Chương 579: Hôn sự của công tử đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 579: Hôn sự của công tử.

Triều Tịch nhìn hắn, trong lòng khẽ thở dài.

Nỗi chấp niệm của Phượng Diệp, nàng có thể hiểu được, cũng hiểu vì sao hắn lại liều lĩnh như vậy. Dù hắn có tính kế đến cả nàng, nàng cũng không định so đo. Bởi vì hắn đã mở miệng cầu nàng, tức là muốn nàng giúp đỡ.

Trầm ngâm một lát, Triều Tịch giơ tay vỗ nhẹ vai hắn:
“Ngươi đang nghĩ đến tình huống xấu nhất. Mới chỉ một ngày thôi, vẫn còn cơ hội. Ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi.”

Phượng Diệp lập tức nhìn chằm chằm nàng, môi mấp máy:
“Sau này ta nhất định sẽ…”

Hắn dường như muốn hứa hẹn điều gì, nhưng nghĩ mãi lại không biết nói gì mới khiến nàng hài lòng. Dù sao hắn chỉ là một đứa trẻ tám chín tuổi, những gì hắn có thể cho quá ít ỏi, căn bản không lọt vào mắt nàng.

“Được rồi, nói rõ lại đầu đuôi cho ta nghe.”

Triều Tịch cắt ngang, Phượng Diệp theo phản xạ đứng thẳng lưng, cố gắng lấy lại tinh thần.

“Sau chuyện hôm đó, bên Sùng Chính điện không hề lộ ra tin tức gì. Ta phải sai người đi dò hỏi mới biết bên trong có xung đột. Sùng Chính điện mỗi ngày đều là tiêu điểm trong cung, ta dò ra được thì người ngoài cũng sẽ dò ra được. Khi ấy ta nghĩ, chuyện này xảy ra, chắc chắn sẽ khiến nhiều người cho rằng nhị tỷ tỷ và phụ vương có mâu thuẫn, có lẽ sẽ không còn được sủng ái nữa.”

Hắn nhìn Triều Tịch một cách khó khăn:
“Ta không biết cụ thể hai người cãi nhau vì chuyện gì, nhưng đoán được là liên quan đến Hoàng hậu Trang Cơ…”

“Trong lòng ta, Đoạn thị nhất định là hung thủ hại chết Hoàng hậu Trang Cơ. Ta liền nghĩ… chi bằng nhân cơ hội này thử thăm dò một phen.”

“Ta sai vài tiểu thái giám quét dọn gần Chiêu Nhân cung cố ý buông vài câu ám chỉ. Ban ngày bên đó không có động tĩnh gì, nhưng đến chiều thì có người lén truyền tin ra ngoài. Không cần nghĩ cũng biết là gửi cho Đoạn Kỳ. Ta càng thêm chắc chắn, liền sai Liễu Tế tiếp tục theo dõi, tốt nhất là… tốt nhất có thể dò được nội dung thư từ qua lại.”

Nói đến đây, trong mắt hắn hiện lên vẻ hối hận:
“Lần này ta quá tham rồi… Liễu Tế trung thành, nhưng không giỏi việc này. Hoặc là hắn đi dò tin bị người ta phát hiện, hoặc là đêm đó hắn đã lẻn vào Chiêu Nhân cung!”

Hắn lắc đầu mạnh: “Ta tuyệt đối không muốn vì dò tin mà hại hắn!”

Phượng Diệp tuy còn nhỏ, nhưng lần đầu Triều Tịch thấy hắn giết người đã cảm nhận rõ sự lạnh lẽo đáng sợ nơi hắn. Ấn tượng đó đến nay vẫn chưa thể xóa nhòa.

Bởi vậy, dù hắn luôn gọi nàng là “nhị tỷ tỷ” đầy thân thiết, trong lòng nàng vẫn chưa từng hoàn toàn tin tưởng.

Nhưng giờ đây, thấy hắn vì Liễu Tế mà lo lắng đến vậy, nàng mới thật sự buông lỏng vài phần.

Một kẻ có thể bỏ mặc người trung thành bên cạnh mình, nàng tuyệt đối sẽ không giúp. May mắn thay, Phượng Diệp không phải loại người đó.

Triều Tịch trầm ngâm, ánh mắt chuyển về phía chính điện. Đã một ngày trôi qua kể từ khi Liễu Tế mất tích, mà trong Trường Thu cung lại yên bình đến lạ…

Đột nhiên nàng nhíu mày.

Không đúng,  không phải yên bình!

Nàng xoay người, nhìn sâu vào phía hậu cung của Trường Thu cung.

Vừa rồi nàng còn nghi hoặc,  ở nơi sâu như vậy, rốt cuộc là ai khiến cung nhân phải vội vàng mang hộp cơm đi như thể sợ bị người khác nhìn thấy?

Tim nàng chợt nhẹ đi, một suy đoán táo bạo hiện lên...

Chẳng lẽ… người bị nhốt ở đó chính là Liễu Tế?! “Nhị tỷ tỷ, sao vậy?”

Phượng Diệp thấy sắc mặt nàng thay đổi, càng thêm lo lắng, tay cũng toát mồ hôi lạnh.

Triều Tịch nhìn hắn, do dự một thoáng, cuối cùng vẫn không nói ra suy đoán này.

Phượng Diệp e là cũng sẽ không tin Liễu Tế có thể bị nhốt ở chỗ của Tôn Cầm… nhưng nàng lại muốn thử xem khả năng này.

Sắc mặt nàng nghiêm lại, quay người bước nhanh xuống dưới. Phượng Diệp vội vàng đi theo, không dám lên tiếng quấy rầy.

“Nhị tỷ tỷ sao vậy?”

Phượng Niệm Y vẫn đang đợi phía dưới, thấy nàng như vậy, lòng cũng thắt lại.

Triều Tịch lắc đầu, tiếp tục đi. Xuống khỏi chỗ cao, nàng hướng về phía chính điện. Ban đầu định đến thư phòng tìm Thương Giác , nhưng đi được nửa đường lại dừng lại.

Suy nghĩ một chút, nàng chuyển hướng đi tìm Vân Triệt đang đứng canh ở cổng viện. Hôm nay nàng không mang theo Tử Tầm hay Trụy Nhi, đành phải tạm thời nhờ đến hắn.

Nghe xong phân phó, Vân Triệt hơi kinh ngạc: “Công chúa, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Triều Tịch chỉ nhìn hắn: “Việc này đối với ngươi có khó không?”

Vân Triệt lắc đầu ngay: “Không khó. Chỉ là… thuộc hạ lo cho công chúa. Chủ tử đã biết chưa?”

Triều Tịch thẳng thắn:
“Chưa. Nhưng lát nữa ngươi có thể nói với hắn, hoặc ta sẽ tự nói. Hôm nay ta vào cung không mang theo người, chỉ có thể nhờ ngươi giúp. Thân thủ của ngươi, ta tin.”

Ánh mắt Vân Triệt sáng lên: “Được. Mệnh lệnh của công chúa chính là mệnh lệnh của chủ tử. Ta đi ngay.”

Triều Tịch khẽ gật đầu.

Vân Triệt quan sát xung quanh, thân hình lóe lên rời khỏi cổng viện. Người ở xa chỉ thấy hắn rời Trường Thu cung, nhưng không biết rằng hắn đã nhanh chóng ẩn mình vào một con đường hẻo lánh, rồi như chim ưng lướt qua tường cao mái ngói, lao thẳng về phía sâu nhất của cung điện.

Triều Tịch đứng lại một lúc rồi quay vào trong.

Vừa đến trước chính điện, nàng thấy Phượng Diệp đang nắm chặt nắm tay, lo lắng đi qua đi lại.

Nàng thở nhẹ, bước tới.

Phượng Diệp lập tức nhìn nàng đầy mong chờ. “Bây giờ không tiện. Đợi yến tiệc xong.”

Phượng Diệp cắn răng gật đầu, cố ép bản thân giữ bình tĩnh.

Trong lúc hai người đứng ở cửa, Phượng Niệm Y đã vào trong Noãn Các rồi lại đi ra. Nàng bước đến bên Triều Tịch, ghé tai nói nhỏ vài câu. Những lời đó cũng lọt vào tai Phượng Diệp.

“Tưởng thị và Tiết thị?”

“Đúng vậy.” Phượng Niệm Y hạ giọng:
“Tiết thị là do Thập công chúa chọn, còn Tưởng thị là người Tôn phu nhân nhắm đến. Nhưng vừa rồi tiểu thư nhà Nhạc thị đã mang trà bánh vào thư phòng, còn gặp Lục công tử, vẫn chưa rõ ý hắn thế nào.”

Triều Tịch nheo mắt:
“Tiểu thư Nhạc thị mang trà bánh vào?”

Phượng Niệm Y gật đầu:
“Phải, là Tôn phu nhân đích thân dẫn đi.”

Khóe môi Triều Tịch cong lên một nụ cười nhạt lạnh lẽo…

Nhạc thị  chính là gia tộc nắm giữ binh quyền chỉ đứng sau Đoạn thị.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng