“Phụ thân, thế nào rồi?!”
Vừa tiễn Thương Giác và Triêu Tịch rời đi, Lạc Linh Tu đã không kịp chờ đợi mà quay sang hỏi Lạc Thuấn Hoa.
Ban đầu sắc mặt Lạc Thuấn Hoa còn nghiêm nghị, nhưng đến lúc này rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười thâm sâu.
“Yến thế tử… quả nhiên không làm vi phụ thất vọng!”
Ánh mắt Lạc Linh Tu sáng lên.
“Thật vậy sao?”
Lạc Thuấn Hoa gật đầu, liếc nhìn đám hạ nhân phía sau. Thấy chỉ còn Mạc Đông Đình theo sau, ông mới bước về phía thư phòng, vừa đi vừa hạ giọng nói: “Chỉ là lần này, thứ Yến thế tử cần có chút khác biệt.”
Lạc Linh Tu nhướng mày: “Khác thế nào?”
Lạc Thuấn Hoa nheo mắt: “Con hẳn biết phía tây, Tây Nhung vẫn luôn bất ổn. Kỵ binh của chúng cực mạnh, triều đình đã nhiều lần xuất binh mà vẫn không thể tiêu diệt hoàn toàn. Gần đây bên đó… lại giao chiến rồi.”
Lạc Linh Tu híp mắt: “Phụ thân là nói…”
Lạc Thuấn Hoa gật đầu: “Không sai. Lần này Yến thế tử đặt số lượng lớn Tây Nhung đao.”
Lạc Linh Tu kinh ngạc: “Lại là Tây Nhung đao? Chẳng lẽ quân Yến định đổi trang bị để khiến các nước khác không kịp đề phòng? Tây Nhung đao trên chiến trường đúng là sắc bén gọn lẹ, nhưng nhà ta đâu sở trường rèn đao, liệu có…”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt lạnh lẽo của Lạc Thuấn Hoa đã quét tới.
Lạc Linh Tu bị ánh mắt ấy chấn nhiếp, lập tức không dám nói tiếp.
Lạc Thuấn Hoa cười lạnh:
“Đồ vô dụng! Con nhớ kỹ cho ta, trên đời này không có binh khí nào họ Lạc không làm được! Đừng nói là Tây Nhung đao, cho dù là Thần Nỏ của Nam Địch, nếu có người đặt hàng, chúng ta cũng làm ra được!”
Lạc Linh Tu không dám cãi, vội vàng gật đầu.
Nhìn bộ dạng thiếu cứng cỏi của hắn, trong lòng Lạc Thuấn Hoa lại dâng lên một cơn giận, quát:
“Tấu chương xin lập con làm thế tử đã trình lên triều đình, sắp có phê chuẩn. Con tốt nhất phải có dáng vẻ của thế tử Hoài Âm Hầu phủ! Chẳng bao lâu nữa quyền quý các nước sẽ đến phủ, đó là cơ hội tốt nhất để con kết giao! Nếu con còn ngoài mạnh trong yếu, chỉ là cái gối thêu hoa vô dụng, vi phụ tuyệt không tha!”
Trong lòng Lạc Linh Tu không phục, nhưng thực sự không dám chống đối phụ thân, chỉ đành cung kính đáp lời. Ánh mắt hắn lóe lên:
“Phụ thân yên tâm. Chúng ta có Thần Binh Phổ trong tay, tình thế hiện nay lại căng thẳng như vậy, bất kể vương hầu tướng lĩnh nào cũng phải nể mặt chúng ta!”
Nghe vậy, Lạc Thuấn Hoa nheo mắt, đáy mắt thoáng qua một tia hung ác, rồi hạ giọng dặn dò:
“Con lập tức đến xưởng báo cho thợ rèn chuẩn bị. Đơn hàng lần này Yến thế tử yêu cầu giữ bí mật, thành phẩm còn phải để hắn xem qua. Mọi việc đều phải cẩn trọng, tuyệt không được làm hỏng. Hơn nữa, binh khí ngoại bang triều đình có thể kiêng dè, con cũng phải thận trọng!”
Lạc Linh Tu vội vàng đáp “vâng”.
Ngẩng đầu lên, hắn thấy Lạc Trừng Tâm đứng chờ ngoài cổng viện thư phòng. Hắn nhếch môi cười lạnh, đang định nói gì thì Lạc Thuấn Hoa đã quát khẽ: “Còn không đi!”
Sắc mặt Lạc Linh Tu biến đổi, chỉ đành chắp tay rời đi.
Lúc quay người, hắn nghe Lạc Thuấn Hoa hỏi Lạc Trừng Tâm:
“Vân Cơ thế nào rồi?”
Lạc Linh Tu nhíu mày, quay đầu nhìn thoáng qua. Lạc Trừng Tâm phong thái đường hoàng, theo Lạc Thuấn Hoa vào trong, đáp:
“Mẫu thân đã khá hơn nhiều, đang chép kinh cầu phúc cho phụ thân…”
Lạc Linh Tu cười lạnh không tiếng động, thân hình lóe lên rồi hòa vào màn đêm.
Lạc Thuấn Hoa bước vào viện, quay đầu thấy Mạc Đông Đình vẫn theo sau, liền nói:
“Được rồi, chỗ ta không cần ngươi lúc nào cũng canh giữ. Lui xuống nghỉ ngơi đi. Mấy tháng gần đây phòng bị trong phủ không thể lơ là, ngươi phải dưỡng đủ tinh thần.”
Mạc Đông Đình do dự một chút rồi khom người: “Vâng, đa tạ Hầu gia quan tâm.”
Lạc Thuấn Hoa phất tay, Mạc Đông Đình lui xuống....
Bên này, Thương Giác và Triêu Tịch vừa rời Thu Thủy Uyển không xa.
Tâm trạng Triêu Tịch dường như không tệ, bước đi thong thả. Thương Giác nắm tay nàng, cũng chậm rãi theo bước.
Cảnh đêm Hoài Âm Hầu phủ cực đẹp. Đèn đuốc thắp sáng dọc theo triền núi, lên tới thiền viện trên đỉnh đồi. Người dẫn đường đã bị họ cho lui, cả phủ rộng lớn trở nên yên tĩnh, an hòa.
“Các ngươi về trước đi. Ta và công chúa đi dạo một chút.”
Tử Tầm cười tủm tỉm chớp mắt rồi chạy đi trước, Vân Triệt và những người khác cũng lặng lẽ biến mất.
Khi mọi người đã rời đi, Thương Giác mới cười đầy thâm ý:
“Tây Nhung… không ngờ nàng lại bắt đầu bố cục từ Tây Nhung.”
Triêu Tịch khẽ quay đầu về phía hắn. “Đêm nay đa tạ điện hạ.”
Giọng Thương Giác vẫn bình tĩnh: “Ta đã nói sẽ giúp nàng, tự nhiên không nuốt lời.”
Triêu Tịch trầm mặc thoáng chốc, giọng dịu hơn: “Điện hạ cũng sẽ có được thứ mình muốn.”
Bước chân Thương Giác khựng lại, nàng cũng dừng theo.
Trong hành lang không một bóng người. Phía trước là đình tạ bên hồ, phía sau là bức tường trắng chạm hoa. Thương Giác nhìn chằm chằm Triêu Tịch, đôi mắt sâu thẳm không rõ đang nghĩ gì.
Triêu Tịch cho rằng hắn còn nghi ngờ, liền nói tiếp: “Chỉ cần điện hạ giữ lời, ta cũng sẽ tuân thủ ước định.”
“Thứ ta muốn… nàng thật sự đều cho được?”
Triêu Tịch khẽ nâng cằm: “Chỉ là Thần Binh Phổ mà thôi. Ta bảo đảm nó nhất định là của điện hạ.”
Ánh mắt Thương Giác thoáng trầm xuống rồi lại dịu đi.
Hai người đứng đối diện, tay vẫn nắm tay. Đêm lạnh, họ vô thức đứng gần hơn. Gương mặt Triêu Tịch hướng về phía ánh đèn, từng đường nét tươi sáng sinh động, dưới ánh đèn ấm càng thêm kiều diễm dịu dàng.
Thương Giác nhìn nàng, nhất thời không muốn rời mắt.
Hắn nói: “Ta luôn cảm thấy Lạc Thuấn Hoa quá nóng vội.”
Triêu Tịch không biết lúc này mình trông ra sao, chỉ cười mỉa: “Bản tính tham lam, sao có thể chống lại sức hấp dẫn của ba mươi vạn quân Yến trang bị mới? Chỉ tiếc hắn còn chưa biết, vở kịch đã mở màn. Đó là Tây Nhung đao… cũng là đoạt mệnh đao.”
Thương Giác thích dáng vẻ tự tin nắm chắc phần thắng ấy của nàng.
“Nàng định một lưới bắt hết?”
Triêu Tịch bật cười. Đôi môi đỏ như sen nở, vừa diễm lệ vừa mê hoặc.
“Như vậy có gì thú vị? Nhện giăng lưới, thích nhất là nhìn con mồi giãy giụa trong lưới đến chết. Chậm rãi thôi, từng kẻ một. Mài mòn đến khi chúng cạn kiệt chút sức lực cuối cùng, rồi nhìn chúng hóa thành tro tàn… chẳng phải thú vị hơn sao?”
Tay Thương Giác siết chặt hơn, ánh mắt sâu thẳm.
Vết sẹo càng sâu, lòng người càng lạnh. Mà báo thù… chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất.
Hắn đột nhiên trầm mặc.
Triêu Tịch không cảm thấy có gì bất ổn, chỉ yên lặng chờ hắn lên tiếng. Chung quanh quá yên tĩnh. Hắn chắn gió cho nàng, nàng không thấy lạnh. Dù hắn tiếp tục nói chuyện hay muốn quay về, đều được.
Nhưng Thương Giác vẫn không nói. Hắn đang nhìn nàng.
Không phải dò xét hay đánh giá, ánh mắt ấy khiến nàng không hiểu nổi…
Đợi hồi lâu vẫn không nghe tiếng hắn, nàng đang định phá vỡ sự tĩnh lặng thì phía sau bức tường trắng bỗng vang lên tiếng bước chân.
Thương Giác lập tức phát hiện. Hắn giơ tay chạm nhẹ lên môi nàng.
Ý bảo nàng đừng lên tiếng.
Nhưng Triêu Tịch lại bỗng cảm thấy như có một đốm lửa âm ỉ đặt trên môi mình.
Nàng vô thức mím môi. “Ưm…”
Cùng với tiếng bước chân là một tiếng rên khe khẽ của nữ tử, xen lẫn hơi thở dồn dập.
Triêu Tịch lập tức nhíu mày. Nàng hiểu mình vô tình gặp phải chuyện gì đó, cảm giác có chút kỳ quái, liền kéo tay Thương Giác ra hiệu muốn rời đi.
Thương Giác lại siết tay nàng, ngăn lại! Vì sao? Người khác tư tình hắn cũng muốn nghe?
Triêu Tịch thầm nghi hoặc.
Lúc này, nữ tử kia lên tiếng: “Chàng… chàng giận rồi sao?”
“Mẫu thân cũng chưa nói rõ. Dù có nói, ta cũng sẽ không đồng ý…”
Hơi thở Triêu Tịch khẽ nhẹ đi.
Nàng đã hiểu vì sao Thương Giác giữ nàng lại.
Người đang nói chuyện kia… chính là Lạc Linh Quân!