Chương 522: Ơn tri ngộ của Bá Nhạc đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 522: Ơn tri ngộ của Bá Nhạc.

Tiễn Triêu Tịch rời đi, Quân Bất Tiện quay lại trong phòng, mày khẽ nhíu lại. Ngẩng đầu thấy Trương Thái công vẫn ung dung nhàn nhã nhấp trà, hắn không nhịn được bước lên hỏi:

“Ngoại tổ, vừa rồi vì sao người lại nói với công chúa những điều ấy? Có vài lời người thậm chí còn chưa từng nói với Thục vương. Tuy công chúa không phải nữ tử tầm thường, nhưng những điều vừa rồi đều là đại thế thiên hạ, công chúa nghe những điều đó…”

Trương Thái công cũng không ngạc nhiên khi hắn hỏi như vậy. Ông đặt ấm tử sa xuống, vỗ nhẹ vào mép giường bên cạnh. Quân Bất Tiện bước tới ngồi xuống, liền nghe ông chậm rãi hỏi:

“Vì sao con lại cho rằng công chúa không phải nữ tử tầm thường?”

Quân Bất Tiện không ngờ Trương Thái công không trả lời ngay mà lại hỏi ngược. Hắn quen biết Triêu Tịch không lâu, tiếp xúc cũng không nhiều, vậy mà lại buột miệng nói như vậy. Nghĩ ngợi một lát rồi mới đáp:

“Công chúa từ nhỏ bị biếm xuất cung, sau đó trải qua nhiều lần lưu lạc, tôn nhi còn nghe nói trước kia công chúa từng bị bệnh về mắt. Có thể trải qua từng ấy biến cố mà vẫn trở về Ba Lăng, đã là người phi thường. Lại nhìn phong thái của công chúa, khí độ thanh nhã, tuy tuổi còn nhỏ nhưng lời nói cử chỉ đều bình tĩnh thong dong, chỉ riêng điểm này đã vượt xa rất nhiều người lớn tuổi hơn nàng. Vì vậy tôn nhi mới cho rằng công chúa không phải người tầm thường.”

Quân Bất Tiện nói xong, Trương Thái công liền khẽ mỉm cười: “Nếu đã như vậy, vì sao ta không thể cùng nàng luận bàn thiên hạ?”

Quân Bất Tiện nghe vậy muốn nói lại thôi: “Nhưng mà… vẫn cảm thấy…”

Trương Thái công bật cười:

“Cảm thấy cái gì? Cảm thấy những lời này ta nên nói với Thục vương và các công tử, chứ không phải với công chúa? Hay là… con cho rằng nữ tử không nên bàn chuyện thiên hạ?”

Quân Bất Tiện vội vàng lắc đầu: “Không phải, tuyệt đối không phải! Tôn nhi sao dám nghĩ như vậy…”

Thấy hắn có phần cuống quýt mà không nói rõ được, Trương Thái công càng cười rõ hơn, xua tay nói:

“Được rồi, ta hiểu ý con. Trong mắt ta, công chúa và con không khác nhau. Những gì ta có thể nói với con, đương nhiên cũng có thể nói với nàng.”

Quân Bất Tiện nghe mà càng thêm mơ hồ: “Chẳng lẽ trước kia ngoại tổ cũng dạy Trang Cơ công chúa như vậy?”

Trương Thái công gật đầu, mỉm cười:

“Ta là đế sư, từng dạy dỗ không ít con cháu vương thất chư hầu, cả công tử lẫn công chúa đều có. Những công chúa khác phần lớn chỉ dạy thi thư, nhưng Trang Cơ công chúa thì không khác gì công tử. Ngộ tính của nàng cũng khiến ta rất hài lòng.”

Quân Bất Tiện như hiểu ra vài phần: “Hóa ra là vậy, đúng là tôn nhi nông cạn rồi.”

Trương Thái công không trách hắn, chống tay đứng dậy. Quân Bất Tiện vội bước tới đỡ, theo ông đi về phía thư phòng tạm thời, lại nghe ông chậm rãi nói:

“Con nghĩ như vậy cũng là bình thường. Công chúa đã định hôn ước, không lâu nữa sẽ gả sang Yên quốc, nói chuyện thiên hạ đại thế, nói Thục quốc phải cường quốc thế nào, quả thật có phần không bình thường.”

Nói rồi ông đã đến thư phòng, đưa tay chỉ lên giá sách đầy ắp:

“Những quyển sách này, công chúa đã bắt đầu đọc từ khi ba tuổi. Con xem đi, không chỉ vậy, Trang Cơ công chúa còn đích thân truyền thụ Đế sách cho nàng…”

Quân Bất Tiện nhìn những tên sách quen thuộc trên giá đã kinh ngạc vô cùng, đến khi nghe câu cuối, cả người như hóa đá. Hắn nhìn Trương Thái công, không dám tin: “Trang Cơ công chúa đây là…”

Trương Thái công vuốt râu, gật đầu, ánh mắt lướt qua giá sách rồi chậm rãi mỉm cười.....

Triêu Tịch rời Hoành Đức điện liền đi về phía Sùng Chính điện. Đã vào cung thì không thể không đến thỉnh an Phượng Khâm. Đến nơi, việc nghị sự vẫn chưa kết thúc. Vương Khánh nghe tin vội ra đón, có chút khó xử:

“Công chúa điện hạ, bên trong vẫn chưa xong, e là người phải đợi một lát.”

Triêu Tịch gật đầu, liếc nhìn cánh cửa điện khép hờ: “Sao lại bàn lâu như vậy?”

Vương Khánh nghe vậy liền sáng mắt:

“Hôm nay triều sớm, Vương thượng đã định lại phiên hiệu cho năm vạn quân tả doanh bị tách khỏi Trấn Nam quân, gọi là Định Nam quân, đồng thời bổ nhiệm chủ tướng mới. Vị tướng này, công chúa hẳn còn nhớ, chính là chủ tướng Khâm Châu trước kia.”

Thấy Triêu Tịch gật đầu, hắn nói tiếp:

“Trước đây khi các tướng về báo cáo, Vương thượng cũng không đặc biệt chú ý đến vị này. Nhưng vừa rồi triệu kiến, vốn chỉ định giao phó quân vụ phía Nam, ai ngờ Dương tướng quân đã sớm có kiến giải, Vương thượng bảo cứ nói, thế là nói suốt đến giờ. Nói thật, Vương thượng quả là có mắt nhìn người, Dương tướng quân đúng là người có đại tài. Một phen luận bàn khiến Vương thượng như tìm được bảo vật, e là còn phải nói thêm một lúc nữa.”

Triêu Tịch chớp mắt: “Dương tướng quân lại có đại tài như vậy sao?”

Vương Khánh cười gật đầu:

“Đúng vậy! Ngay cả lão nô cũng không ngờ. Vừa rồi chỉ nghe vài câu, Dương tướng quân đã đưa ra mười ba điều chỉnh cho phòng tuyến phía Nam, như thể đã trấn thủ nơi đó nhiều năm. Nhưng ai cũng biết hắn trước ở Khâm Châu. Hắn nói chính vì hai năm qua rảnh rỗi nên nghiên cứu toàn bộ phòng tuyến Thục quốc, nên lần này nhận trọng trách lớn cũng không hề hoảng loạn. Vương thượng vô cùng hài lòng.”

Không chỉ Phượng Khâm hài lòng, ngay cả Triêu Tịch cũng vậy. Nàng khẽ cười:

“Xem ra vị Dương tướng quân này thân thế gian nan, nay được Vương thượng phát hiện tài năng, hẳn cũng được an ủi.”

Vương Khánh lập tức phụ họa:

“Đúng thế! Tướng quân là thiên lý mã, Vương thượng là Bá Nhạc, vậy nên phía Nam Thục quốc cũng có thể yên ổn rồi.”

“Ai nói ta là Bá Nhạc? Ta không phải, Thái công mới là!”

Ngay lúc Vương Khánh đang nói, trong điện vang lên giọng Phượng Khâm. Cửa mở ra, Phượng Khâm bước ra trước, phía sau là Dương Diễn, cả hai đều tinh thần phấn chấn.

Vương Khánh vội nghênh đón, Triêu Tịch cũng tiến lên hành lễ. Phượng Khâm tâm trạng cực tốt, nói:

“Những gì các ngươi vừa nói ta nghe được một nửa. Người phát hiện thiên lý mã như Dương tướng quân chính là Thái công. Ánh mắt nhìn người của ông khiến ta vô cùng khâm phục.”

Nói rồi quay sang Dương Diễn: “Khi có cơ hội gặp Trương Thái công, nhất định phải tạ ơn.”

Dương Diễn nghiêm túc ôm quyền đáp “vâng”.

Phượng Khâm lại nhìn Triêu Tịch:

“Con vào cung một mình?”

“Vâng, vừa rồi nghe phụ vương còn nghị sự nên con đi thỉnh an Thái công trước.”

Phượng Khâm ánh mắt sáng lên: “Rất tốt, Thái công thích con, nên thường xuyên qua lại.”

Nói xong ông chợt động tâm:

“Đã vậy, đi thôi, Dương Diễn, ta dẫn ngươi đi gặp ân nhân của ngươi!”

Dương Diễn tất nhiên tuân mệnh. Phượng Khâm bảo chuẩn bị xe, lại nói:

“Những điều ngươi chưa nói hết, đến đó nói tiếp cho Thái công nghe, với bản lĩnh của ông, chỉ cần chỉ điểm thêm một chút cũng đủ khiến ngươi thụ ích cả đời.”

Dương Diễn biết danh tiếng của vị đế sư, vội vàng tạ ân.

Phượng Khâm lại nhìn Triêu Tịch: “Ta đi, con cũng đi theo. Thái công nhất định thích con ở bên.”

Triêu Tịch không từ chối, liền đi cùng.  Nửa khắc sau, khi Quân Bất Tiện ra đón ở Hoành Đức điện, nhìn thấy Triêu Tịch lần nữa, trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc, còn có vài phần cảm xúc khó nói.

Mọi người tiến vào điện. Trương Thái công nghe tin Phượng Khâm và Triêu Tịch cùng đến thì hơi bất ngờ, đến khi thấy Dương Diễn đi cùng lại càng thấy thú vị.

Phượng Khâm cười nói: “Lại đến làm phiền Thái công. Đây là Dương Diễn mà ngài tiến cử, ta nghĩ ngài chính là Bá Nhạc của hắn, nên đưa hắn đến thỉnh an, tiện thể nói chuyện quân vụ phía Nam. Dương Diễn này quả thật có nhiều ý tưởng tuyệt diệu!”

Trương Thái công nhướng mày, vô thức liếc nhìn Triêu Tịch đang đứng lặng bên cạnh, rồi vuốt râu cười:

“Nói chuyện quân vụ thì tốt, nhưng… ta không phải Bá Nhạc của Dương tướng quân. Bá Nhạc của hắn là người khác. Nếu muốn tạ ơn, thì phải tạ người đó.”

Lời này vừa dứt, Phượng Khâm và Dương Diễn đều kinh ngạc.

Phượng Khâm vội hỏi: “Thái công, người nói là ai?”

Dương Diễn cũng nhìn ông đầy mong đợi. Nhưng hắn chú ý đến ánh nhìn vừa rồi của Trương Thái công hướng về Triêu Tịch.

Quả nhiên, Trương Thái công mỉm cười nhìn Triêu Tịch: “Người này… ở xa tận chân trời, mà cũng gần ngay trước mắt.”

Phượng Khâm theo ánh mắt ông nhìn qua, lập tức sững lại.

Còn Dương Diễn nhìn Triêu Tịch, ánh mắt trở nên phức tạp.

Hóa ra… người đã cho hắn cơ hội xuất đầu lộ diện, lại chính là vị Diêu Quang công chúa danh chấn thiên hạ này.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng