Chương 594: Phượng Diệp hắc hóa đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 594: Phượng Diệp hắc hóa.

Chỉ trong một ngày, việc phế hậu đã dấy lên sóng gió dữ dội khắp triều đình lẫn dân gian.

Triêu Tịch không ở lại trong cung lâu, nhưng chỉ cần nghe những lời đồn đại trong thành Ba Lăng cũng đủ nghe suốt cả ngày không hết.

Người ta nói Đoạn Vương hậu trong cung dùng tư hình, giết người như cỏ rác, còn toan che giấu bằng cách đưa thi thể ra khỏi cung. Dân gian gần như ai cũng biết, hơn nữa còn kể lại rành rọt từng chi tiết, cứ như tận mắt chứng kiến.

Chỉ một Liễu Tế còn chưa đủ, những cung nữ, nô bộc bị Đoạn Vương hậu hại chết được truyền miệng lên đến hàng trăm người, có tên có tuổi rõ ràng.

Cả nội cung trong lời đồn đã biến thành nơi bà ta tùy ý giết người.

Phế hậu là điều tất yếu, là minh quân sáng suốt.

Còn việc giam giữ Đoạn Vương hậu… là tội đáng phải chịu.

Trong cơn sóng lời đồn ấy, đại tướng quân Đoạn Kỳ cáo bệnh ở nhà, còn Lục công tử Phượng Viên, khi ánh sáng đầu tiên của bình minh vừa ló dạng, đã lặng lẽ rời Ba Lăng đi phong địa của mình ở Tích Châu.

Tích Châu nằm về phía nam Ba Lăng, đi xe ngựa mất khoảng mười ngày. Nơi đó không giàu không nghèo, phong cảnh thanh tú, rất thích hợp dưỡng thân dưỡng tâm.

Nhưng đối với Phượng Viên,  người từ nhỏ đã được xem là thiên chi kiêu tử,  thì dù núi non sông nước có đẹp đến đâu cũng không thể sánh với cung điện Ba Lăng hoa lệ khiến lòng người an ổn.

“Chủ tử, Từ ma ma là gia nô của Đoạn thị, mẫu thân bà ta cũng làm nô cho Đoạn gia. Bà ta có một người đệ đệ, nhưng đã chết bệnh từ mười năm trước, hiện giờ không còn thân thích. Trong cung bà ta ít giao du, người quen đều là người của Chiêu Nhân cung. Bà ta không phải tâm phúc của Đoạn Cẩm Y, chỉ được coi là ‘lão nhân’ theo hầu Đoạn thị. Việc trong cung đa phần Đoạn Cẩm Y giao cho người khác, chỉ khi có thưởng ban cho Đoạn gia mới sai Từ ma ma đi. Ấn tượng của cung nhân về bà ta là ít nói, nhưng cũng có người nói bà ta lương thiện, không kiêu ngạo với nô bộc thấp kém như những ma ma đắc thế khác.”

Trụy Nhi bình tĩnh nói xong, ánh mắt dừng trên người Triêu Tịch.

Triêu Tịch lặng lẽ nghe, hồi lâu không nói.

Những gì Trụy Nhi tra được đều rất bình thường, Từ ma ma… không có lý do phản bội Đoạn Cẩm Y.

“Đoạn Cẩm Y đối với bà ta thế nào?”

“Đúng mực theo thân phận. Hơn nữa mấy ma ma lớn tuổi theo bà ta lâu năm đều được người khác kính nể. Đoạn Cẩm Y coi trọng bà ta ở mức vừa phải, không hề khắt khe hay làm khó.”

Vậy lại càng không hợp lý… Tại sao lại phản chủ? Chẳng lẽ… thật sự là mệnh lệnh của Đoạn Cẩm Y?

Triêu Tịch nhíu mày suy nghĩ.

Thương Giác nghe xong không nói gì, dường như đang chờ đợi. Không lâu sau, Vân Triệt ở ngoài xin vào.

Thương Giác gật đầu, Vân Triệt đưa lên một phong thư.

Thương Giác mở ra xem lướt qua, trong mắt thoáng hiện vẻ “quả nhiên là vậy”, rồi đưa cho Triêu Tịch.

Triêu Tịch nhận lấy, vừa xem liền biến sắc, đọc đi đọc lại mấy lần mới lên tiếng:

“đệ đệ của Từ ma ma năm đó mắc nợ cờ bạc rất nhiều?”

Thương Giác gật đầu:

“Tin này chắc chắn là thật. Tuy hắn chết bệnh, nhưng khi còn trẻ là một kẻ nghiện cờ bạc, không chỉ nợ nần mà còn suýt ép phụ thân mình tự sát. Nếu bị người ta tìm đến, cả nhà họ sẽ bị Đoạn gia bán đi. Nhưng chuyện chưa kịp lớn thì Từ ma ma đã trả hết nợ.”

Triêu Tịch nhìn lại tờ giấy, rồi liếc Trụy Nhi một cái đầy ẩn ý.

Cùng là một đêm, nhưng thông tin Thương Giác có được rõ ràng sâu xa hơn nhiều.

Trụy Nhi tái mặt, cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Triêu Tịch phất tay cho nàng lui, đặt thư xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ:

“Số tiền này rất lớn. Dù Từ ma ma được trọng dụng cũng không thể có nhiều tiền như vậy. Vậy tiền từ đâu ra? Khi đó Đoạn Cẩm Y đã vào cung, bà ta cũng ở trong cung, thỉnh thoảng ra ngoài vì công việc liên lạc với gia tộc. Khoản tiền này… hoặc là bà ta dùng thủ đoạn gì đó trong cung lấy được, hoặc là… có người cho.”

Thương Giác gật đầu: “Đã nhận tiền thì phải trả giá.”

“Từ ma ma không có gì đáng giá, lại không phải tâm phúc. Bình thường muốn dò tin mật cũng khó. Mưu sâu kế hiểm thì bà ta không có, sơ suất còn dễ lộ.”

Triêu Tịch dừng tay, giọng trầm xuống:

“Vậy chi bằng cứ để đó, chờ một ngày thích hợp… dùng một lần mà chí mạng.”

“Cho nên Đoạn Cẩm Y cũng không ngờ sẽ xảy ra vấn đề từ Từ ma ma.”

Thương Giác tán đồng:

“Bà ta không phải không có sơ hở, việc trả nợ đã khó giải thích. Nhưng giờ người đã chết, không tìm ra ai đưa tiền, cũng không biết là ai đứng sau. Nhưng khi đó, kẻ dám vươn tay vào Chiêu Nhân cung… nhất định không phải hạng thấp.”

Triêu Tịch trầm mắt, lại nhớ đến bóng người kia.

“Đáng tiếc… chết rồi không còn đối chứng. Nếu thật có kẻ đứng sau, chắc chắn sẽ không để chúng ta dễ dàng nắm được.”

Không có chứng cứ, nàng vẫn chưa khẳng định Đoạn Cẩm Y vô tội.

Triêu Tịch vô thức nhíu mày.

Thương Giác thở nhẹ, đưa tay xoa giữa trán nàng:

“Gần đây nàng suy nghĩ quá nhiều, hiếm khi thấy nàng giãn mày. Đoạn Cẩm Y dù bị giam ở Sương Tuyết Đài vẫn còn Đoạn thị, mà Đoạn thị bảo vệ Lục công tử thì cũng sẽ bảo vệ bà ta.”

“Nhưng trong cung… bà ta thất thế rồi…”

Triêu Tịch không ngờ có ngày mình lại lo cho Đoạn Cẩm Y.

Không phải vì tốt bụng, mà vì… nàng không muốn bà ta chết dễ dàng như vậy. Chuyện năm xưa… nàng cần một người sống để đòi lại.

Thương Giác nắm tay nàng: “Dù thất thế, bà ta vẫn là Đoạn Cẩm Y. Đừng lo quá.”

Triêu Tịch thở ra, lòng cũng nhẹ đi phần nào.

“Không biết Thập Tam giờ thế nào… hôm qua hắn ở lại chỗ phụ vương, có lẽ có mục đích riêng.”

Ánh mắt nàng lại tối đi. Phượng Diệp không phải chỉ cần an ủi…

Hắn muốn lợi dụng sự thương xót của Phượng Khâm để làm điều gì đó.

Trong lòng hắn, Đoạn Cẩm Y vốn là kẻ giết mẹ, nay lại thêm cái chết của Liễu Tế… Hận ý chắc đã sâu không thể lường.

Triêu Tịch chợt nhớ đến hình ảnh trong hang động năm ấy...

Đứa trẻ cầm dao, từng nhát từng nhát đâm vào ngực tổng quản Chiêu Nhân cung.

Lần này… hắn sẽ làm gì với Đoạn Cẩm Y đã thất thế?

Nếu bà ta thật là hung thủ thì hắn làm gì cũng có thể hiểu được… Nhưng nếu không phải?

Phượng Diệp… sẽ trở thành quân cờ bị lợi dụng. Không chỉ hắn… mà cả nàng cũng vậy.

Vừa nói không nên nghĩ quá nhiều, nhưng Triêu Tịch lại nhíu mày.

Thương Giác thở dài:

“Hiện giờ hắn đau lòng là thật, có khuyên cũng không nghe. Hắn không có thế lực, không làm được chuyện lớn. Nếu nàng lo, lát nữa chúng ta vào cung xem hắn…”

Nói đến đây, hắn bỗng dừng lại.

“Có chuyện gì?” Triêu Tịch nhạy bén hỏi.

Chưa kịp trả lời, Trụy Nhi ngoài cửa lên tiếng: “Chủ tử, Thập Tam công tử tới rồi, đang ở trong sân.”

Phượng Diệp tới?! Triêu Tịch sững người. Hai người nhìn nhau, lập tức đứng dậy ra ngoài.

Đến cửa, quả nhiên thấy Phượng Diệp mặc hoa phục đứng trong sân.

Điều khiến Triêu Tịch kinh ngạc là... Hắn đang đối diện với Bạch Nguyệt.

Trước kia hắn sợ Bạch Nguyệt như sợ quỷ, vậy mà giờ… không sợ nữa.

Bạch Nguyệt nằm phục dưới đất, hắn ngồi xổm cách nó chỉ một bước.

Một người một thú đối diện nhau... Khung cảnh quỷ dị đến lạ.

Một lúc sau, Phượng Diệp đưa tay ra chạm đầu Bạch Nguyệt.

Bạch Nguyệt vốn chẳng sợ đứa trẻ, ban đầu quay đầu tránh, thấy tay hắn vẫn giữ nguyên, liền lười biếng nằm xuống, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Thế là Phượng Diệp chạm được vào đầu nó.

Hắn cười. Nhưng nụ cười ấy… Triêu Tịch đứng xa nhìn mà không cảm nhận được chút vui vẻ nào.

Đúng lúc đó, Phượng Diệp lên tiếng, dù không nhìn nàng:

“Nhị tỷ… Bạch Nguyệt từng cắn chết người chưa?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng