Chương 55: Bằng Hữu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 55: Bằng Hữu.

“Thượng Nguyên sắp đến, đây là lễ vật phu nhân chuẩn bị cho biểu tiểu thư. Số ngọc cùng bảo thạch này đều là thứ tốt nhất trong phủ khố, còn có những dược liệu này  phu nhân nghe nói biểu tiểu thư thân thể bất an, trong lòng vô cùng lo lắng, nên đem những vị thuốc thượng hạng nhất trong phủ dâng tới. Ngoài ra còn có bộ Nghê Thường Vũ Y này, là lễ vật quốc chủ nước Tấn ba năm trước tặng cho hầu gia. Phu nhân vốn định giữ lại chờ ngày nhị tiểu thư xuất giá, nhưng biết biểu tiểu thư yêu sắc đỏ, liền đặc biệt đưa tới đây. Đợi đến yến Thượng Nguyên, e rằng chẳng ai sánh nổi phong hoa của người.”

Tú Nương nói hết sức thành khẩn. Triêu Tịch lơ đãng lắng nghe, còn Tử Tầm đứng bên cạnh khi nghe đến bốn chữ “Nghê Thường Vũ Y” thì không khỏi hít sâu một hơi. Dệt thêu nước Tấn vốn danh chấn thiên hạ, vật họ đưa tặng tất nhiên đều là thượng phẩm.

Nàng và Thương Giác vốn không thật sự rời đi, thể diện của Hoài Âm Hầu phủ trước mắt vẫn phải giữ.

“Phu nhân phí tâm rồi, cứ để lại cả.”

Một câu nói khiến Tú Nương mừng rỡ ra mặt. Hôm nay lễ vật đưa tới không ít, Tử Tầm một mình sao lo xuể. Tú Nương nhân cơ hội nói: “Biểu tiểu thư thấy Vận Nhi và Trụy Nhi hầu hạ có thuận tay chăng?”

Triêu Tịch khẽ mỉm cười, “Đều rất tốt.”

Hai ngày nay chính Trụy Nhi và Vận Nhi đưa cơm nước tới, từng cử chỉ đều không chỗ nào đáng chê.

Trong mắt Tú Nương lóe lên tia tinh quang, “Nếu đã vậy, thấy bên cạnh biểu tiểu thư và thế tử cũng chẳng có mấy hạ nhân, chi bằng để hai nha đầu ấy ở lại trong viện phụ việc? Trong phủ hễ có khách đến, khách viện đều phải thêm người mới. Để Tử Tầm cô nương dẫn dắt các nàng, cũng coi như chia sẻ phần nào cho cô nương. Nếu biểu tiểu thư không vừa ý, lão nô sẽ đổi người khác.”

Tử Tầm nghe nàng lấy mình làm cớ liền vội xua tay, “Không không, không cần vì ta mà phân....”

“Được rồi, Tú Nương có lòng như thế, giữ lại thì cứ giữ.”

Triêu Tịch vừa dứt lời, Tú Nương đã vội vàng đáp ứng: “Tử Tầm cô nương thật có phúc, có được chủ tử chu đáo như vậy.”

Tử Tầm nhíu mày, nghe vậy chỉ miễn cưỡng cười.

Lễ vật đã đưa, mục đích cũng đạt, Tú Nương không ở lại lâu. Nàng vừa đi, Trụy Nhi và Vận Nhi liền ở lại ngay, dường như sớm đã chuẩn bị nhập viện. Triêu Tịch không nhìn gì, tựa nơi giường thấp cạnh cửa sổ, chỉ nghe trong phòng ba người thu xếp hồi lâu mới chỉnh tề. Nàng khẽ vẫy tay:

“Tử Tầm lại đây, những người khác lui ra.”

Vận Nhi và Trụy Nhi ngoan ngoãn lui xuống. Tử Tầm vội chạy đến, hạ giọng hỏi:

“Công chúa, Tú Nương kia rốt cuộc toan tính điều gì?!”

Triêu Tịch vỗ nhẹ lên tay nàng, “May mà ngươi không phải kẻ hoàn toàn không có tâm nhãn.”

Tử Tầm nhíu mày, “Vậy chi bằng đuổi họ đi?”

Triêu Tịch cười lạnh, lắc đầu, “Đuổi đi làm gì? Không phải họ thì cũng sẽ là người khác. Thay vì để bọn họ mãi tính toán, chẳng bằng để họ tưởng mình đã chiếm tiên cơ. Mọi việc đều trong tay chúng ta, ai thắng ai bại còn chưa biết.”

Tử Tầm ngẩn người, thở dài, “Công chúa thật thông tuệ!”

Triêu Tịch hất cằm về phía đống lễ vật đặt không xa, “Đã kiểm tra cả rồi?”

Tử Tầm lập tức gật đầu, “Công chúa yên tâm, đều đã kiểm tra. Đồ đều là thứ tốt, cũng không có vấn đề gì. Người chẳng từng nói Hoài Âm Hầu phu nhân rất giữ danh tiếng sao? Lần trước người còn chắc chắn bà ta sẽ không hạ độc trong bữa sáng kia mà?”

Triêu Tịch khẽ nhíu mày, “Nhưng giờ không còn như lúc ấy nữa. Khi đó bà ta chưa nổi nhiều tâm tư, cũng chưa biết giữa ta và điện hạ… Nay e rằng đã có phần nóng vội.”

Nói rồi nàng lại khẽ cười, “Đặc biệt là sau khi bà ta biết được vài chuyện không mấy tốt đẹp.”

Tử Tầm nghe mà như lạc trong sương mù, “Vậy công chúa, chúng ta phải làm sao? Không cần những thứ này nữa ư?”

Triêu Tịch bất đắc dĩ, “Ta vừa nói giữ lại, sao có thể không cần?”

Tử Tầm ngơ ngác, “Vậy ý người là…”

“Đồ phải giữ, nhưng không thể lơ là.”

Giọng nói ôn nhu thanh quý vang lên. Tử Tầm quay đầu liền thấy Thương Giác đẩy cửa bước vào. Nàng vội đứng dậy hành lễ.

Triêu Tịch cũng chỉnh lại tư thế, “Chàng đều biết rồi sao? Sao hôm nay về sớm vậy?”

Hôm nay cách buổi làm ăn kia đã hai ngày. Sáng sớm Thương Giác đã bị Lạc Thuấn Hoa mời đi. Nghĩ đến tâm tư của phu phụ Lạc gia đối với hắn, giờ còn chưa đến trưa, nàng vốn tưởng hắn chưa thể trở về sớm thế này.

Thương Giác mang theo khí lạnh bên ngoài bước vào, ánh mắt ôn hòa nhìn nàng, “Còn ở chỗ Lạc Thuấn Hoa hắn đã tranh công. Nghĩ đến bọn họ không biết lại đưa tới thứ gì, ta sao có thể ngồi yên?”

Hắn ngồi xuống đối diện nàng. Tử Tầm dâng trà nóng rồi lui ra ngoài.

“Bảo Đường Thuật nửa canh giờ nữa tới đây.”

Đường Thuật đi theo, ở tại viện bên cạnh. Tử Tầm đáp một tiếng rồi khép cửa lại.

Thương Giác nhấp một ngụm trà, “Lạc Thuấn Hoa quả thật nóng vội. Chỉ hai ngày đã vẽ xong bản đồ, thợ thuyền cũng chuẩn bị đủ, nói mười ngày nữa có thể xem mẫu. Nếu không phải hắn là Lạc Thuấn Hoa, ta e sẽ cho rằng hắn rất thiếu tiền!”

Triêu Tịch khẽ nhếch môi, “Chẳng lẽ Lạc Thuấn Hoa sẽ không thiếu tiền?”

“Thiên hạ, lợi nhuận từ vũ khí là lớn nhất. Nếu Lạc thị thiếu tiền, mười hai chư hầu quốc đã sớm ngừng chiến.”

Triêu Tịch lắc đầu, “Hắn muốn tranh thủ lúc còn có thể vớt được thì vớt nhiều hơn nữa.”

Động tác uống trà của Thương Giác khựng lại, “Nàng có phải đã biết điều gì?”

Triêu Tịch nhướng mày, “Ta có thể biết điều gì?”

Thương Giác mỉm cười, “Tự nhiên là biết nguyên do khiến Lạc Thuấn Hoa nóng lòng gom tiền như vậy…”

Triêu Tịch thở dài, “Điện hạ nói vậy là ý gì? Triêu Tịch không quyền không thế, sao có thể biết những chuyện không thể phơi bày?”

“Không quyền không thế?”

Giọng Thương Giác khẽ nâng lên, mang theo hai phần hứng thú, rõ ràng không tin lời nàng.

Triêu Tịch mím môi, giả như không nghe thấy. Nào ngờ Thương Giác đặt chén trà xuống, giọng nhẹ như mây hỏi nàng:  “Trong mắt nàng, giữa nàng và ta… hiện giờ có thể xem là bằng hữu chăng?”

Bằng hữu? Triêu Tịch nhíu mày, hồi lâu mới lắc đầu, thanh âm lạnh nhạt:  “Từ ấy, đối với ta rất xa lạ.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message