Chương 608: Kẻ làm loạn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 608: Kẻ làm loạn.

Triêu Tịch đứng sững tại chỗ, trong khoảnh khắc thậm chí còn hoài nghi mình nghe nhầm, giọng nàng khẽ run lên:
“Cái gì?”

Quân Bất Tiện hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén nghẹn ngào nơi cổ họng: “Ngoại tổ… đã qua đời.”

Lời nói như một nhát búa nặng nề giáng thẳng xuống đầu, bên tai Triêu Tịch vang lên một tiếng ù ù, hồi lâu vẫn không thể hoàn hồn.

“Thái công… Thái công sao lại… cứ như vậy mà…”

Vừa nói, nàng vừa bước nhanh vào trong, Quân Bất Tiện cũng quay người đi theo, giọng khàn khàn:
“Ta đang định đi bẩm báo với Thục Vương…”

Triêu Tịch đột ngột dừng chân: “Đúng, phải đi bẩm báo phụ vương.”

Nói xong, nàng lập tức quay ra cửa, phân phó thị vệ vẫn còn đang ngơ ngác:
“Lập tức tới Sùng Chính điện, bẩm báo với Vương thượng, nói rằng Thái công đã tiên thệ.”

Thị vệ vội vàng lĩnh mệnh rời đi, Triêu Tịch lúc này mới quay lại, cùng Quân Bất Tiện bước tiếp vào trong:
“Thái công có dặn dò gì không?”

Quân Bất Tiện khẽ nức một tiếng:
“Không… mọi thứ đều như thường. Chỉ là… tối qua, ngoại tổ gọi Thục Vương tới.”

Triêu Tịch khẽ nhíu mày: “Gọi phụ vương?”

“Ừ.” Quân Bất Tiện trầm giọng nói, “Dạo này ngoại tổ thường nói mình không còn nhiều thời gian, nhưng tối qua lại đột nhiên muốn gặp Vương thượng. Sau khi người đến, hai người mật đàm nửa canh giờ. À đúng rồi, hôm qua lúc thượng triều, ta đã ra triều, Thục Vương phong ta làm Thượng khanh, trong triều có người phản đối, là Vương thượng kiên quyết áp xuống.”

Triêu Tịch bước nhanh hơn, giọng nói cũng gấp gáp: “Phụ vương dù sao cũng vẫn có quyền dùng người.”

Nói xong, nàng đã đến trước noãn các nơi Thái công nghỉ trưa. Nàng hít sâu một hơi, bước chân chậm lại, rồi mới nhẹ nhàng tiến vào.

Vừa bước vào cửa, nàng liền nhìn thấy Trương Tầm Hạc đang nằm yên trên giường cạnh cửa sổ, nét mặt an nhiên như đang ngủ. Nếu không nhìn kỹ, thậm chí sẽ tưởng ông chỉ là đang nghỉ trưa chưa tỉnh.

Sống mũi cay xè, Triêu Tịch cố ổn định lại tâm thần, bước nhẹ tới bên giường, cúi đầu nhìn. Trương Tầm Hạc nhắm mắt, lồng ngực không còn nhấp nhô. Cổ họng nàng nghẹn lại, dù đã được báo trước, nhưng khi tận mắt thấy ông nằm đó, lòng nàng vẫn đau nhói.

Phượng Niệm Y đi theo phía sau, vốn không ngờ lại xảy ra chuyện này, nên không dám tùy tiện bước vào, chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào. Thấy Triêu Tịch và Quân Bất Tiện đều đỏ mắt, lòng nàng cũng se thắt. Lưu mỹ nhân vừa mới qua đầu thất chưa lâu, nay Trương Thái công lại quy tiên, khiến không khí càng thêm bi thương.

Triêu Tịch đứng lặng một hồi lâu, rồi chậm rãi ngồi xuống, tựa bên giường nhìn Trương Tầm Hạc. Sau khi cơn đau ban đầu qua đi, nàng mới chợt nghĩ ra, Thái công đã mất, chuyện của Trang Cơ chẳng phải từ nay không thể tra rõ nữa sao?

Trong lòng khẽ lắc đầu, nàng siết chặt mép giường, rồi đứng dậy, quay sang Quân Bất Tiện:
“Ta quên chưa nói một câu, xin ngươi nén bi thương. Thái công… có dặn hậu sự xử lý thế nào không?”

Quân Bất Tiện gượng cười, lắc đầu:
“Chuyện này thì có dặn. Ngoại tổ không muốn nhiều người biết, cũng không muốn làm phiền ai, chỉ dặn sau khi hỏa táng, đem tro cốt rải xuống Đông Hải là được.”

Đông Hải… nằm phía đông nước Việt. Triêu Tịch gật đầu. Nếu đã là di nguyện của Trương Tầm Hạc, tự nhiên phải làm theo.

Lòng nàng trĩu nặng, lại thêm hai đêm không ngủ, càng thấy mệt mỏi. Nhưng trong đầu lại bất giác hiện lên hình bóng Thương Giác. Nàng lắc đầu xua đi, đúng lúc nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Phượng Khâm đã tới.

Hai người nhìn nhau, cùng ra ngoài nghênh đón.

Phượng Khâm bước vào, trên mặt hiếm khi lộ vẻ vội vã. Thấy hai người hành lễ, ông khoát tay: “Miễn lễ, Thái công đâu?”

Vừa nói, ông đã bước thẳng vào noãn các, lập tức nhìn thấy thi thể Trương Tầm Hạc.

Phượng Khâm khựng lại, vẻ mặt thoáng hoang mang. Triêu Tịch và Quân Bất Tiện đứng phía sau, quay đầu lại thì thấy Tôn Cầm và Phượng Dục cũng theo vào.

Phượng Khâm thở dài một tiếng:
“Thảo nào tối qua Thái công nói với ta nhiều như vậy… hóa ra đã biết đại hạn sắp tới. Ôi, tấm lòng của Thái công với Thục quốc, với ta… thật khiến người ta không biết lấy gì báo đáp…”

Ông quay sang Quân Bất Tiện: “Bất Tiện, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ làm tang lễ long trọng cho Thái công.”

Quân Bất Tiện vội vàng lắc đầu: “Vương thượng, ngoại tổ đã dặn, tuyệt đối không được làm lớn…”

Hắn đem lời dặn của Trương Tầm Hạc nói lại một lần. Nghe xong, mắt Phượng Khâm đỏ lên:
“Phong cốt và tấm lòng của Thái công, thiên hạ có mấy ai sánh được?”

Ông thở dài rồi nói tiếp:
“Dù không thể làm lớn, nhưng cũng nên để Khâm Thiên Giám làm vài đàn pháp sự rồi mới hỏa táng, ngươi thấy thế nào? Còn việc đưa tro cốt tới Đông Hải, ta sẽ chọn người đáng tin cậy nhất.”

Quân Bất Tiện thấy ông thật lòng, đành gật đầu: “Nếu vậy… xin theo Vương thượng sắp xếp.”

“Được.” Phượng Khâm thở phào, “Vậy làm pháp sự ba ngày, cũng không tính là quá lớn, coi như thể hiện tâm ý của ta, cũng để đám hậu bối có cơ hội bái tế.”

Quân Bất Tiện cười khổ, ba ngày cũng không hẳn là nhỏ, nhưng vẫn gật đầu: “Vậy… ba ngày đi.”

Phượng Khâm lập tức quay sang Tôn Cầm: “Ngươi đi chuẩn bị.”

Tôn Cầm cúi đầu: “Thiếp lập tức đi an bài.” Rồi nàng quay người rời đi.

Phượng Khâm lại nhìn Phượng Dục: “Đi gọi Thập Tam tới, các ngươi cùng nhau bái tế Thái công.”

Việc cho các công tử, công chúa cùng tới tế bái đủ thấy sự kính trọng dành cho Trương Thái công. Quân Bất Tiện thở dài, vốn muốn ngăn nhưng rồi lại thôi, người đã mất, mọi ồn ào trên đời còn ý nghĩa gì nữa?

Chỉ sau hai khắc, nội phủ đã bắt đầu trang trí Hoành Đức điện. Dù thế nào cũng phải có linh đường, nên khắp nơi treo đầy lụa tang trắng, một màu trắng lạnh lẽo phủ kín khiến người nhìn càng thêm xót xa.

Triêu Tịch vốn chỉ vào cung để hỏi chuyện thân phận Vu tộc của Trang Cơ, nào ngờ lại xảy ra biến cố như vậy. Nếu đã vậy, hôm nay nàng không thể rời cung nữa.

Nàng sai người về phủ công chúa báo tin, rồi ở lại thủ linh cho Trương Thái công.

Chẳng bao lâu, Phượng Diệp và Phượng Niệm Hâm cũng tới. Phượng Khâm làm lễ trước, sau đó là các hậu bối. Vương thượng không thể ở lâu, nhưng những người khác đều bị giữ lại.

Trong số đó, người tình nguyện ở lại nhất chính là Triêu Tịch.

 

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng