“Đây là trướng ngủ của cô!”
Thương Giác đứng trước mặt Triêu Tịch, trên người vẫn là hương sen thanh lãnh, cấm dục. Giọng hắn bình thản, không khiến người ta sinh phản cảm, nhưng càng không khiến người ta muốn thân cận, chỉ làm người khác cảm thấy hắn sinh ra đã cao cao tại thượng, lẽ đương nhiên được phàm nhân ngưỡng vọng.
Hiện tại, Triêu Tịch chính là kẻ phàm nhân ấy.
Nàng vội vàng đứng dậy: “Triêu Tịch nào dám lưu lại trong trướng của điện hạ?”
Nàng dường như muốn rời đi, nhưng lại không thể rời. Thương Giác đứng vững trước mặt nàng, không hề có ý nhích bước.
Ánh mắt hắn rơi trên mặt nàng. Triêu Tịch cố gắng phân biệt. nhưng thủy chung vẫn không dò ra được cảm xúc của hắn.
“Trướng này là nơi an toàn nhất trong toàn bộ doanh trại Đại Yến.”
Hắn nói xong, nâng tay đẩy nhẹ một cái. Triêu Tịch vốn lực yếu, lập tức ngã xuống giường. Động tác của hắn dứt khoát gọn ghẽ, nâng khẽ khoeo chân nàng, hất nàng lên giường. Triêu Tịch lăn vào trong, khi hoàn hồn lại thì bên cạnh đã có thêm một người.
Chăn ấm bỗng phủ xuống, từ đầu đến chân nàng đều bị che kín.
“Ngày mai còn có chiến sự, đừng quấy nhiễu ta.”
Thanh âm hắn dịu dàng, nhưng khi hạ lệnh lại mang theo uy thế không thể nghi ngờ.
Đôi môi vừa hé của Triêu Tịch đành phải khép lại…
“Triệu vương bệnh nặng, nay Long Hổ Kỵ do ai trực tiếp thống lĩnh?”
Kẻ bảo đừng quấy nhiễu là hắn, người đặt câu hỏi cũng là hắn. Triêu Tịch mím môi, kéo tấm chăn khỏi mặt. Hắn không cùng nàng chung một tấm chăn với nàng, đó gần như là một ân điển. Nàng khẽ cong môi, giọng lại càng lạnh hơn: “Triệu vương bệnh nặng, triều chính nước Triệu do Triệu vương hậu nắm giữ. Đại công tử Triệu Khang và nhị công tử Triệu Dặc cùng thống lĩnh Long Hổ Kỵ.”
Dừng một chút, nàng nói thêm: “Các chủ tướng của Long Hổ Kỵ đều chịu mệnh lệnh của Triệu Dặc.”
Hắn không hỏi thêm, nàng cũng không nói nữa.
Một lát sau…
“Triệu Dặc không phải con ruột của Triệu vương hậu, sao có thể nắm quyền binh?”
Triêu Tịch mím môi trong chốc lát: “Không biết.”
Khí tức người bên cạnh hơi biến đổi: “Không biết, hay không muốn nói?”
“Là… không biết.”
Lời vừa dứt, cằm nàng lại đau nhói. Tốc độ của hắn cực nhanh, trong chớp mắt đã nửa áp thân lên người nàng, đầu ngón tay siết chặt cằm, nâng mặt nàng lên.
“Ngươi cùng hắn sớm tối kề cận suốt một năm. Cả thiên hạ đều biết hắn sủng ái ngươi đến cực điểm, chính vụ mưu quyền đều không giấu ngươi. Thủ đoạn của hắn, ngươi không biết?!”
Đó là chất vấn. Giọng trầm lạnh, mơ hồ mang sát khí.
Triêu Tịch cau mày: “Dù sủng ái đến đâu cũng chỉ là đồ chơi, sao có thể biết bí mật quyền mưu? Huống hồ ba năm trước Triêu Tịch đã bị phát phối đến hành cung Lương Sơn. Khi rời đi, Triệu Dặc còn chưa có thế lực như hôm nay!”
Ngón tay hắn hơi lỏng ra, lại tiếp tục:
“Ngươi không biết thủ đoạn bí mật của hắn, nhưng hẳn đã từng thấy binh phù hắn trao cho các chủ tướng Long Hổ Kỵ?”
Hô hấp Triêu Tịch khẽ nhẹ đi, do dự một thoáng rồi đáp: “Triêu Tịch… mù rồi…”
Lời chưa dứt, tay hắn đã phủ lên đôi mắt nàng. Lòng bàn tay ấm áp, nhưng đầu ngón tay lạnh lẽo, như rắn trườn qua mi mắt nàng. Giọng nói khó lường: “Ba năm trước, ngươi còn chưa mù.”
Cơ thể Triêu Tịch vô thức căng cứng. Tay hắn dừng trên mắt nàng!
Nơi yếu ớt nhất bị khống chế, nàng không hề nghi ngờ rằng nếu câu trả lời khiến hắn không hài lòng, đầu ngón tay kia sẽ đâm xuống!
Triêu Tịch nghiến răng, giọng hắn lại vang lên: “Huống hồ, ngươi còn có bản lĩnh đã nhìn qua là không quên…”
Cảm nhận khí thế quanh người nàng biến đổi, Thương Giác bỗng bật cười khẽ: “Nếu Triệu Dặc biết ngươi có bản lĩnh ấy, năm đó hắn còn sủng ái ngươi đến vậy chăng? Cô đoán… e rằng hắn sẽ hối hận.”
“Ngươi sao biết...”
“Binh phù điều động chủ tướng Long Hổ Kỵ. Trước giờ Ngọ ngày mai.”
Hắn cắt ngang lời nàng, giọng không cho phép từ chối.
Triêu Tịch mím chặt môi không đáp. Hắn vẫn lơ lửng trên người nàng, bất động.
Hồi lâu, nàng khẽ cúi đầu: “Tuân lệnh điện hạ.”
Thương Giác hài lòng. Thân ảnh lóe lên, lại nằm xuống. Triêu Tịch dần thả lỏng, nắm góc chăn lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay. Mục đích của hắn đã đạt được, còn nàng thì sợ hãi đến rúng động.
Nàng sinh ra đã có năng lực nhìn qua không quên, nhưng trên đời biết chuyện này không quá hai người!
Nếu hắn biết, vậy hắn còn biết bao nhiêu nữa?
Triêu Tịch vô thức siết chặt tay áo, vì quá căng thẳng mà phát ra tiếng sột soạt.
Thương Giác nghe thấy, giọng bình thản lại vang lên:
“Liệt Hỏa Kỵ đã nam hạ, âm thầm tiến về Cẩu Thành. Khi binh phù giả làm xong, phi mã đưa đi, vừa đúng lúc họ đến nơi. Nếu ngươi còn tâm hệ Triệu Dặc, cứ việc làm giả.”
Khóe môi Triêu Tịch lạnh lẽo kéo lên: “Điện hạ là chủ Đại Yến, nay Triêu Tịch nương nhờ điện hạ che chở, sao còn dám lòng hướng kẻ khác? Điện hạ dùng lôi đình thủ đoạn muốn đoạt năm thành phía bắc nước Triệu, Triêu Tịch tay không trói gà, tất sẽ vì điện hạ tận lực như khuyển mã.”
Thương Giác bỗng cười: “Tay không trói gà?”
Triêu Tịch cau mày.
Hắn tiếp lời: “Nếu thật tay không trói gà, năm đó làm sao giết ba ái thiếp của Triệu Dặc rồi mới bị phát phối đến Lương Sơn? Phượng Triêu Tịch, lừa ta không có kết cục tốt.”
Tiếng sột soạt lại vang lên. Hắn xoay người đối diện nàng, vươn tay nắm chuẩn xác cổ tay nàng dưới lớp chăn.
“Phượng Triêu Tịch, ngươi không phải kẻ nhân thiện.”
“Một mực tỏ ra yếu đuối, chỉ khiến cô nghi ngươi trong lòng có quỷ.”
Vừa nói, tay hắn trượt xuống, nắm chặt nắm tay đang siết chặt của nàng, không cho phép kháng cự, từng chút một bẻ mở ra!
Toàn thân Triêu Tịch cứng đờ. Hắn lại xoay người đi.
“Ngày mai sẽ có người chữa mắt cho ngươi.”
Lời vừa dứt, hắn dường như nhắm mắt, khẽ thở ra.
Triêu Tịch tưởng hắn đã ngủ, ai ngờ giọng lạnh lùng lại vang lên: “Đừng quên… mắt ngươi vì ai mà mù.”...
Triêu Tịch đã ba ngày không gặp Thương Giác.