Khi Triêu Tịch đến điện Hoành Đức, Trương Thái Công đang dựa trên chiếc ghế đu trong đình phơi nắng.
Chưa đến giờ Ngọ, mặt trời nửa ẩn nửa hiện sau tầng mây, vài tia sáng rải xuống, hòa cùng làn gió nhẹ, không nóng không lạnh, nghiêng nghiêng chiếu lên người. Dây leo xanh bám trên lan can một bên đình, giữ lại chút dư vị cuối cùng của mùa xuân, uốn lượn bò lên, rồi theo cột mà leo lên tận mái đình.
Chiếc ghế đu lắc qua lắc lại, phát ra tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt”. Triêu Tịch đứng dưới bậc thềm ở cửa đình nhìn Trương Tầm Hạc, trong khoảnh khắc nàng tưởng như người trên ghế đã cưỡi hạc mà đi.
Cho đến khi mí mắt Trương Tầm Hạc khẽ động rồi mở ra, có lẽ ánh nhìn của Triêu Tịch quá rõ ràng khiến ông giật mình. Thấy là nàng, khóe môi ông khẽ cong lên.
“Ngươi đến rồi, vào ngồi đi. Hôm nay nắng đẹp, qua vài ngày nữa sẽ nóng lên đấy.”
Đã gần giữa tháng Năm, thực ra thời tiết đã bắt đầu oi, nhưng người càng lớn tuổi càng không sợ nóng. Hơn nữa thời tiết như hôm nay, ngồi ngoài trời trong làn gió nhẹ lại đặc biệt dễ chịu.
Triêu Tịch bước vào, ngồi lên chiếc ghế đá bên cạnh. Ánh nắng xiên ngoài kia cũng rơi lên người nàng. Nàng giơ tay lên, ánh nắng xuyên qua kẽ ngón tay, rải xuống đất thành từng mảng sáng tối loang lổ.
“Chuyện phế hậu, chắc ngài đã biết rồi. Lúc này nội cung xảy ra biến động như vậy, ngài thấy sao?”
Hôm nay thần sắc của Trương Tầm Hạc đặc biệt thản nhiên. Nghe Triêu Tịch nói, nét cười trên mặt ông không thay đổi chút nào:
“Chuyện này dĩ nhiên không phải Đoạn Cẩm Y làm. Còn ai làm thì trong cung cũng chỉ có mấy người đó thôi. Ngươi dùng chút thủ đoạn thì sớm muộn cũng tra ra. Nhưng những điều đó không quan trọng, quan trọng là Đoạn thị. Trong tay họ nắm binh mã, không chỉ tư binh, mà trong tộc còn có nhiều người nắm giữ binh quyền các nơi. Đây mới là mối họa ngầm.”
Triêu Tịch gật đầu. Trong tộc Đoạn thị có rất nhiều người làm trong quân đội, ít nhiều đều thu phục binh lính thành tư binh của mình. Chỉ riêng doanh tuần phòng cũng đã có không ít. Những binh mã vốn phải nghe lệnh vương thượng lại nhận Đoạn thị làm chủ, nếu có biến, tất cả sẽ trở thành lực lượng của họ, không thể xem thường.
“Điều này con biết, phụ vương chắc cũng biết.” Nàng hơi dừng lại, như muốn nói gì đó rồi thôi. “Thái công, con định…”
Trương Tầm Hạc chậm rãi quay đầu lại. Thần sắc ông bình thản nhưng phản ứng có phần chậm chạp, như tinh thần không còn tốt. Ông ngừng một lúc mới hiểu lời nàng: “Hử? Ngươi định gì?”
Triêu Tịch không nhìn thẳng ông, cúi mắt một lát rồi ngẩng lên cười: “Con định đứng ngoài quan sát.”
Ánh mắt Trương Tầm Hạc hơi tản, như tan trong nắng ấm. Ông lười biếng gật đầu:
“Đúng rồi. Không biết là ai ra tay thì nên rút lui quan sát. Sớm muộn gì kẻ đó cũng lộ đuôi.”
Triêu Tịch nhận ra sự mệt mỏi của ông: “Hôm nay tinh thần ngài không tốt sao?”
Trương Tầm Hạc cười:
“Có chút thôi, nhưng không sao. Bị nắng chiếu thế này lại muốn ngủ.”
“Vậy để con đỡ ngài vào nghỉ.”
Ông xua tay: “Không cần, ngươi cứ ở đây nói chuyện với ta.”
Triêu Tịch thở dài:
“Ngài như vậy vẫn nên có người ở bên trông nom.”
“Quân nhi đi nhạc quán rồi, giờ này chắc sắp về. Không sao đâu, lão già này vẫn còn sống thêm được vài ngày.”
Ông nói xong, lại mở hé mắt: “Chuyện nội cung ngươi cứ theo dõi là được. Nhưng triều đình thì phải nắm chặt. Dương Diễn rất tốt, ngoài ra mấy thế gia khác cũng phải giữ quan hệ tốt. Hai ngày nữa Quân nhi sẽ vào triều, ta còn sống thì người trong triều cũng nể hắn vài phần, đến lúc đó hắn cũng có thể giúp ngươi.”
Triêu Tịch gật đầu: “Để ngài phải lo lắng rồi.”
“Có lo cũng chẳng được mấy ngày nữa.”
Trương Thái Công nhắm mắt thở ra, giọng đầy ung dung.
Ông đã coi mình như người sắp chết, lời nói luôn mang giọng điệu ấy. Trong lòng Triêu Tịch khẽ nghẹn lại, muốn an ủi nhưng lại thấy mọi lời đều thừa thãi.
Nàng im lặng, khiến Trương Tầm Hạc mở mắt nhìn nàng: “Sao vậy?”
Triêu Tịch hoàn hồn, lắc đầu: “Không có gì… chỉ là con về Ba Lăng đã lâu mà vẫn chưa tìm được tin tức của ca ca, cũng chưa điều tra rõ chuyện năm xưa của mẫu hậu… cảm thấy mình thật vô dụng.”
“Ngươi có thể trở về đã là không dễ.” Trương Tầm Hạc thở dài.
“Mọi việc phải từng bước. Ca ca ngươi…” ông dừng lại một chút, “đó đều là mệnh số. Từ khi ngươi sinh ra, mệnh của hắn đã không bằng ngươi…”
Triêu Tịch giật mình: “Không bằng con? Nhưng khi con sinh ra là nghịch sinh, bị coi là đại hung. Mệnh cách của con khi đó bị chỉ trích rất nhiều, sao mệnh ca ca lại không bằng con?”
Trương Tầm Hạc nhắm mắt:
“Ai nói nghịch sinh là đại hung? Đám thuật sĩ của Khâm Thiên Giám sao? Tiên vương Thục quốc từng tin lời họ nên mới thành kẻ tầm thường, đến phụ vương ngươi cũng vậy. Khi đó mẫu hậu ngươi thấy như vậy cũng tốt nên không tranh luận, coi như bảo vệ ngươi. Ai ngờ sau này…”
Nói đến đây, ông không nói tiếp. Triêu Tịch sốt ruột: “Vậy mệnh của ca ca là thế nào?”
Ông lắc đầu: “Thiên cơ bất khả lộ.”
Triêu Tịch không ngờ ông lại giữ kín như vậy, nhất thời sốt ruột. Trương Tầm Hạc nói:
“Ta có nói thì ngươi cũng không tìm được hắn. Nhưng ngươi phải biết, ta và mẫu hậu ngươi đều đặt kỳ vọng rất lớn vào ngươi.”
Triêu Tịch gật đầu.
Ông lại nói: “Còn Thương Giác … ta và Quân nhi đều không nhìn ra mệnh số của hắn. Nhưng ta nhìn ra, ngươi đã động tình với hắn rồi…”
Triêu Tịch sững lại, mặt hơi nóng, môi khẽ động nhưng không phản bác.
Ông không cho nàng cơ hội nói:
“Là nữ nhân thì sớm muộn cũng động tình, mẫu hậu ngươi cũng vậy. Nhưng ngươi phải nhớ, phải nhìn cho rõ, phải để lại đường lui cho mình. Hiện tại Thương Giác có vẻ tốt, nhưng lòng nam nhân dễ thay đổi, ai biết tương lai ra sao, mỗi lần nghĩ đến ta lại lo.”
“Ngài yên tâm, con hiểu.” Giọng Triêu Tịch nhỏ lại.
Nhưng nàng lại nhớ đến lời ông, mẫu hậu nàng cũng từng động tình? Nghĩ đến những ký ức mơ hồ giữa Phượng Khâm và Trang Cơ, nàng luôn cảm thấy Trang Cơ không hề yêu Phượng Khâm.
Chẳng lẽ vì vậy mà sau này bà buồn bã, tránh về ở đài Yêu Nguyệt?
Triêu Tịch khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên nghi hoặc. Đang định hỏi thêm thì phía xa vang lên tiếng nói.
Nàng ngẩng đầu nhìn, thấy Quân Bất Tiện đang sải bước tới, hóa ra hắn đã trở về!
Triêu Tịch đứng dậy. Quân Bất Tiện đến gần, trước tiên chắp tay hành lễ:
“Dao Quang công chúa đến rồi! Ngoại tổ người…”
Triêu Tịch lắc đầu, ra hiệu về phía con đường nhỏ. Hai người đi sang một bên.
Đi được vài bước, Triêu Tịch nói: “Thái công trông có vẻ không khỏe.”
Quân Bất Tiện thở dài: “Đúng vậy, mấy ngày nay ông ngủ ngày càng nhiều.”
Triêu Tịch cau mày. Hắn miễn cưỡng cười: “Ta định mời thái y đến, nhưng ngoại tổ không chịu. Ông nói mình không bệnh, chỉ là thân thể không còn được nữa. Ông rất thản nhiên… ta cũng phải học cách chấp nhận.”
Trong đôi mắt thanh tú của Quân Bất Tiện thoáng hiện ưu sầu.
Triêu Tịch gật đầu:
“Vậy cứ theo ý ngài.” Nàng dừng một chút rồi nói tiếp:
“Mấy ngày nay nội cung hỗn loạn, ta sẽ không vào cung nữa. Có ngươi bên cạnh chăm sóc, ngài sẽ không sao.”
Quân Bất Tiện cũng biết chuyện trong cung, liền gật đầu: “Đúng vậy, ngoại tổ cũng nói trong cung hiện tại rất nguy hiểm, người đừng vào nữa. Ở đây có ta, đợi mọi chuyện lắng xuống rồi hẵng nói.”
Ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng dành cho nàng.
Triêu Tịch cảm thấy ấm lòng. Nàng nhìn Trương Tầm Hạc, ông đã nhắm mắt, dường như đã ngủ.
“Ngài đã ngủ rồi, ta không quấy rầy nữa.”
Quân Bất Tiện muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu: “Được.”
Triêu Tịch rời đi.
Quân Bất Tiện tiễn nàng vài bước rồi dừng lại. Nhìn bóng nàng sắp khuất khỏi cổng viện, hắn suýt nữa đã buột miệng nói điều gì đó… nhưng do dự một thoáng, chỉ một thoáng thôi, bóng nàng đã biến mất.
Hắn có chút ảo não xoa trán.
Quay người lại, Trương Tầm Hạc không biết từ lúc nào đã tỉnh, nhìn vẻ hối tiếc của hắn liền hiểu rõ, khẽ thở dài:
“Chuyện đó… tạm thời đừng nói cho nàng biết.”