Chương 524: Hung thủ ở đâu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 524: Hung thủ ở đâu.

Phượng Diệp vừa bước vào chính viện của công chúa phủ, liền trông thấy Bạch Nguyệt đang đuổi theo Lạc Ngọc Thương chạy vòng vòng trong sân. Trong tay Lạc Ngọc Thương cầm một chiếc cửu liên hoàn kêu leng keng, mỗi lần vang lên là Bạch Nguyệt lại hí hửng đuổi theo.

Lạc Ngọc Thương chạy một vòng quay đầu lại, suýt nữa đâm sầm vào người Phượng Diệp. Hắn giật mình nhận ra đối phương, vội cúi người hành lễ: “Bái kiến… thập tam công… tử.”

Chỉ sáu chữ mà nói lắp bắp đứt quãng. Phượng Diệp nghe mà toàn thân khó chịu, định mở miệng chê trách, nhưng nghĩ đến việc đối phương từng cứu mình một mạng, liền nuốt lại, thở dài:

“Cái tật nói lắp của ngươi sao vẫn chưa khỏi? Trước kia không phải đã đỡ hơn rồi sao? Hay là để ta tìm thái y cho ngươi? À đúng rồi, ngươi tên là gì nhỉ… Ngọc gì ấy?”

Hiển nhiên hắn đã quên mất tên Lạc Ngọc Thương.

Điều này đối với Lạc Ngọc Thương lại là chuyện tốt. Hắn hiện giờ đã có tên mới, liền đứng thẳng lưng, vẻ mặt vô cùng tự hào: “Ta gọi… Phù Ngọc.”

Phượng Diệp lẩm bẩm đọc lại hai chữ này một lần, ánh mắt sáng lên:

“Ra là Phù Ngọc. Được rồi, vậy còn cần ta mời thái y không? Nghe nói bên cạnh Yến thế tử có thần y, nhưng nhìn ngươi thế này cũng biết chưa chữa khỏi hẳn.”

Lạc Ngọc Thương vội lắc đầu:

“Không… không phải… không phải chữa không tốt… mà là phải… từ từ mà tiến…”

Phượng Diệp thấy hắn cuống lên thì bật cười, phất tay:

“Được rồi, ngươi cũng biết giữ thể diện cho người khác. Ngươi đã không cần thì coi như ta chưa nói.”

Nói xong liếc vào trong phòng: “Thế tử điện hạ ở trong chứ?”

Phù Ngọc gật đầu: “Đúng, ở trong.” Phượng Diệp gật nhẹ, bước vào.

Vừa đến cửa đã nghe tiếng cười của Phù Lan. Phượng Diệp nhướng mày, đi vào liền thấy trong phòng có bốn người.

Triều Tịch và Thương Giác là hai người hắn đã đoán trước, Phù Lan cũng ở đây khiến hắn bĩu môi, còn một người nữa đang ôm hòm thuốc chuẩn bị rời đi.

Người đó chính là Đường Thuật. Thấy Phượng Diệp tới, hắn gật đầu chào rồi rời đi.

Phù Lan cười khẽ: “Ồ, thập tam công tử tới rồi à!” Phượng Diệp không cần hành lễ với ai, trực tiếp bước vào.

Trong phòng, Triều Tịch ngồi ở vị trí chủ tọa, Thương Giác ở bên trái, Phù Lan ở bên phải, mỗi người một chỗ.

Như vậy chẳng phải hắn phải ngồi cuối sao?

Ánh mắt xoay một vòng, Phượng Diệp liền đi tới chỗ cuối, bê cả ghế đệm lên, đặt ngay bên cạnh Triều Tịch rồi ngồi xuống.

Triều Tịch nhíu mày nhìn hắn một cái, hắn lại hừ nhẹ, ngồi ngay ngắn.

Tử Tầm đứng hầu bên cạnh chớp mắt, thấy Triều Tịch gật đầu mới dâng trà cho Phượng Diệp.

Phù Lan chống cằm nhìn cảnh này, nụ cười không ngớt, ánh mắt rõ ràng đang nhìn một đứa trẻ, khiến Phượng Diệp vô cùng bực bội.

Thương Giác thì bình thản, chỉ hỏi: “Thập tam công tử đã khỏi hẳn chưa? Sao lại xuất cung?”

Phượng Diệp ôm chén trà, hừ một tiếng: “Mấy ngày nay nhị tỷ vào cung ít quá, thương tích của ta cũng đã khỏi, nên phụ vương cho ta ra ngoài tìm nhị tỷ. Không ngờ thế tử và Phù Lan công tử cũng ở đây.”

Nói xong liền quay sang Triều Tịch: “Nhị tỷ, trong cung mấy ngày nay toàn bàn chuyện sứ giả Triệu quốc cầu thân, chán chết đi được. Ta muốn ở lại chỗ tỷ một ngày, tối nay không về cung nữa.”

Giọng điệu rõ ràng là thông báo, không phải hỏi ý.

Triều Tịch nhướng mày: “Phụ vương cũng cho phép ngươi ở ngoài qua đêm?”

Phượng Diệp cười: “Đương nhiên rồi! Ta nói đến chỗ tỷ, phụ vương rất yên tâm.”

Triều Tịch không quá để tâm, chỉ liếc chân hắn:

“Thật sự khỏi hẳn rồi?”

“Khỏi rồi!” Phượng Diệp gật mạnh. “Chỉ là vết thương nhỏ thôi!”

Triều Tịch “ừ” một tiếng:

“Vậy là tốt. Ở phủ ta cũng không có gì thú vị, ngươi muốn về cung lúc nào cũng được.”

Phượng Diệp bĩu môi:

“Nói vậy là chẳng có ý giữ ta lại gì cả. Dù sao tối nay ta nhất định không đi. Phủ này đâu có nhàm chán, hồ Lạc Anh và vườn anh đào đẹp thế kia, nơi khác sao có được?”

Triều Tịch thản nhiên: “Vậy thì bảo Tử Tầm dẫn ngươi đi dạo?”

Phượng Diệp vội lắc đầu, kéo tay nàng:

“Không, ta muốn tỷ đi cùng! Đi thôi đi thôi, ta nằm mấy ngày rồi, chán lắm, ra hồ đi dạo chút đi?”

Hôm nay trời xuân trong trẻo, không mây, đi dạo cũng không tệ. Lại thêm Phượng Diệp nài nỉ, thái độ Triều Tịch cũng mềm đi vài phần.

Lúc này Thương Giác nói: “Vậy ra ngoài đi dạo chút, giàn hoa tường vi kia vẫn đang nở.”

Thế là Triều Tịch đứng dậy. Phượng Diệp kéo nàng đi trước, Thương Giác và Phù Lan phía sau rất thức thời không theo quá gần.

Đến gần cửa, Phượng Diệp hạ giọng: “Nhị tỷ, ta có chuyện muốn nói.”

Triều Tịch quay đầu nhìn lại, bắt gặp ánh mắt Thương Giác. Hắn dường như đã đoán trước, chỉ gật đầu trấn an.

Hai người bước ra ngoài. “Nhị tỷ, chuyện sứ giả Triệu quốc cầu thân, tỷ biết chưa?”

Vừa ra khỏi viện, Phượng Diệp đã hỏi.

Chưa kịp nói xong, Bạch Nguyệt đã chạy tới, chen giữa hai người. Phượng Diệp sợ nó, vội kéo Triều Tịch sát hơn, nhưng Bạch Nguyệt cứ đứng chắn giữa.

Hắn tức giận trừng nó, lại chẳng làm gì được.

Triều Tịch xoa đầu Bạch Nguyệt, gật đầu: “Biết rồi, sao thế?”

Phượng Diệp nói: “Tỷ có biết họ có thể chọn thập công chúa không?”

“Biết chứ, cũng có thể là cửu công chúa. Sao ngươi hỏi vậy?”

Phượng Diệp mím môi: “Tốt nhất đừng là thập công chúa… nàng ta xuất thân từ Đoàn thị.”

Hắn rõ ràng rất bài xích Đoàn thị.

Triều Tịch nhíu mày: “Dù xuất thân từ Đoàn thị cũng không sao. Lần này chỉ có hai lựa chọn, với tính cách của thập công chúa, nàng ta chắc chắn sẽ không buông bỏ.”

Phượng Diệp nhìn nàng đầy bất mãn:

“Cho nên ta mới đến tìm tỷ! Nếu thập công chúa gả sang Triệu quốc, thì Triệu quốc sẽ trở thành chỗ dựa của Đoàn thị, phụ vương sẽ càng phải kiêng dè họ hơn.”

Triều Tịch lắc đầu: “Đoàn thị dù sao cũng là thế gia của Thục quốc, sao có thể vì một công chúa mà dựa vào nước khác? Như vậy chẳng khác gì thông đồng với ngoại bang. Đoàn Kỳ dù ngông cuồng cũng không dám làm chuyện đó.”

Lời này khiến Phượng Diệp bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng vẫn nói:

“Nhưng ta vẫn không thích thập công chúa đắc thế. Thà để cửu công chúa đi còn hơn, nàng ta dễ mến hơn nhiều.”

Hai người đã đi đến hành lang dẫn ra hồ.

Triều Tịch thản nhiên: “Tính cách cửu công chúa, đến Triệu quốc chỉ chịu khổ. Không cần thiết. Ngược lại thập công chúa thích hợp với nội cung hơn.”

Phượng Diệp lại cứng họng. Hắn nhìn quanh, rồi tiến lại gần: “Nhị tỷ… ta vẫn chưa tìm được cung nhân đó…”

Triều Tịch dừng bước. Người hắn nói, nàng biết, chính là hai kẻ mà hắn vô tình nghe được lần trước.

Chuyện của Vu mỹ nhân đã kết luận là do Dương Liên Tâm, nhưng như lời Phượng Diệp, hai cung nhân kia lại không tìm thấy.

Nam tử thì thôi, còn cung nữ kia rõ ràng vẫn trong cung, nhưng hiện giờ Trường Dật cung đã bị xử lý, người chết thì chết, Dương Liên Tâm cũng bị nhốt vào lãnh cung, vậy cung nữ kia đâu rồi?

Trốn thoát? Hay ẩn sâu hơn?

“Đừng vội.” Triều Tịch khẽ thở dài. “Người chắc chắn vẫn ở trong cung. Dù bị đưa ra ngoài, cũng còn cách khác.”

Rồi nàng nhắc: “Mấy ngày nay trong cung có chuyện gì lạ không? Đừng quên có người muốn hại ngươi.”

Phượng Diệp ưỡn ngực: “Yên tâm, ta biết mà, ta rất cẩn thận.”

Triều Tịch gật đầu. Phượng Diệp chần chừ: “Thực ra… trong cung còn mấy nơi ta chưa đi…”

Triều Tịch dừng lại nhìn hắn.

Phượng Diệp mím môi: “Ngoài Chiêu Nhân cung và Trường Dật cung, bốn đại chủ cung còn lại ta chưa vào. Không có thánh chỉ của phụ vương, ta không thể tùy tiện vào tra hỏi.”

Triều Tịch nhíu mày.

Nếu những nơi khác đều không có, vậy… Chiêu Nhân cung là nơi của Vương hậu.

Còn lại ba cung lớn, Trường Tín cung của Đoàn Lăng Yên, Trường Thu cung của Tôn Cầm, và Trường Ninh cung của Chu phu nhân.

Nếu không ở nơi khác… Vậy hung thủ… chẳng lẽ đang ẩn trong những nơi này?

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng