Chương 536: Công Tử Hiếu Tâm đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 536: Công Tử Hiếu Tâm.

“Vừa nãy, vì sao Vương Thượng lại hỏi chuyện bộ binh giáp của công chúa Dao Quang?”

Vương Hưng đứng phía sau Phượng Khâm, dùng tuyệt kỹ xoa bóp do tổ truyền giúp ngài thư giãn vai cổ. Vương Khánh đứng bên cạnh, tay chống hông, vừa nhìn vừa cười hỏi. Phượng Khâm nghe thấy liền mở mắt, nhíu mày nói:

“Thông thường, tất nhiên không thể hỏi nàng. Nhưng lần trước, Dương Diễn chính là nàng đề cử lên Thái Phụ. Sau đó, ta hỏi Thái Phụ, ngài lại nói rằng về việc lớn nhỏ của quốc gia, nên rộng mở lời bàn, ngay cả Triêu Tịch cũng có thể bàn bạc một hai chuyện với nàng. Khi đó, ta cũng rất bối rối.”

Vương Khánh hơi ngạc nhiên, khép mắt một chút mới nói:

“Nói ra thì công chúa Dao Quang cũng không phải là người thường, bao năm ra ngoài, trải nghiệm và suy nghĩ của nàng đã khác xa những công chúa nuôi trong cung thâm. Hơn nữa, từ trước, dung mạo và khí chất của nàng cùng trưởng công tử đã khiến người ta kinh ngạc. Thái Phụ hẳn là nhận ra phẩm chất đặc biệt nơi nàng mới nói vậy. Chưa kể, Vương Thượng chắc còn nhớ tin đồn về Hưu Lộc Giác.”

Phượng Khâm nhíu mày: đúng, Hưu Lộc Giác, chính là điềm báo Bạch Lộc Tinh hạ thế.

“Ngươi nói có lý, Thái Phụ không chỉ là thầy dạy, mà học thức uyên bác, có thể thấy vận nước. Lần trước tuy không nói rõ, nhưng lời lẽ vẫn hết mực ca ngợi Triêu Tịch.” Phượng Khâm dừng chút, rồi tiếp: “Nhưng Triêu Tịch vẫn là nữ nhân, lại sắp gả sang Yên Quốc, những chuyện này ta vẫn nên hỏi Thái Phụ kỹ càng.”

Vương Khánh chớp mắt, nói nhẹ:

“Vương Thượng nói đúng. Nhưng nếu công chúa thực sự là Bạch Lộc Tinh hạ thế, lại gả sang Yên Quốc thì cũng hơi đáng tiếc. Dĩ nhiên, nếu nàng có thể giúp Yên Quốc thịnh vượng thì cũng tốt cho chúng ta.”

Phượng Khâm vung tay ra phía sau, Vương Hưng vội lui ra một bên. Phượng Khâm khẽ nhún vai:

“Hôn sự Yên – Thục là trọng điểm, tuyệt đối không được phá. Chuyện khác dễ giải quyết.” Ông lại nhấn mạnh:

“Hôn lễ  Thập công chúa sắp tới, nàng là công chúa Thục đầu tiên ra đi, tất nhiên không thể sơ suất.”

Vương Khánh vừa rót trà vừa gật đầu: “Đúng vậy, liên quan đến thể diện của Thục Quốc mà.”

Phượng Khâm cười:

“Xem ra Thế Tử Triệu Quốc rất hài lòng với nàng, đến mức còn yêu cầu hôn lễ phải nhanh chóng.”

Vương Khánh mỉm cười:

“Thập Công chúa  vừa hiền hậu, vừa đoan trang, dung mạo xinh đẹp, Thế Tử Triệu Quốc còn có thể chê điểm gì?”

“Tên Triệu Dịch này…” Phượng Khâm híp mắt:

“Ngày trước là y muốn đưa Triêu Tịch đi Triệu Quốc, bây giờ lại cưới Thập Nhi. Hóa ra y muốn quan hệ tốt với Thục Quốc. Có Yên – Triệu hai nước bảo hộ, Thục Quốc sẽ đứng vững.”

Lời Phượng Khâm chứa vẻ tự mãn. Vương Khánh khẽ mím môi:

“Nhưng Vương Thượng, nếu một ngày Yên – Triệu nổ ra chiến tranh thì sao? Lúc đó phiền toái sẽ rơi lên ngài!”

Phượng Khâm nhíu mày:

“Khi ấy ta chẳng giúp ai cả, trái lại, bên nào dám gây khó cho Thục Quốc, ta sẽ giúp bên còn lại.” Ông nắm tay thành quyền, rõ ràng hài lòng với dự tính của mình.

Vương Khánh im lặng. Phượng Khâm nhớ ra điều gì, nói tiếp:

“Thập Nhi lần này mang theo phi tần không cần nhiều, chỉ mang theo tiểu thư họ Chu thôi. Lẽ ra nàng sẽ theo Triêu Tịch sang Yên, nhưng Thế Tử dành trọn tâm ý cho Triêu Tịch.”

Vương Khánh vội gật: “Được, nhị công tử hai lần vào cung đều vì việc này, ta nhớ kỹ rồi.”

Phượng Khâm cười, gật đầu:

“Ngươi nhớ là được. Ta đã già, gần đây cảm thấy sinh lực suy giảm, nhiều chuyện quên lãng. À, cung Trường Tín bên đó sao rồi?”

Vương Khánh do dự: “Mỹ nhân vẫn chưa khỏi bệnh…”

Phượng Khâm mím môi, mặt trở nên trầm:

“Nhiều ngày như vậy vẫn chưa khỏi? Chẳng lẽ nàng còn chờ ta đến xin lỗi sao?”

Vương Khánh ho nhẹ:

“Mỹ nhân đã đến khi ngài ốm, quỳ đến ngất, nhưng ngài không thấy. Chắc nàng lo nếu đến lại làm ngài không vui, hơn nữa bệnh tình có lẽ cũng nửa thật nửa giả.”

Phượng Khâm nghe xong, ánh mắt thoáng do dự, nhìn ra ngoài bầu tối sắp đến, thở dài:

“Chuẩn bị xe kiệu đi. Chuyện trước đó cũng không trách nàng, ai bảo sinh ra họ Đoạn. Giờ sự việc đã giải quyết, ta sẽ khoan dung!”

Vương Khánh cười, ra lệnh chuẩn bị xe kiệu. Không lâu sau, Phượng Khâm ngồi lên xe đi Trường Tín Cung. Xe đi từ Trung Chính Điện, dọc theo đường hoàng gia đến Trường Tín Cung, cuối cùng dừng ngay trước cửa. Gần như vừa vào, tin tức ông đến Trường Tín Cung lan khắp cung, ai cũng ngạc nhiên về sự sủng ái sâu đậm dành cho Đoạn Lăng Yên.

Cả cung đều biết, Trường Thu Cung cũng biết.

Ngọc Hoạ thở dài nhìn Tôn Cầm đang tỉa lan, nói:

“Phu nhân, xem ra Vương Thượng quá nuông chiều người Trường Tín Cung, nàng trốn trong đó mấy ngày, lại được chăm sóc trước mắt Vương Thượng là bà đây, sao ngài quên việc trước kia nàng hỗn láo? Còn trực tiếp đi thăm, thật làm người ta lạnh lòng…”

Tôn Cầm mặc áo xanh nhạt, đứng trước chậu lan xanh tốt, cầm kéo bạc tỉa tót từng lá. Nghe Ngọc Hoạ nói, bà không bực, chỉ nhẹ giọng:

“Ngài là Vương Thượng, muốn sủng ai thì sủng, không ảnh hưởng đến ta là được.”

Ngọc Hoạ biết tính phu nhân, không nói thêm, chỉ thẹn vì tiếc lá lan, thấy Tôn Cầm cắt từng lá, lại thấy đau lòng:

“Phu nhân sao lại cắt hết lá?”

Tôn Cầm thản nhiên: “Không phải hết, ta chỉ giữ lại những lá ta muốn.”

Ngọc Hoạ vẫn tiếc: “Chậu này chăm mấy tháng mới tốt, giờ cắt hết như vậy, trông rậm rạp thế kia, tiếc quá.”

Tôn Cầm đứng thẳng, nhìn năm sáu lá còn lại, vẻ vừa ý hiện rõ.

“Lan không theo ý người, ta nuôi nó rậm rạp chỉ để lúc tỉa giữ lại thứ thích nhất. Lan là thanh tao, yêu sự độc lập, rậm rạp làm gì? Nhìn xem, vừa cắt xong, chẳng phải càng thanh nhã sao?”

Ngọc Hoạ không hiểu lắm, nghe Tôn Cầm nói, mới thấy chậu lan đẹp đến mức lạ thường.

Tôn Cầm đặt kéo xuống, Ngọc Hoạ vội dọn lá rụng. Bà nhìn chậu lan, lại ra lệnh:

“Đặt vào nội thất, mang hai chậu mới từ vườn ra, chăm giống chậu này.”

Ngọc Hoạ hơi ngạc nhiên: “Phu nhân không có một chậu sao?”

Tôn Cầm lắc đầu: “Chậu này đặt vào nội thất, vài ngày nữa sẽ tàn, phải chăm chậu mới.”

Ngọc Hoạ định hỏi nhưng không dám, chỉ tuân mệnh. Khi xong việc, trở lại chính điện, thấy Tôn Cầm đang xem sổ chuẩn bị hôn lễ, nàng thở dài:

“Hai hôn lễ cùng lúc, phu nhân thật vất vả. Việc tang vừa xong, lại đến hỷ sự. Phu nhân, đang xem sổ hôn lễ của công chúa nào?”

“Dao Quang còn xa, tất nhiên xem hôn lễ Thập công chúa . Thập Nhi gả sang Triệu Quốc, không thể không lo.” Bà lật vài trang, rồi chợt nhớ ra: “Tỷ của ngươi sao rồi?”

Ngọc Hoạ thở dài:

“Vẫn vậy, bệnh ngoài khó chữa, chỉ có cách nuôi dưỡng. May phu nhân không tiếc thuốc tốt, nếu thả ra thật không biết sao.”

Tôn Cầm mỉm cười:

“Hai tỷ muuoij ngươi theo ta, đương nhiên không thể bỏ mặc.”

Ngọc Hoạ ánh mắt đầy biết ơn:  “Phu nhân thật lòng từ bi.”

Tôn Cầm chỉ mỉm cười không nói. Chưa kịp nói, có hầu nhân báo:

“Phu nhân, sư tử của Bát Công Tử mang lan mới đến, nghe nói là nhờ Bát Công Tử mua ngoài, loại chúng ta chưa có.”

Tôn Cầm ánh mắt sáng lên, Ngọc Hoạ cũng cười: “Bát Công Tử thật biết ơn và báo đáp.”

Tôn Cầm gật đầu: “Nhanh mang vào…”

Ngọc Hoạ tuân lệnh, không lâu sau dẫn một thiếu niên mặc xanh vào, tay ôm hòm. Thiếu niên lễ phép mở hòm, thoảng hương lan nhẹ nhàng, bên trong là chậu lan xanh tươi, lá giữa có một đường vàng thẳng, đúng là loại Tôn Cầm chưa thấy. Ngọc Hoạ nhẹ thốt, nhìn Tôn Cầm, nói với thiếu niên:

“Hiếu tâm Bát Công Tử, phu nhân đã biết. Loại lan này lần đầu tiên thấy…”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng