Chương 583: Tráng sĩ đoạn cổ tay đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 583: Tráng sĩ đoạn cổ tay.

“Đúng là hồ đồ đến cực điểm!” Đoạn Cẩm Y hận sắt không thành thép nhìn Phượng Viên, “Con sao lại chọn Nhạc thị?! Nhạc thị nắm giữ binh quyền trong tay, phụ vương con biết con có ý nghĩ này thì không biết sẽ nghi ngờ đến mức nào! Sao con lại hồ đồ như vậy…”

Phượng Viên đứng cách Đoạn Cẩm Y năm bước, gần như bị giọng nói sắc nhọn của nàng chọc thủng màng tai, “Mẫu hậu, chính phụ vương nói con chọn người mình thích. Tiểu thư Nhạc gia trước đây con đã gặp mấy lần, nàng ấy tính tình thẳng thắn, rộng rãi, không giống những tiểu thư khác giả tạo làm bộ, nhi thần thích kiểu cô nương như vậy. Là phụ vương bảo con chọn, chẳng lẽ giờ lại muốn nuốt lời sao?”

Đoạn Cẩm Y chỉ tay vào Phượng Viên, đầu ngón tay cũng run rẩy, “Con và tiểu thư Nhạc gia từng gặp mặt? Khi nào? Hai người các con từ khi nào…”

Phượng Viên cứng cổ giải thích: “Không phải như mẫu hậu nghĩ, chỉ là trước đây không biết lần nào đi dự yến ở Trường Thu Cung có gặp qua nàng, còn có yến tiệc mùa xuân nữa, hôm đó chúng con nói với nhau vài câu, ngoài ra không có gì…”

Hắn giải thích lộn xộn, đến chính hắn cũng không nhớ rõ mình đã nói chuyện với tiểu thư Nhạc gia từ khi nào, lại từ lúc nào ghi nhớ nàng trong lòng.

Ở tuổi của hắn, nếu thật muốn thân cận nữ nhân cũng không khó, nhưng Đoạn Cẩm Y trước nay quản thúc rất nghiêm khắc, hắn lại luôn muốn làm một công tử hiền đức, nên chưa từng sa đà.

Thế nhưng lần này bàn đến chuyện hôn nhân, người đầu tiên hắn nghĩ tới… lại chính là vị tiểu thư Nhạc gia chỉ gặp vài lần ấy.

“Gặp ở Trường Thu Cung?” Đoạn Cẩm Y cau chặt mày.

Trước đây Tôn Cầm tuy ít lộ diện, nhưng vì nàng nuôi cả một vườn lan, thỉnh thoảng sẽ tổ chức yến thưởng lan, mời công tử, công chúa cùng các tiểu thư quý tộc Ba Lăng tụ họp.

Nhưng mỗi khi như vậy, nam nữ đều tách riêng.

Có thể vô tình gặp mặt, nhưng nếu thật sự có chuyện gì riêng tư, nhất định sẽ bị người ta bàn tán!

Đoạn Cẩm Y đã cài không ít người bên cạnh Phượng Viên, vậy mà chuyện này nàng lại không hề hay biết!

Trường Thu Cung… yến xuân…

Hai chuyện này đều có liên quan đến Tôn Cầm…

“Tôn Cầm…”

Đoạn Cẩm Y nhẩm cái tên ấy trong miệng, chân mày bỗng giật mạnh, “Hôm nay… hôm nay con có nói chuyện với tiểu thư Nhạc gia không?”

Ánh mắt Phượng Viên lóe lên, “Không có…”

Đoạn Cẩm Y nhìn rõ sự lấp lóe ấy, “Nói thật!”

Phượng Viên vội đứng thẳng, “Thật sự không nói, nhưng Tôn phu nhân có đưa nàng đến thư phòng, mang trà điểm tới.”

Tôn Cầm dẫn tiểu thư Nhạc gia đến thư phòng, trong cả căn phòng chỉ có mình nàng là quý nữ thế gia, Phượng Viên muốn không nhìn thấy nàng cũng khó.

Bàn tay đặt trên tay vịn ghế của Đoạn Cẩm Y dần siết chặt, nàng cau mày, im lặng hồi lâu.

Phượng Viên dò hỏi: “Mẫu hậu, vậy hôn sự của con…”

“Chính thất của con không thể là tiểu thư Nhạc gia!” Đoạn Cẩm Y không cần nghĩ đã lập tức phủ định.

“Tại sao?!” Phượng Viên quát nhẹ, hơi thở trở nên gấp gáp.

“Tại sao?” Đoạn Cẩm Y cười lạnh, ánh mắt mang theo vài phần thất vọng, “Phụ vương con đang kiêng kỵ Đoạn thị! Đã kiêng kỵ Đoạn thị, sao có thể để Nhạc thị và Đoạn thị kết hợp? Huống chi, năm xưa Nhạc thị và Đoạn thị có hiềm khích, e rằng người ta còn chưa chắc muốn gả con gái cho con!”

“Không thể nào! Con… nhưng phụ vương rõ ràng nói…”

“Phụ vương con đang thử con! Mà con thì lại rơi thẳng vào bẫy của người khác!” “Bẫy?”

Phượng Viên lạnh sống lưng, nhưng vẫn mờ mịt hỏi, “Bẫy của ai?”

Đoạn Cẩm Y thở dài trong lòng, không muốn nhìn bộ dạng do dự yếu ớt của hắn nữa, liền nhắm mắt lại.

Phượng Viên muốn nói lại thôi, nhưng càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.

Phụ vương hắn kiêng kỵ Đoạn thị… vậy bây giờ có phải đang nghĩ Đoạn thị muốn kéo Nhạc thị liên minh để lớn mạnh hơn không?

Tim Phượng Viên đập dồn dập, hồi lâu sau mới nghe Đoạn Cẩm Y nói:

“Chuyện này không thể cứu vãn nữa rồi. Trong lòng phụ vương con nhất định sẽ ghi thêm một khoản với hai mẹ con ta. Con… hãy tự xin sau khi thành hôn được đi phong địa.” “Cái gì?!”

Phượng Viên kinh hãi mở to mắt, “Mẫu hậu nói gì? Đi phong địa?”

Trong các chư hầu quốc Đại Ân, chỉ có những công tử hoàn toàn không có khả năng trở thành thế tử mới bị phong đất rồi đưa đi nơi khác.

Thông thường không ai chủ động làm vậy, mà đều là quân vương sắp xếp khi lập thế tử để tránh huynh đệ tàn sát.

Mà giờ Đoạn Cẩm Y lại muốn hắn chủ động xin đi phong địa… chẳng khác nào tự tay từ bỏ cơ hội trở thành thế tử!

Đoạn Cẩm Y mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo như băng, “Con nghĩ con còn đường lui sao? Con nghĩ ta còn đường lui sao? Mẹ con ta đã bị người ta ép từng bước đến bên bờ vực. Lúc này nếu không buông tay, cả hai sẽ bị mài mòn trong hậu cung này!

Con sắp thành hôn, tự xin đi phong địa cũng hợp lý. Con đi rồi, lòng phụ vương con sẽ buông lỏng. Trước tiên giữ lấy bản thân, chuyện tương lai sau này tính tiếp. Nếu không phải bất đắc dĩ, sao ta lại để con rời Ba Lăng?”

Phượng Viên hít sâu một hơi, môi run run, muốn nói gì đó nhưng lại nuốt xuống.

Hắn biết hiện tại đã khác xưa, nhưng thật sự phải rời Ba Lăng sao?

Nếu rời đi… hắn còn có thể quay lại không?

Đoạn Cẩm Y nhìn sự do dự và phẫn uất trên mặt hắn, gõ nhẹ tay vịn ghế, “Binh quyền của Đoạn thị vẫn còn, con lùi… chính là tiến!”

Câu nói ấy như búa tạ, đập thẳng vào Phượng Viên, khiến hắn bừng tỉnh.

Đúng vậy… binh quyền của Đoạn thị vẫn còn, hắn muốn quay về… không khó.

Nghĩ thông điểm này, lòng hắn nhẹ đi một chút, nhưng vẫn mơ hồ.

Rời Ba Lăng… Đó là điều hắn chưa từng nghĩ đến.

Từ nhỏ được nâng niu như thiên chi kiêu tử, hắn chưa từng tưởng tượng có một ngày phải rời khỏi nơi quyền lực phú quý này…

“Đây là tráng sĩ đoạn cổ tay!” Đoạn Cẩm Y nói giọng trầm nặng, “Phụ vương con không định giao lại quyền quản cung cho ta nữa. Ta hiện giờ chỉ mang hư danh Vương hậu, ngay cả hôn sự của con cũng không thể nhúng tay.

Trước kia ta không muốn lùi, cũng không cam lòng lùi, nhưng đến lúc này… nếu không lùi, e rằng sẽ mất nhiều hơn.

Rời đi cũng tốt, thân thể phụ vương con tuy gần đây có chút bất ổn, nhưng còn lâu mới đến ngày đó… đợi đến khi thời cơ chín muồi…”

Nàng không nói hết, nhưng ánh mắt nhìn Phượng Viên lại mang theo sát ý lạnh lẽo.

Phượng Viên nuốt khan, không dám nghĩ tiếp phần sau câu nói đó.

Hắn chậm rãi gật đầu, “Được… được… vậy chuyện này có cần nói với cữu cữu không? Hôm trước con có gặp biểu huynh…”

Biểu huynh hắn nói chính là Đoạn Kha.

Đoạn Cẩm Y nghe vậy ban đầu nhíu mày, cảm thấy không ổn, nhưng rồi lại nuốt lời trách móc xuống.

Thôi… nếu đã định rời Ba Lăng, thì những chuyện này cũng không cần so đo nữa.

Nàng đưa tay xoa trán, “Gặp rồi thì thôi. Chuyện này tất nhiên phải nói với cữu cữu con. Ta sẽ sai người truyền tin. Hiện giờ Đoạn thị cũng phải lùi từng bước, con đừng tự ý đi gặp cữu cữu nữa.”

“Vâng, nhi thần hiểu.”

Thấy Đoạn Cẩm Y đầy vẻ mệt mỏi, Phượng Viên cũng có chút không đành lòng, không dám cãi nữa, lại nói:

“Mẫu hậu có mệt không? Nếu mệt thì nghỉ ngơi đi.”

Đoạn Cẩm Y thực sự mệt, nhưng vẫn không yên tâm, “Hôn sự của con đừng ôm hy vọng. Phụ vương con có thể sẽ không cho con cưới tiểu thư Nhạc gia. Dù hắn sắp xếp thế nào, con cứ nghe theo.”

Phượng Viên vô thức trợn mắt, “Con rời Ba Lăng rồi cũng không được sao?”

Đoạn Cẩm Y nghẹn một hơi trong ngực, vẻ như sắp nổi giận.

Phượng Viên thấy vậy vội vàng nói:

“Mẫu hậu yên tâm, con biết rồi! Con sẽ không đối nghịch với phụ vương, phụ vương nói gì con sẽ làm theo.”

Chân mày Đoạn Cẩm Y vẫn không giãn ra, nhưng cũng không muốn mỗi lần gặp con trai đều phải răn dạy, liền phất tay:

“Biết là được. Lui đi, về nghĩ xem nên nói với phụ vương thế nào về việc xin phong địa.”

Phượng Viên cúi người hành lễ cáo lui, rồi quay người rời đi.

Bước ra khỏi chính điện, hắn mới thở phào một hơi.

Mỗi lần nói chuyện với Đoạn Cẩm Y, hắn đều cảm thấy như có tảng đá đè lên ngực, chỉ khi rời khỏi tầm mắt của mẫu hậu mới nhẹ nhõm hơn.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời hôm nay...

Rõ ràng là trời xuân ấm áp, nắng sáng vạn dặm… Nhưng trong lòng hắn lại như bị phủ một tầng u ám.

Hắn bước về phía tẩm điện của mình, vừa đi vừa nghĩ... Cho dù hắn xin đi phong địa, phụ vương vẫn không chấp nhận hôn sự của hắn sao? Nghĩ đến đây, hắn bước nhanh hơn.

Hắn phải nhanh chóng dâng tấu xin phong địa thử xem!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng