Chương 525: Mỹ nhân qua đời đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 525: Mỹ nhân qua đời.

“Xem giờ này cũng đã muộn rồi, sao Thế tử điện hạ vẫn chưa về?”

Phượng Diệp nói muốn ở lại thì quả nhiên là ở lại thật. Mặt trời đã khuất hẳn sau chân trời, màn đêm dần buông xuống, hắn nghi hoặc nhìn Thương Giác, người vẫn chưa có ý cáo từ. Lại liếc ra ngoài, không thấy bóng Phù Lan và Lạc Ngọc Thương đâu, chẳng lẽ hai người kia đã đi rồi?

Nghĩ vậy, Phượng Diệp bước nhanh ra bên cửa sổ nhìn ra ngoài, quả nhiên không thấy hai người kia nữa. Hắn mím môi quay lại, đi tới trước mặt Thương Giác:

“Ê, Phù Lan với Phù Ngọc đều đi rồi, sao ngươi còn chưa đi?”

Thương Giác tựa bên án kỷ, đang đọc cuốn tạp ký trước đó Triều Tịch từng xem, nghe vậy cũng không ngẩng đầu:

“Vì sao phải đi?”

Phượng Diệp hít sâu một hơi, như đang cố nhịn tính khí: “Ngươi nhìn trời đi, đã tối rồi.”

Thương Giác gật đầu, vẫn chăm chú đọc sách: “Ta biết.”

Phượng Diệp ưỡn ngực: “Biết rồi sao còn chưa đi?”

Lúc này Thương Giác mới ngẩng mắt nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn về phía Triều Tịch đang bước vào, môi hơi cong lên:

“Đi hỏi nàng.”

Phượng Diệp tròn mắt, quay lại liền thấy Triều Tịch đang nhìn hai người với vẻ khó hiểu. Thấy hắn nhìn sang, nàng thản nhiên nói: “Bọn họ đi rồi.”

Bốn chữ này, lại là nói với Thương Giác. Thương Giác chỉ “ừ” một tiếng, tiếp tục đọc sách.

Triều Tịch cũng không dừng lại, đi thẳng tới án thư phía xa. Phượng Diệp đứng tại chỗ, nhìn nàng rồi lại nhìn Thương Giác, bỗng cảm thấy mình đứng đây thật dư thừa.

Hắn ho nhẹ một tiếng, tiến đến bên án thư, thấy Triều Tịch đang xem một bản cầm phổ, liền chớp mắt:

“Nhị tỷ, tỷ không phải nói sẽ dạy ta âm luật sao?”

Triều Tịch liếc hắn một cái: “Ngươi cứ theo phu tử trong cung học trước.”

Phượng Diệp bĩu môi, lại liếc sang, Thương Giác vẫn ung dung đọc sách, không hề có ý rời đi. Hắn hừ một tiếng:

“Nhị tỷ, sao Thế tử điện hạ còn chưa đi? Phù Lan không phải đã đi rồi sao?”

“Hắn mấy ngày nay ở đây.” Triều Tịch đáp mà không ngẩng đầu.

Phượng Diệp nghe xong liền tròn mắt, nhìn nàng hồi lâu không thấy phản ứng, đành bất lực:

“Các người… các người ở chung rồi?! Nhưng hai người còn chưa thành hôn, sao có thể ở cùng nhau?!”

Nói xong lại nhìn Thương Giác, chỉ thấy khóe môi hắn đã hiện lên ý cười.

Phượng Diệp tức tối: “Thế tử Yến ở đâu?!”

Buổi chiều, Triều Tịch đã cho người dọn phòng ở Đông Uyển cho hắn ở, nhưng khi hắn qua đó lại không thấy dấu hiệu Thương Giác ở đó. Hắn không quen thuộc phủ công chúa nên càng tò mò.

“Ở đây.” Triều Tịch vẫn không ngẩng đầu, trả lời vô cùng thản nhiên.

Phượng Diệp ngẩn ra: “Ta biết hắn ở đây, ta hỏi là ở phòng nào…”

Lời chưa dứt, hắn bỗng sững lại, lặp lại câu vừa rồi trong đầu, lập tức đỏ mặt, lùi một bước nhìn Triều Tịch:

“Cái gì? Tỷ nói hắn ở ngay phòng này?! Ở cùng tỷ?!”

Triều Tịch bị hắn làm ồn, nhíu mày: “Có chuyện gì?”

Phượng Diệp vừa bất lực vừa tức giận, lại liếc Thương Giác: “Như vậy là không hợp lễ!”

Triều Tịch liếc sang Thương Giác: “Chuyện này ngươi đi nói với hắn.”

Phượng Diệp lập tức cảm thấy một cảm giác kỳ quái dâng lên, hỏi Thương Giác thì bảo hỏi Triều Tịch, hỏi Triều Tịch thì lại bảo hỏi Thương Giác…

Hai người này rõ ràng chưa thành thân, nhưng sao lại giống như đã là vợ chồng lâu năm vậy?!

Hắn đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Tuy hai người cùng ở một phòng, nhưng mỗi người một chỗ, Triều Tịch đối với Thương Giác không giống khách, mà như chủ nhà; còn Thương Giác thì lại càng giống như chính chủ nhân nơi đây.

Phượng Diệp chớp mắt liên tục, trong lòng thầm nghĩ, hóa ra suy nghĩ trước đây của hắn đều sai rồi!

Hắn nhìn Thương Giác, quyết định không tranh cãi nữa. Trong lòng hừ lạnh, người này nhìn thì thanh cao như lan như ngọc, nhưng thực ra lại là kẻ không nói lý nhất. Sau lớp vỏ hoàn mỹ kia, không biết ẩn giấu tâm cơ đen tối thế nào…

Hắn nghĩ tới một chữ...“lì”.

Không nói thêm được gì, Phượng Diệp rảnh rỗi đi lại trong phòng.

Phòng này có một bức rèm châu ngăn với gian trong. Bình thường có khách, rèm sẽ được buông xuống. Lúc này hắn kéo rèm lên nhìn vào trong, liếc một cái đã thấy trên bình phong treo áo ngoài của Thương Giác.

Hắn chậc lưỡi, xem ra Triều Tịch nói không sai, Thương Giác thật sự ở đây!

Hắn quay lại, ngồi xuống đối diện Thương Giác, chống cằm nhìn chằm chằm.

Thương Giác cuối cùng cũng lên tiếng: “Muốn nói gì?”

Phượng Diệp liếc về phía Triều Tịch, hạ giọng: “Ngươi thật sự muốn cưới nhị tỷ ta?”

Thương Giác bật cười: “Thánh chỉ từ kinh thành đã ban, ngươi nghĩ sao?”

Phượng Diệp nghiêm mặt:

“Ngươi ở đây như vậy, không sợ làm hỏng danh tiếng của tỷ ấy sao?”

“Ta ở đây, bên ngoài không ai biết. Phủ công chúa bên trong kín như bưng.”

Hắn hơi dừng lại, cười: “Huống hồ… ở Hoài Âm, ta và nàng đã từng ngủ chung rồi.”

Bốn chữ “ngủ chung” vừa ra, mặt Phượng Diệp lập tức đỏ bừng: “Ngươi… ngươi sao lại nói được như vậy!”

Thương Giác cười càng sâu: “Ngươi đỏ mặt làm gì? Nhỏ tuổi mà nghĩ cái gì vậy?”

Phượng Diệp lập tức bật dậy: “Ta không nghĩ gì cả! Ngươi mới là người nghĩ bậy!”

Hắn còn quay đầu nhìn lại, sợ Triều Tịch nghe thấy. “Vậy ngươi định ở đây đến bao giờ mới đi?”

Thương Giác đặt sách xuống: “Ở đến lập đông.”

Phượng Diệp hừ một tiếng: “Ta không tin! Ngươi còn có Yến quốc, không thể ở lâu vậy. Hơn nữa hôn lễ cũng đâu có kiểu này, chẳng lẽ ngươi muốn rước dâu ngay từ Ba Lăng?”

Thương Giác nghiêng người nhìn hắn: “Có gì không thể? Ta có Yến quốc, nhưng ở đây cũng không ảnh hưởng.”

Phượng Diệp nheo mắt: “Ngươi không quản Yến quốc?”

Thương Giác liếc Triều Tịch:

“Tỷ ngươi ở đây, Yến quốc không quan trọng bằng nàng.”

“Lời ngon tiếng ngọt!” Phượng Diệp bĩu môi. “Chắc chắn ngươi dùng mấy lời này lừa nhị tỷ!”

“Nhị tỷ ngươi thông minh như vậy, sao bị ta lừa được? Không tin thì đi hỏi nàng.”

Thương Giác ung dung đáp, còn xúi hắn đi hỏi thật.

Phượng Diệp tức mà không cãi lại được, chỉ nhìn hắn đầy nghi ngờ:

“Có gì đó rất kỳ lạ. Ngươi bỏ mặc Yến quốc ở lại Ba Lăng lâu như vậy, làm gì có thế tử nào như ngươi? Rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Thương Giác cười híp mắt: “Đương nhiên là vì tỷ ngươi.”

“Ngươi....”  Phượng Diệp không tin, nhưng cũng không phản bác được. Cuối cùng hắn nghiêm mặt:

“Vậy ta cũng ở đây không đi nữa! Không về cung! Và ngươi phải chuyển sang Đông Uyển, không được ở cùng nhị tỷ!”

Dáng vẻ “tiểu đại nhân” của hắn lúc này lại càng giống trẻ con.

Thương Giác nhún vai:  “Chuyện này… ngươi phải đi nói với nhị tỷ ngươi.”

Phượng Diệp trợn mắt...

Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Triều Tịch vốn không để ý hai người cãi nhau, nhưng tiếng bước chân này khiến nàng ngẩng lên.

Quả nhiên, Trụy nhi bước vào, sắc mặt trầm xuống, hành lễ rồi nói: “Chủ tử, trong cung có người đến.”

Triều Tịch nhíu mày. Thương Giác cũng thu lại ý cười. Phượng Diệp thì giật mình, nhảy bật dậy, đi qua đi lại đầy

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng