Nghỉ ngơi đến nửa đêm, đoàn người của Triêu Tịch tiếp tục lên đường trở về Ba Lăng. Thương Giác vẫn để nàng ngồi phía trước mình, hai người cùng cưỡi một ngựa, giúp nàng bớt đi không ít mệt mỏi. Khởi hành lúc canh ba, đến lúc trời sáng lại nghỉ chân một lúc, khi tới trước cổng thành Ba Lăng thì đã là chính ngọ.
Bốn huynh đệ áo đen tản đi, Phúc bá cùng người của ông cũng rút lui, Bạch Tước không biết từ lúc nào đã biến mất. Cuối cùng chỉ còn lại Triêu Tịch và Thương Giác, cùng với Phù Lan dẫn theo tùy tùng của mỗi bên tiến vào thành.
Vào đến thành, Phù Lan quay về dịch quán trước, còn Triêu Tịch và Thương Giác dẫn người thẳng về phủ công chúa.
Vừa tới phủ, Tử Tầm và Lâm Tân đã chờ suốt một đêm nghe tin nàng trở về sớm liền vội vàng từ chính viện ra đón. Tuy ngoài miệng nói là đi du ngoạn, nhưng cả hai đều hiểu chuyến đi này tuyệt đối không đơn giản.
Vừa ngồi xuống nghỉ chưa được bao lâu, bên ngoài Mặc Nhai vào bẩm báo: “Chủ tử, Bạch Tước đã tới.”
Bạch Tước tách khỏi họ ngoài thành, tự có cách vào thành. Nay đã đến phủ, tất nhiên phải gặp.
“Cho vào.” Triêu Tịch phân phó.
Bên cạnh, Thương Giác nói: “Nàng muốn gặp thuộc hạ, ta về dịch quán một chuyến.”
Dạo gần đây hắn đều ở phủ công chúa, ngay cả tin tức từ Yến quốc cũng chuyển tới đây, nên việc trở về dịch quán là chuyện bình thường. Nhưng Triêu Tịch lại hơi nhíu mày: “Hôm qua vất vả cả ngày lẫn đêm, chàng không nghỉ trước sao?”
Thương Giác cong môi cười:
“Nàng còn chưa nghỉ, ta sao có thể nghỉ trước? Yên tâm, ta qua xem một chút rồi quay lại ngay.”
Nói rồi lại dặn: “Gặp xong thì nhớ dùng bữa, rồi nghỉ ngơi.”
Triêu Tịch gật đầu. Thương Giác như nhớ ra điều gì, nói thêm:
“Tuy không đi theo đường của Đình úy phủ, nhưng thứ nàng mang về cứ giao cho Tôn Chiêu kiểm tra xem có độc hay không.”
Triêu Tịch hơi nhíu mày rồi giãn ra: “Được, tối nay ta sẽ cho người đưa qua.”
Thương Giác cười đáp, lại cúi người ôm nàng một cái rồi mới rời đi. Triêu Tịch tiễn hắn vài bước, đứng nhìn bóng lưng hắn khuất sau cổng viện, rồi mới quay lại.
Lúc này Bạch Tước từ ngoài bước vào. So với bộ đồ đen đêm qua, hôm nay nàng mặc váy trắng, khuôn mặt thanh tú non nớt càng thêm linh động, khiến người ta vừa nhìn đã thấy yêu thích.
“Bái kiến chủ tử.” Bạch Tước cười hì hì, cung kính hành lễ.
Triêu Tịch nhìn nàng, khẽ cười: “Vào trong rồi nói.”
Bạch Tước đáp lời, tò mò nhìn quanh viện một vòng, vào phòng lại còn rướn cổ nhìn vào trong, rồi ngạc nhiên:
“Trong phòng… không có ai sao?”
Triêu Tịch lắc đầu: “Thế tử về dịch quán rồi, ngồi xuống đi.”
Bạch Tước gật đầu, nhanh nhẹn rót trà cho cả hai:
“Ở Thục quốc đúng là dễ chịu hơn phương Bắc nhiều, gió ở đây không hề buốt.” Nàng cười, “Sau này chủ tử gả sang Yến quốc, bên đó còn lạnh hơn nhiều, còn lạnh hơn cả Hạo Kinh nữa…”
Trong mắt nàng đầy vẻ đau lòng. Triêu Tịch bật cười:
“Thôi, nói xem, phía Bắc thế nào rồi?”
Nghe vậy, Bạch Tước lập tức ngồi thẳng:
“Nhận được tin của chủ tử, người của chúng ta đã lần lượt rút đi, chỉ còn lại vài việc quan trọng đang tiếp tục. Trước khi rời đi, ta đã sắp xếp xong mọi việc ở Tống quốc.”
Triêu Tịch nhớ lại, khẽ nhíu mày:
“Định khi nào?”
“Đầu tháng sau.” Bạch Tước đáp ngay, rồi nói thêm, “Chủ tử yên tâm, tuyệt đối không sai sót.”
Triêu Tịch không vì lời “không sai sót” mà nhẹ lòng, nàng trầm mặc một lúc rồi hỏi tiếp: “Còn gì khác không?”
Nhận thấy sắc mặt nàng không ổn, Bạch Tước nghiêm túc lại, lần lượt báo cáo mọi chuyện ở phía Bắc của Mặc các.
Nói suốt nửa canh giờ mới xong, nàng uống liền hai ngụm trà. Triêu Tịch quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Đi tra xem, phía sau việc ra tay với Tống quốc là ai. Ta biết việc này trái quy củ và khó, nhưng ta muốn biết.”
Bạch Tước vốn định nói điều đó, nghe nàng nói trước thì chỉ đành gật đầu:
“Được… có lẽ trong nội bộ Tống quốc đã xảy ra chuyện lớn.”
Vua Tống tuổi cao nhưng nghe nói vẫn khỏe mạnh, lại chưa lập thế tử. Nếu lúc này ông chết, mà Trưởng công chúa Tống Giải Ngữ không còn, thì Tống quốc tất loạn.
Dặn dò xong, Triêu Tịch lại nhìn ra ngoài, thấy còn sớm, liền đứng dậy: “Trụy Nhi, chuẩn bị xe, ta vào cung.”
Bạch Tước đứng dậy theo: “Chủ tử không nghỉ sao? Vội vào cung làm gì?”
Triêu Tịch vừa thay y phục vừa đáp: “Ta cần xác minh một chuyện.”
Nàng không nghỉ, chỉ thay đồ và rửa mặt sơ rồi ra ngoài, dặn Tử Tầm thu xếp chỗ ở cho Bạch Tước, rồi lập tức rời phủ, thẳng hướng hoàng cung.
Chuyện nàng vội vào cung không gì khác ngoài việc xác nhận thân phận của Trang Cơ Vương hậu. Nàng từng tận mắt thấy việc buôn bán người tộc Vu, bản thân cũng rất nhạy cảm với hai chữ “tộc Vu”. Nay lại phát hiện mẫu hậu có thể liên quan đến tộc Vu… khiến nàng không thể không lập tức đi tìm câu trả lời từ Trương Tầm Hạc.
Xe ngựa tiến thẳng tới cung môn. Thấy là Triêu Tịch, cấm vệ không dám ngăn cản, lập tức cho qua.
Nàng định đến thẳng Hoằng Đức điện, nhưng đi được nửa đường thì gặp Phượng Niệm Y đang trên đường tới Sùng Chính điện. Phượng Niệm Y cũng không ngờ gặp nàng, sững lại một chút rồi vui mừng tiến lên:
“Bái kiến nhị tỷ.”
Triêu Tịch đỡ nàng dậy, nhìn hộp thức ăn trong tay:
“Vẫn đi thỉnh an Sùng Chính điện?”
Phượng Niệm Y gật đầu, nhưng nụ cười có phần miễn cưỡng: “Đó là tâm ý của muội, còn phụ vương có dùng hay không lại là chuyện khác.”
Triêu Tịch nhíu mày:
“Có chuyện gì sao?”
“Không có gì.” Nàng lắc đầu, rồi hạ giọng, “Chỉ là mấy ngày nay phụ vương luôn có người bên cạnh, muội chỉ qua thỉnh an rồi đi thôi.” Nói rồi nhìn thẳng vào mắt Triêu Tịch, “Tôn phu nhân luôn ở bên cạnh phụ vương.”
Triêu Tịch nheo mắt. Phượng Niệm Y sau khi mất mẫu thân đã thay đổi rất nhiều, trở nên lanh lợi hơn hẳn. Lời này rõ ràng có ẩn ý.
Nàng tiến gần một bước: “Muội muốn nói gì?”
Phượng Niệm Y do dự, rồi nói:
“Tôn phu nhân mấy ngày nay dẫn theo Bát công tử ở bên cạnh phụ vương… nhìn ra được, bà ta rất thích Bát công tử.”
Triêu Tịch nhíu mày sâu. Tôn Cầm không có con, mà Bát công tử lại không có mẹ…
Nàng hít sâu, đè nén cảm xúc: “Ta hiểu rồi. Ta định tới Hoằng Đức điện gặp Trương Thái công, muội đi cùng không?”
Phượng Niệm Y vốn định đi thỉnh an, nhưng nghe vậy lập tức gật đầu:
“Tất nhiên rồi.”
Hai người cùng đi, Triêu Tịch vừa đi vừa nói:
“Thái công sức khỏe không tốt, gần đây dưỡng bệnh ở Hoằng Đức điện, lại không thích náo nhiệt, nên ít người được gặp.”
Phượng Niệm Y gật đầu:
“Muội biết, phụ vương cũng phải kính ông ấy, trong thiên hạ không ai dám vô lễ trước mặt ông.”
Triêu Tịch cười: “Đừng căng thẳng, ông ấy rất hiền hòa với hậu bối.”
Phượng Niệm Y nghe vậy cũng thả lỏng hơn.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã tới Hoằng Đức điện. Đang định bảo người vào bẩm báo, thì bên trong đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Triêu Tịch khẽ nhíu mày.
Ngay sau đó, Quân Bất Tiện từ trong lao ra, nhìn thấy Triêu Tịch thì sững lại. Nhưng Triêu Tịch vừa nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của hắn, trong lòng đã dâng lên một dự cảm cực kỳ không tốt.
“Sao vậy?”
Quân Bất Tiện mím chặt môi, mắt càng đỏ hơn: “Ngoại tổ… đã qua đời rồi.”