“Huynh đệ bên dưới nói khi đến nơi thì cổng viện này đã bị khóa trái từ bên trong. Thuộc hạ vừa kiểm tra kỹ, cửa phòng và cửa sổ trong nhà cũng đều khóa chặt. Nghe lời tiểu nha hoàn kia kể lại, lại thêm việc thuộc hạ không tìm ra bất kỳ dấu vết nào chứng tỏ có người khác từng đến đây… Cái chết của Tú Nương thực sự vô cùng quỷ dị!”
Giọng Mạc Đông Đình trầm thấp, nặng nề như đè xuống lòng người. Những người có mặt đều sững sờ.
Lạc Thuấn Hoa hít sâu một hơi: “Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ Tú Nương là tự sát sao?”
Dù hỏi như vậy, nhưng trong lòng hắn hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó.
Thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, làm sao có thể là tự sát? Tú Nương có lý do gì để tự kết liễu đời mình? Huống hồ thi thể bị chém thành ba đoạn, máu me đầy đất, cảnh tượng khiến người ta rợn tóc gáy!
Mạc Đông Đình cúi mắt, không đáp.
Lạc Thuấn Hoa phất tay áo, quay lưng lại, giọng nghiêm lạnh: “Điều tra! Phải điều tra cho rõ ràng! Phủ ta phòng bị nghiêm ngặt như vậy, thế mà trong thời gian ngắn lại liên tiếp xảy ra hai chuyện ác độc thế này! Vài ngày nữa sẽ có khách mới đến, đến lúc đó…”
Hắn nói đến đây mới chợt nhớ ra bên cạnh còn có Thương Giác và Triêu Tịch, lập tức dừng lời. Trong chớp mắt hắn quay lại, sắc mặt có chút lúng túng:
“Điện hạ, người cũng đã thấy rồi, Tú Nương chết thảm như vậy, mà chuyện Nghê Thường Vũ Y hiện tại cũng chưa có manh mối. Nơi này lúc này không thích hợp để người tiếp tục ở lại. Trời đã muộn, chi bằng người và công chúa về viện nghỉ ngơi trước? Việc xảy ra tại Hoài Âm Hầu phủ là do Lạc mỗ tiếp đãi không chu toàn. Xin người yên tâm, chuyện Nghê Thường Vũ Y ta nhất định sẽ cho người một lời giải thích!”
Tuyết vẫn lất phất rơi, màn đêm càng lúc càng đen đặc.
Đêm Thượng Nguyên vốn dĩ phải náo nhiệt vui vẻ, đèn hoa rực rỡ, tiếng cười nói vang khắp nơi. Vậy mà lúc này, nơi đây lại bị mùi máu tanh bao trùm, lạnh lẽo đến thấu xương.
Viện nhỏ vốn chật hẹp, nay lại càng bức bối. Cách đó không xa là thi thể bị chém thành ba đoạn, máu đông lại dưới nền tuyết trắng. Gió lạnh thổi tới, ai nấy đều cảm thấy tay chân tê buốt.
Thương Giác từ đầu đã không muốn Triêu Tịch tiếp tục ở lại nơi này. Nghe Lạc Thuấn Hoa nói vậy, hắn lập tức nắm lấy tay nàng.
“Chúng ta về trước. Chuyện này, ta nhất định sẽ không để nàng chịu uất ức.”
Gió đêm lạnh buốt, vậy mà giọng nói của hắn lại dịu dàng hơn hẳn lúc ban đầu.
Triêu Tịch thầm khâm phục hắn diễn kịch thật giỏi. Ngoài mặt nàng khẽ gật đầu, mềm giọng đáp:
“Thiếp nghe theo điện hạ.”
Thương Giác khẽ thở ra một hơi, quay sang gật đầu với Lạc Thuấn Hoa. “Ta chờ tin từ Hầu gia.”
Lạc Thuấn Hoa vội vàng gật đầu, đưa tay làm động tác mời, tiễn hai người xuống bậc thềm.
Vân Triết đứng chờ bên ngoài, vẻ mặt không biểu cảm. Tử Tầm thì sớm đã bị dọa đến ngây người như gỗ. Phải đến khi Triêu Tịch và Thương Giác bước được vài bước, nàng mới hoàn hồn, vội vàng đuổi theo.
Khi ra khỏi cổng viện, nàng vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại, sau đó ghé sát bên tai Triêu Tịch thì thầm:
“Công chúa… cửa phòng và cửa sổ đều bị khóa trái. Hung thủ rốt cuộc ra ngoài bằng cách nào?”
Nàng hạ thấp giọng hơn nữa, giọng run run: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ kẻ giết Tú Nương là ma quỷ sao?”
Chỉ có ma quỷ mới đến không bóng, đi không dấu.
Tuy nàng nói rất khẽ, nhưng gió đêm vẫn mang theo những lời ấy lọt vào tai Lạc Thuấn Hoa và Chu thị. Hai người thoáng chốc tái mặt. Khi nhìn lại vệt máu đỏ sẫm trước cửa phòng, trong mắt họ lướt qua vẻ hoảng sợ và kinh hãi.
“Bám lấy cánh tay ta, đừng buông.”
Tuyết rơi dày hơn. Vì quãng đường có phần xa, Thương Giác nhận lấy chiếc ô do hạ nhân đưa tới. Hai người đi phía trước dưới chiếc ô giấy màu mực đen, Tử Tầm và những người khác cách vài bước theo sau.
Dưới chiếc ô tối màu ấy, ánh mắt Thương Giác nặng nề đặt lên khuôn mặt Triêu Tịch.
“Vở kịch đêm nay… rất hay.”
Giọng hắn thản nhiên, như thể đã nhìn thấu mọi chuyện.
Triêu Tịch im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu cười. “Còn đặc sắc hơn ta tưởng.”
Thương Giác khẽ nhướng mày, chỉ nhìn thấy trên mặt nàng thoáng qua một tia khoái ý. Vì vẫn còn đang trên đường, hắn không hỏi thêm.
Triêu Tịch không nhìn thấy đường, đành phải nắm chặt cánh tay hắn. Sự căng thẳng trong lòng nàng truyền qua lực tay, bị hắn cảm nhận rõ ràng.
Trong khoảnh khắc, Thương Giác bỗng có ảo giác rằng nàng thực sự đang tin cậy mình.
Nhưng cảm giác ấy chỉ lóe lên rồi tắt ngấm.
Hắn lập tức dập tắt niềm hy vọng vừa nhen nhóm.
Hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều. Hắn quá hiểu nàng.
Hai người im lặng suốt quãng đường cho đến khi về tới viện Đạp Tuyết.
Người canh giữ trước cửa lại là Trụy Nhi.
Ánh mắt Thương Giác lướt qua tiểu nha hoàn thường đi cùng Vận Nhi ấy, rồi không nói gì, trực tiếp đưa Triêu Tịch vào trong.
Trong phòng ấm áp như mùa xuân. Hắn tháo áo choàng cho nàng, đỡ nàng ngồi xuống, lại đặt một chiếc lò sưởi nhỏ vào lòng bàn tay nàng, lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
“Nàng không muốn ta nhúng tay vào chuyện của nàng, ta có thể cho nàng tự do lớn nhất. Nhưng nàng… có phải nên cho ta một lời giải thích?”
Triêu Tịch vừa sưởi ấm tay vừa hỏi: “Điện hạ muốn nghe giải thích điều gì?”
Thương Giác khẽ cười: “Bắt đầu từ Nghê Thường Vũ Y.”
Triêu Tịch trầm mặc một lúc lâu, rồi mới nói: “Ta chưa từng có thói quen giải thích hành động của mình với người khác.”
Thương Giác híp mắt lại, trong lòng thầm may mắn vì đã không coi cảnh dưới ô ban nãy là thật.
“Nhưng....”
Triêu Tịch đột nhiên mở lời. “Nhưng hôm nay có thể nói với người.”
Trong mắt Thương Giác lóe lên một tia sáng.
Triêu Tịch bình thản nói: “Trên bộ y phục đó, quả thực có dính bột lân. Một lượng nhỏ không dễ bị phát hiện, nhưng lại là độc dược mạn tính. Đêm nay… ta chỉ tăng thêm lượng đó mà thôi.”
Thương Giác nhíu mày. “Đêm nay?”
Chỉ có thể là đêm nay. Nếu nàng đã động tay động chân từ trước, có lẽ bộ Nghê Thường Vũ Y kia đã tự bốc cháy từ lâu.
Thương Giác làm sao không hiểu. Suy nghĩ xoay chuyển, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ đã hiểu ra.
Triêu Tịch không nghe hắn hỏi thêm, dường như biết hắn đã đoán được điều gì. Nàng khẽ cong môi, gọi ra ngoài: “Trụy Nhi, vào đi.”
Cửa phòng mở ra.
Trụy Nhi – tiểu nha hoàn vốn ít nói – bước vào, tiến thẳng đến trước mặt Triêu Tịch, nhấc váy quỳ xuống.
“Trụy Nhi bái kiến chủ thượng…”
Triêu Tịch không nhìn thấy, nhưng khẽ nghiêng cằm về phía Thương Giác.
“Đây là Yến thế tử.”
Trụy Nhi đứng dậy, lại quỳ xuống hành lễ với Thương Giác: “Bái kiến thế tử.”
Thương Giác không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Hắn hoàn toàn không ngạc nhiên. Nếu là động tay động chân tạm thời trong đêm qua, thì không thể là Tử Tầm người cùng Vận Nhi trở về. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có Trụy Nhi kẻ ở lại trong viện mới có cơ hội ra tay.
Triêu Tịch khẽ cười, giọng có chút bất đắc dĩ: “Biểu cảm của người chắc hẳn vẫn rất bình tĩnh. Nhưng ta lại muốn nhìn thấy dáng vẻ người đổi sắc mặt.”
Thương Giác không tỏ ý kiến.
“Trước hết hãy giải thích chuyện Tú Nương.”
Triêu Tịch cúi đầu, nụ cười nơi khóe môi sâu thêm vài phần.
“Cái chết của Tú Nương… không liên quan đến ta.”
Thương Giác im lặng. Khí thế quanh người hắn bỗng trầm xuống.
“Nàng nói gì?”
Triêu Tịch ngẩng đầu, gương mặt lạnh nhạt.
“Ta quả thực từng muốn giết nàng ta. Nàng ta cũng đáng chết. Nhưng hôm nay ra tay… không phải ta.”
Nàng dừng lại một chút, như muốn khiến hắn tin tưởng mình hơn:
“Ta đã nói rồi, vở kịch đêm nay còn đặc sắc hơn ta tưởng. Bởi vì trong kế hoạch của ta, đêm Thượng Nguyên này… chỉ cần chết một người là đủ khiến Lạc Thuấn Hoa kinh hồn bạt vía.”
Thương Giác mím môi hồi lâu. “Nếu không phải nàng ra tay, còn có thể là ai?”
Triêu Tịch chậm rãi quay đầu về phía cửa sổ.
Bên ngoài yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng tuyết đêm rơi lặng lẽ.
Nàng khẽ nói: “Có lẽ… thật sự là hồn ma đòi mạng thì sao?”