung dần giãn ra. Nàng chưa nói một chữ nào, mà Tôn Cầm đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng. Lời nói ấy ngược lại khiến nàng có vẻ nhỏ nhen.

Thực ra nàng vốn không định nói, chỉ là nhìn thấy nên hơi nhíu mày mà thôi. Hai má hơi ửng đỏ, nàng lật qua trang đó, “Phu nhân nói phải, đây là điều nên làm. Yên nhi theo con đi xa đến nước Triệu, quả thực nên chuẩn bị thêm cho nàng.”

Tôn Cầm gật đầu cười, “Quả nhiên con là người hiểu chuyện nhất.”

Phượng Niệm Dung cười hoàn mỹ, đôi mắt cong cong như vầng trăng, che đi những cảm xúc khác lạ trong đáy mắt. Nàng lật qua quyển sổ thêm một lượt, rồi khép lại, khen ngợi, “Rất tốt, rất hợp ý con. Những ngày này phu nhân tự mình lo liệu mọi việc, thật vất vả cho người.”

Tôn Cầm nhấp trà, khẽ thở dài, “Con là công chúa được Vương thượng sủng ái nhất, lại là người đầu tiên xuất giá, tự nhiên phải hoàn mỹ. Hơn nữa con gả sang Triệu quốc làm thế tử phi, nếu có chút sơ suất nào, chẳng phải khiến con khó xử sao? Cho nên, hôn lễ này nhất định phải tổ chức thật long trọng rực rỡ.”

Phượng Niệm Dung cười sâu hơn, “Có phu nhân sắp xếp, tự nhiên mọi việc đều ổn thỏa.”

Tôn Cầm nhìn nàng đầy thương tiếc, “Chỉ đáng tiếc mẫu thân con… hôm đó ta đã sai người đi hỏi, tình hình vẫn không tốt. Nữ nhi xuất giá vốn phải do mẫu thân đích thân tiễn đi, nhưng đến ngày đó, e rằng chỉ có Vương thượng đưa tiễn con mà thôi.”

Theo lễ chế, công chúa xuất giá, bất kể mẫu thân địa vị thế nào cũng phải tự mình tiễn con lên xe hoa. Nhưng mẫu thân của Phượng Niệm Dung không phải bệnh mà là điên loạn, nên tuyệt đối không thể xuất hiện.

Vừa nghe Tôn Cầm nhắc đến chuyện để mẫu thân tiễn dâu, Phượng Niệm Dung lập tức nghẹn lại, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.

Đó là hôn lễ long trọng hoàn mỹ của nàng! Nếu đến lúc đó Đoạn mỹ nhân xuất hiện với dáng vẻ điên loạn xấu xí, chắc chắn sẽ biến hôn lễ của nàng thành trò cười.

Nàng khó khăn nuốt nước bọt, nụ cười cũng cứng lại, “Mẫu thân sức khỏe không tốt, trước ngày đại hôn con sẽ đi bái biệt. Chuyến này sang Triệu quốc, trong Thục quốc còn mong phu nhân chăm sóc nhiều.”

Tôn Cầm gật đầu, “Con yên tâm, đó là điều đương nhiên.”

Phượng Niệm Dung thở ra một hơi, “Có phu nhân, con yên tâm rồi. Chỉ không biết bệnh của mẫu thân sau này có khỏi không.”

Tôn Cầm cười, “Yên tâm đi, vẫn sẽ có thái y theo dõi. Bệnh của mẫu thân con, biết đâu lúc nào đó lại khỏi, khi ấy nhất định sẽ báo cho con đầu tiên.”

Nghe nói mẫu thân có thể khỏi bệnh, Phượng Niệm Dung lại không hề vui mừng. Nàng gượng cười gật đầu, rồi chuyển sang chuyện khác. Hai người trò chuyện thêm một lúc, Tôn Cầm không định ở lâu, liền cáo từ.

Tiễn Tôn Cầm ra cửa, Phượng Niệm Dung đứng ở cửa một lúc lâu, rồi thở dài một hơi.

“Tử Uyên, bên Sương Tuyết đài đã dặn dò xong chưa?”

Nghe vậy, Tử Uyên lập tức gật đầu, “Công chúa yên tâm, đã dặn rồi, đồ của chúng ta cũng đã đưa vào.” Nói rồi lại chần chừ, “Nhưng không phải công chúa nói hiện giờ trong cung là Tôn phu nhân quản lý sao, sao còn…”

“Ngươi biết gì chứ?” Phượng Niệm Dung quay vào trong, “Ai biết sau này Đoạn thị có được phục vị hay không?”

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên, “Lúc này… chính là tặng than trong tuyết…”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng