Chương 556: Nhân cơ hội chiếm tiện nghi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 556: Nhân cơ hội chiếm tiện nghi.

Khi nghe nói người từ phủ công chúa tới hỏi thăm, ý cười nơi đáy mắt của Thương Giác gần như không giấu nổi nữa. Phù Lan đứng bên nhìn bộ dạng ấy, khẽ hừ một tiếng:

“Lần này xem như ngươi đã mãn nguyện rồi chứ? Mà hôm nay cũng thật trùng hợp, lại vừa hay gặp được Đình úy đại nhân.”

Nghe vậy, ý cười trên mặt Thương Giác hơi thu lại, giọng nói trầm ổn:

“Ra ngoài du xuân là thật, còn chuyện kia ta cũng không muốn ép buộc nàng. Để nàng đứng ngoài quan sát một lần, quyết định thế nào đều do chính nàng. Hiện giờ trong cung ngoài cung đều đang bận rộn vì hôn sự của Thập công chúa, chính là lúc nàng cần đưa ra lựa chọn.”

Vừa nói, hắn vừa niêm phong mấy phong thư, đưa cho Vân Triệt:

“Đem mấy phong này giao tận tay Uất Chích”

Phù Lan liếc nhìn xấp thư dày trong tay hắn, khẽ nhíu mày: “Có chuyện gì rồi à?”

Thương Giác lắc đầu:

“Không có. Chỉ là những thế tộc cũ từng bị chỉnh đốn trước đây có dấu hiệu trỗi dậy. Uất Chích ở Yến Kinh có thể tự xử lý. Ta gửi thư này là để bàn về việc cải cách của nước Yến. Trước kia ta với hắn đã từng có dự định, giờ có phương án hoàn chỉnh hơn, muốn cùng hắn thương nghị thêm.”

Phù Lan bật cười:

“Đại Ân lập quốc hơn hai trăm năm, chế độ quan lại vẫn lấy tông thất và thế tộc làm trọng, văn võ không phân, chức vị thế tập, quyền lực không ra khỏi tay quý tộc,  đáng lẽ đã phải thay đổi từ lâu. Họ Ân ngày càng hủ bại, ngươi nếu làm người đầu tiên cải cách ở Yến quốc, chắc chắn sẽ khiến Yến quốc mạnh nhất. Nhưng một khi Yến quốc động, mười hai chư hầu khác tất sẽ noi theo, quan trọng hơn… kinh đô Hạo Kinh e là sẽ hỏi tội.”

Từ khi Đại Ân dựng nước, hoàng thất cùng chư hầu cai trị thiên hạ đều dựa vào huyết thống tông pháp. Ngoài tông thất, còn dựa vào thế lực các đại gia tộc, khiến quyền lực triều đình hoặc nằm trong tay hoàng tộc, hoặc nằm trong tay thế gia. Các chức vị được thế tập hưởng lộc đời đời. Gặp người hiền thì còn đỡ, nếu gặp kẻ ngu dốt hoặc chuyên quyền, tất khiến triều chính rối ren.

Ban đầu chế độ bổ nhiệm quan lại còn có thể miễn cưỡng duy trì, nhưng trải qua hơn hai trăm năm, Đại Ân đã biến đổi lớn. Các quốc gia đều có điều chỉnh riêng, nhưng chưa từng có nước nào xây dựng được hệ thống hoàn chỉnh của mình. Dù thỉnh thoảng cũng xuất hiện người như Tôn Chiêu, xuất thân không phải quý tộc mà vẫn giữ chức cao, nhưng về tổng thể, việc bổ nhiệm vẫn dựa vào ý chí chư hầu và sự cân bằng giữa tông thất và thế tộc. Nếu muốn cường thịnh, cải cách là điều tất yếu.

Thương Giác sắc mặt bình thản:

“Hạo Kinh hiện giờ đã không còn là Hạo Kinh của trước kia, có gì phải sợ bị hỏi tội? Nghe nói Đế quân đã không hài lòng với Yến quốc, nhưng lúc này e rằng ông ta cũng không rảnh quan tâm. Vị Ngọc phu nhân của Đại quốc nhập cung chưa đầy một năm đã được sủng ái vô cùng. Tháng trước, Đế quân còn lệnh cho Đại quốc xây hành cung để nàng hồi hương, yêu cầu dùng bạch ngọc làm gạch, vàng bạc làm mái, lại còn hạn trong ba tháng phải hoàn thành. Đại quốc vốn đã nghèo yếu, vị Ngọc phu nhân này chẳng những không giúp nước mình, còn tiêu hao quốc lực như vậy. Đại vương Đại quốc chắc hẳn hối hận đến ruột cũng xanh rồi.”

Phù Lan nghe xong, không mấy để tâm, ngáp một cái: “Ta chỉ thấy dấu hiệu vong quốc thôi.”

Thương Giác khẽ cong môi: “Vong chính là Đại Ân.”

Nói xong, hắn đứng dậy bước ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, Bạch Nguyệt từ đâu lao tới, quấn quýt quanh chân hắn. Thương Giác cúi xuống xoa đầu nó: “Ta mang nó đến phủ công chúa ở vài ngày. Các ngươi cứ ở lại dịch quán cho tốt.”

Nói rồi liền dẫn theo Bạch Nguyệt rời đi.

Trong phòng, Phù Lan lại ngáp thêm một cái, giọng đầy oán trách: “Đúng là có vợ là quên… quên cả cha… hừ!”

Thương Giác dẫn Bạch Nguyệt ra ngoài, lên xe ngựa đi thẳng đến phủ công chúa.

Đến cổng phủ, vừa xuống xe đã thấy Vương Khánh dẫn theo một nhóm tiểu thái giám đang khiêng ba rương lớn vào trong. Thương Giác còn chưa kịp bước tới thì Bạch Nguyệt đã lao vọt đi. Vương Khánh bị đâm phải, giật mình quay lại, thấy là con sói liền hoảng hốt lùi mấy bước. Ngẩng lên nhìn, mới thấy Thương Giác, sắc mặt lập tức trắng bệch, vội vàng hành lễ: “Tham kiến thế tử điện hạ.”

“Bạch Nguyệt!” Thương Giác gọi nó quay lại, hơi bất đắc dĩ: “Nó nghịch ngợm, làm kinh sợ công công rồi.”

Vương Khánh đâu dám nhận, vội xua tay: “Không dám, không dám. Thế tử điện hạ vừa từ dịch quán đến?”

Thương Giác gật đầu, nhìn mấy cái rương: “Đây là…?”

“Là ban thưởng của vương thượng cho công chúa.” Vương Khánh liếc qua mấy cái rương, giọng đầy vui vẻ, “Gần đây đang chuẩn bị hôn sự của Thập công chúa, Tôn phu nhân khi sắp xếp hôn lễ cũng tiện thể nghĩ đến công chúa, nên đề xuất chuẩn bị thêm một số thứ. Vương thượng nghe xong liền ban thưởng luôn.”

Phượng Khâm gần đây thường xuyên ban thưởng cho Triều Tịch, Thương Giác cũng không lấy làm lạ. Thấy đám người khiêng rương đi vào trong, hắn cũng theo vào:

“Chuẩn bị cùng lúc hai hôn sự, trong cung chắc bận rộn lắm.”

Vương Khánh đi chậm hơn nửa bước, đáp: “Đúng vậy, may có Tôn phu nhân, mọi việc đều ổn thỏa.”

Thương Giác hơi ngạc nhiên: “Tất cả đều do Tôn phu nhân quản lý? Vậy còn Vương hậu?”

Sắc mặt Vương Khánh có chút do dự:

“Vương hậu gần đây vẫn đang trai giới, hơn nữa vương thượng đã thu lại quyền quản lý hậu cung, nên bà cũng không thể can thiệp. Vương thượng hiện rất hài lòng với Tôn phu nhân, e rằng quyền này khó mà trả lại.”

Nói xong, ông ta cũng tiết lộ phần nào ý định của Phượng Khâm.

Thương Giác gật đầu, không hỏi thêm, đi thẳng về chính viện.

Vừa đến cổng viện, đã thấy Lâm Tân và Tử Tầm đang đứng chờ. Hai người vốn ra đón ban thưởng, không ngờ lại gặp Thương Giác, liền vui vẻ hành lễ. Tử Tầm định vào báo, nhưng Thương Giác khoát tay: “Không cần, ta tự vào.”

Hắn đi vào trong, Bạch Nguyệt theo sát. Đến cửa, hắn cúi xuống ra hiệu “suỵt”, Bạch Nguyệt lập tức ngoan ngoãn ngồi lại bên ngoài.

Thương Giác khẽ cười, nhẹ bước vào trong, đi thẳng về nội thất. Đến cửa, quả nhiên nghe thấy tiếng bước chân bên trong.

Hắn vòng qua bình phong, liền thấy Triều Tịch đang đứng bên bức tường phía trái. Nơi đó vốn đặt giá trưng bày ngọc khí, giờ đã dọn đi, chỉ còn lại bức tường treo tấm bản đồ Đại Ân mà Thương Giác từng tặng.

Tấm bản đồ rất lớn, chiếm trọn cả bức tường. Triều Tịch một tay cầm sách, một tay cầm bút, đi qua đi lại, vừa xem sách vừa ghi chú lên bản đồ.

Bản đồ vốn đã rất chi tiết, vậy nàng còn đang bổ sung điều gì?

Thương Giác không vội, đứng ở cửa nhìn nàng. Thấy nàng đã thêm hai chỗ đánh dấu mới. Một lát sau, Triều Tịch ngẩng đầu nhìn góc trên bên trái bản đồ, rồi bước đến, nhón chân cố viết lên đó.

Nhưng với mãi vẫn không tới, thân người lảo đảo.

Khóe môi Thương Giác cong lên, bước lại gần.

Triều Tịch tập trung ghi chú, dù mệt vẫn cố với. Đúng lúc đó, nàng nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Nhưng nàng không hề giật mình  vì ngay khi nghe thấy, nàng đã biết là ai.

Không muốn tỏ ra quá rõ ràng, nàng vừa đặt chân xuống đất định quay lại thì người phía sau đã tiến sát, ôm lấy nàng từ phía sau, nhấc bổng lên!

Bất ngờ bị ôm vào lòng, tim Triều Tịch đập mạnh. Nàng quay đầu nhìn hắn: “Ngươi làm gì vậy?”

Thương Giác mỉm cười: “Giúp nàng mà. Mau viết đi, để ta xem nàng viết gì.”

Triều Tịch chỉ cảm thấy mặt mình nóng lên. Nàng không với tới thì có thể lấy ghế… sao lại dùng cách này?

Thấy nàng ngẩn người, còn có ý định giãy ra, Thương Giác siết tay chặt hơn: “Sao không viết nữa?”

Triều Tịch mím môi, không biết nói sao. Do dự một lát, vẫn giơ tay viết tiếp. Nhờ hắn bế lên, nàng dễ dàng viết xong góc trên.

Viết xong, nàng gật đầu hài lòng: “Xong rồi.”

Ý của nàng là muốn hắn thả mình xuống. Nhưng Thương Giác không những không buông, còn nói:

“Tiếp đi. Còn chỗ nào nữa không? Viết xong bên này rồi sang bên kia?”

Vừa nói, vừa bế nàng đi sang phải.

Triều Tịch thở dài trong lòng.

Người này… rõ ràng là nhân cơ hội chiếm tiện nghi của nàng!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng