Chương 540: Không cưới sao lại trêu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 540: Không cưới sao lại trêu.

Trên Sao Nguyệt Đài, Triều Tịch giơ tay ném thẳng giá bút trước mặt về phía Quân Liệt!

Quân Liệt giơ tay đỡ lấy, lực đạo từ giá bút khiến tay hắn tê rần, ánh mắt lóe lên một tia, nhẹ ho khẽ, lùi ra xa hơn một chút:
“Cô cần gì phải giận dữ như vậy? Lúc trước ta cũng là vì các người mà thôi. Ai cũng biết tiểu thư nhà Chu sẽ được hứa làm thiếp, ta lúc đầu chỉ muốn xem tiểu thư Chu ra sao, nào ngờ… ha, ta thật sự chưa từng làm gì quá đáng với nàng. Tiểu thư Chu cũng là người đơn thuần, ta một lúc bốc đồng trêu chọc vài câu, nàng liền động tâm, ta thấy nàng có chút ý động, hơn nữa nàng lại rất biết điều, lại còn xinh đẹp, nên ta mới…”

“Thế nên ngươi thấy tiện thì tiện, một viên ngọc đẹp thế kia đặt trước mắt ngươi, làm sao không cho vào tay?” Triều Tịch lạnh lùng xen lời, thay hắn nói nốt phần còn lại.

“Đúng vậy mà...” Quân Liệt bật ra, giữa chừng lại uốn một vòng:
“Ta nào dám nghĩ thế, ta chỉ thấy nàng si mê âm nhạc, nên chỉ chỉ dạy nàng vài điều, nào ngờ nàng ôm ấp tình cảm non nớt mà động lòng, lúc đó ta mới nghĩ không nên làm nàng lỡ dở trước, nhưng ai ngờ… cuối cùng cũng không kịp. Sau này nàng không vì ta mà không đến Yến Quốc sao? Ta lúc đầu còn nghĩ việc này giúp các người, ai ngờ nàng còn trách ta…”

Quân Liệt vừa nói vừa lùi, lùi đến sát cửa sổ.

Triều Tịch híp mắt, ánh mắt lạnh lùng lướt qua: “Thật là bịa đặt, ai cần ngươi giúp đỡ?!”

Quân Liệt hất cằm, muốn biện giải, nhưng Triều Tịch nhíu mày:
“Nếu ngươi tự cho mình lý do chính đáng, sao lúc nãy lại tránh không dám gặp Chu Yên? Nếu không nhờ Thế Tử điều động hết cung nô, chắc giờ Chu Yên đã đuổi tới mặt ngươi rồi!”

Quân Liệt liếc nhìn Thương Giác, hắn chỉ thảnh thơi ngồi bên cạnh chơi cờ, hoàn toàn xem cảnh này là trò vui của hắn, khẽ hừ một tiếng, vẫn cứng miệng:
“Ta đâu phải sợ gặp nàng, chỉ sợ nàng nghĩ quá nhiều rồi gây chuyện, cũng không tốt cho nàng. Bây giờ nàng được sắp xếp làm thiếp đi Yên Quốc, cũng không tệ. Nàng với Thập Công Chúa quan hệ cực kỳ tốt, đúng không?”

“Quan hệ cực tốt?” Triều Tịch và Thương Giác trao nhau ánh mắt, hoàn toàn không đồng tình với lời Quân Liệt.

Quân Liệt cũng tinh tường, vừa thấy biểu cảm ấy liền biết có nguyên do:
“Sao? Ta nói không đúng sao? Hai người ấy chẳng phải cực kỳ thân thiết sao? Có gì ta không biết à?”

Triều Tịch quay đi, không muốn nói thêm. Thương Giác đặt cờ xuống, ánh mắt từ bi nhìn Quân Liệt, vài câu đã nói rõ lúc đó Phượng Niệm Dung làm thế nào đối phó Chu Cần. Quân Liệt nghe xong hơi ngạc nhiên, rồi bật cười:
“Thú vị thật. Thế thì ta có nên nói với nàng không? Cho nàng đề phòng cũng coi như là bồi thường cho nàng.”

Hắn nghịch giá bút ngọc trắng, vừa nói vừa hứng thú, cảm giác không phải bồi thường mà là tìm thấy trò vui mới.

Triều Tịch lạnh lùng cười một tiếng:
“Tiểu thư Chu bên cạnh thân tín bị Chu Cần giết, Chu Cần còn nhiều lần đến đàn quán tìm dấu vết ngươi, sau đó Chu Yên bỗng khỏi bệnh và vào cung gặp Thập Công Chúa, e rằng Chu Yên đã biết chuyện, đâu cần ngươi nói nữa, bây giờ nàng chỉ sợ căm hận ngươi đến tận xương.”

Quân Liệt cười hơi gượng, nhẹ ho khẽ: “Thôi, thôi, ta coi như không biết chuyện này.”
Nói rồi tiến đến bàn Triều Tịch, đặt giá bút ngay ngắn, nhìn nàng mặt lạnh mà bật cười:
“Được rồi, ta tuy mê hoa trăng nhưng vẫn biết chừng mực, trêu chọc nàng ta thừa nhận, nhưng ta không hứa suông hay lừa dối gì. Sau này ta sẽ đi tìm mỹ nhân ở các lầu Thanh, lầu Sở thôi. Tiểu thư quý tộc thật không hợp với ta, ăn chơi sắc dục vốn là tính của đàn ông, ta chỉ có chút tật nhỏ như mọi người. Nhưng đứng đó mà quý nữ không đến gần cũng khó, ta cũng đành thôi…”

Nhìn Quân Liệt như vậy, Triều Tịch lại nổi ý định ra tay, may mà Quân Liệt lanh, trước khi nàng kịp làm gì đã lùi sang một bên. Triều Tịch liếc hắn hai mắt, bớt phần căng thẳng, nhưng lời lại càng châm chọc:
“Quân Liệt, cứ tung hoành hoa trăng đi, sau này sẽ có người khiến ngươi ăn đủ khổ sở.”

Lời nói âm hiểm, như điềm tử mệnh, khiến Quân Liệt mặt cười mà lòng rúng động, nhưng hắn không để tâm, lắc đầu xua đi:
“Chớ, nói ăn đủ khổ sở? Động tâm mới khổ, như ta không ai làm ta động tâm, không động tâm thì không đau lòng. Nhưng có người… thì khác rồi.”

Quân Liệt duỗi dài người, ánh mắt lượn qua Triều Tịch và Thương Giác.

Thương Giác mỉm cười nhạt, Triều Tịch nhíu mày không đáp, hỏi: “Ngươi đi gặp Tam công tử Tấn Quốc sao?”

Quân Liệt không ngạc nhiên, đáp thản nhiên:
“Đừng nói Lý Quốc sát cạnh Tấn Quốc, dù là cố nhân cũng phải gặp một lần. Yên tâm, ta khuyên hắn mau trở về Tấn, nhưng ngươi biết hắn tính hắn và ngươi...”

“Cứng đầu như nhau.” Ba chữ Triều Tịch không nói ra, đổi lời: “Không thể gặp sao?”

Hai vị Mặc Phượng của Mặc Các dĩ nhiên đã gặp nhau. Triều Tịch không muốn nói chuyện động tâm, chỉ hỏi qua, nghe xong Quân Liệt bất mãn: “Muốn gặp thì gặp, hiện tại ngươi là công tử Lý Quốc...”

Quân Liệt cười ha hả:
“Gặp hắn không quan trọng, quan trọng là ta muốn gặp người khác.”

Đôi mắt đào hoa nháy lại, cười mím: “Ngươi biết ta nói ai…”

Triều Tịch nhìn hắn thản nhiên, ánh mắt lãnh đạm, Quân Liệt dựa vào Bách Bảo Các, dưới ánh mắt ấy hơi lạnh gáy, hắn thẳng người:
“Bạch Loan chắc chắn ở trong cung, ta tò mò nàng là ai. Mặc Phượng - Bạch Loan vốn có quy tắc không được gặp nhau, giờ Mặc Các đã vào triều, quy tắc này ít nhất phải thay đổi.”

Triều Tịch suy nghĩ một chút, mới đáp: “Nếu phải để ngươi gặp thì sẽ gặp, quy tắc cũ không phải muốn bỏ là bỏ.”

Quân Liệt lắc đầu, thở dài, lại nghĩ tới một chuyện khác: “Sao lại nghĩ đến giúp Dương Diễn?”

Triều Tịch nâng cằm:
“Dương Diễn không phải dòng tộc, lý lẽ và tình cảm đều có thể để hắn đi Nam.”
Ngừng một lát, nhìn Thương Giác: “Nghe nói quân Đoạn đã xuất phát, sẽ đến trung lộ Trú Châu trong nửa tháng?”

Thương Giác mắt sâu, gật đầu:
“Đúng, Trú Châu cách Ba Lăng chỉ ba ngày đường.”

Triều Tịch gật đầu, ánh mắt dường như muốn nói gì đó với Thương Giác, nhưng lại thôi. Nàng quay nhìn Quân Liệt:
“Ngươi đã xem náo nhiệt, cũng đến Ba Lăng lâu rồi, nên trở về nước đi.”

Quân Liệt ngẩng cằm:  “Sao ngươi không nhắc Thế Tử Yên?”

Triều Tịch mép cười lạnh: “Thế Tử đã là Thế Tử, còn ngươi thì sao?”

Lời này khiến Quân Liệt không còn gì để nói, nhìn Triều Tịch, rồi Thương Giác cười sâu sắc, hắn hừ nhẹ, đứng dậy:
“Thôi thôi, chỗ này không giữ được ta thì ta còn chỗ khác, hai ngày nữa ta sẽ đi...”

Quân Liệt vung tay ra đi, Triều Tịch lắc đầu, chỉ còn lại hai người trong phòng. Câu hỏi chưa hỏi được giờ lại có thể hỏi:
“Ta nhớ ngươi từng nói, Đoạn gia tham vọng cực lớn, ngươi có lo họ khởi binh không...”

“Phản loạn” hai chữ Triều Tịch không nói ra, nhưng Thương Giác chắc hiểu.

Thương Giác nghiêm mặt nhìn nàng, gật đầu: “Nhưng không phải bây giờ.”

Triều Tịch ngẩng mắt nhớ lại: “Trước đây Phù Lan đã xem bói, dường như phải đến mùa đông mới có khả năng?”

Thương Giác đứng lại, tiến đến bên nàng: “Hiện tại có thể yên tâm, trong lòng chỉ cần có phòng bị là đủ.”
Nói xong nghiêng người nhìn nàng: “Ta là người chung tình.”

Triều Tịch nháy mắt, đây là nói chuyện chính, sao hắn lại nói một câu này?

Chắc thấy nàng nghi ngờ, Thương Giác cúi thấp, tay vuốt mái tóc mực trên vai nàng:
“Không phải ai cũng như Quân Liệt, dù lời hán ta nói đúng, nhưng ta không phải đàn ông thường, tất nhiên không có những tật xấu của đàn ông thường.”

Triều Tịch giật mình, nhìn vào đôi mắt chân thành của hắn, bật cười thầm, nhận ra hăn nói chính là câu Quân Liệt vừa nói!

Nghĩ vậy, môi nàng cong lên một chút, vẫn bình thản: “Sao chứng minh được?”

Thương Giác cúi thấp hơn, hơi thở gần như chạm mặt nàng:
“Căn cứ vào việc, cả thiên hạ chỉ có ta dám lấy chín thành làm sính lễ, nếu ta không thành tâm, một cơn giận của ngươi chẳng phải ta vừa mất vợ vừa mất thành sao?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng