Chương 515: Niệm Dung mưu tính xuất giá đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 515: Niệm Dung mưu tính xuất giá.

“Vương thượng, ý của sứ giả vừa rồi là phải đợi bên phía Thế tử Triệu quốc có tin hồi âm thì mới quyết định cầu cưới ai sao?”

Vương Khánh vừa hầu hạ Phượng Khâm đi về hậu điện Sùng Chính điện, vừa mang theo vài phần nghi hoặc hỏi. Phượng Khâm khẽ gật đầu, rồi lại nhíu mày:

“Không ngờ Triệu Dịch này thật sự sắp trở thành Thế tử Triệu quốc. Khi trước hắn muốn đưa Triêu Tịch về Triệu quốc, bất quá chỉ là một công tử không mấy nổi bật, vậy mà chỉ mấy năm ngắn ngủi đã sắp lên làm Thế tử rồi.”

Phượng Khâm còn đang cảm thán vận mệnh của Triệu Dịch, lại nheo mắt:

“Người đời đều nói năm đó hắn rất sủng ái Triêu Tịch, nhưng cuối cùng nàng lại bị đày đến hành cung Lương Sơn. Nay hôn sự của Triêu Tịch và Yến Thế tử đã định như đinh đóng cột, Triệu Dịch lại vào lúc này đến cầu thân, thật khiến người ta thấy kỳ lạ. Trước đó công tử nước Tấn cũng từng tới cầu cưới Triêu Tịch…”

Phượng Khâm dường như có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ lại, mắt ông bỗng sáng lên:

“Triệu Dịch này không đơn giản. Năm đó tuy đồn rằng hắn rất yêu quý Triêu Tịch, nhưng đã qua lâu như vậy, nay hắn lại là người đứng trên đỉnh quyền lực Triệu quốc, tất nhiên tâm tư với Triêu Tịch cũng đã phai nhạt. Thấy Yến quốc muốn lôi kéo Thục quốc, hắn không muốn Thục quốc hoàn toàn nghiêng về Yến quốc. Hơn nữa trong năm đại hầu quốc, đến Thục quốc cầu cưới công chúa cũng là chuyện bình thường. Triệu Dịch này, quả thực là vì đại cục mà đến cầu thân.”

Vương Khánh nghe xong, khẽ mím môi: “Vậy ý của Vương thượng là?”

Phượng Khâm cười nhẹ: “Cửu công chúa và Thập công chúa đều đã đến tuổi xuất giá, có Thế tử nước khác tới cầu thân, sao trẫm lại không đồng ý?”

Vương Khánh do dự: “Nhưng… nhưng Yến và Triệu có hiềm khích…”

Nghĩ đến Thương Giác, bước chân Phượng Khâm khẽ dừng lại. Đúng vậy, nếu chấp thuận hôn sự với Triệu quốc, có phải sẽ đắc tội với Yến quốc không? Nhưng nếu không đồng ý, Triệu quốc liệu có ghi hận? Cùng là cầu thân, Thục quốc chấp nhận Yến quốc mà từ chối Triệu quốc, chẳng phải là tát thẳng vào mặt Triệu Dịch sao?

Dù có Yến quốc chống lưng, Thục quốc không sợ Triệu quốc, nhưng Triệu quốc cũng không thể coi thường. Năm ngoái ngừng tiến cống chỉ vì phía bắc Triệu quốc xảy ra nội loạn, tự thân còn chưa lo xong. Nếu vài năm nữa Triệu quốc khôi phục lại…

Nghĩ đến trận thua năm năm trước, trong lòng Phượng Khâm run lên, rồi phất tay:

“Yến và Triệu có hiềm khích là chuyện của họ. Trẫm cần Thục quốc yên ổn. Đắc tội bên nào cũng không ổn, chi bằng không đắc tội ai, Thục quốc cứ đứng ở giữa làm trung gian.”

Nghĩ đến những lời tán dương của Quân Liệt, Phượng Khâm càng cảm thấy quyết định của mình hoàn toàn đúng.

Vương Khánh đỡ Phượng Khâm vào chính điện, không dám nhiều lời, chỉ hỏi:

“Vậy Vương thượng thấy vị công chúa nào thích hợp?”

Phượng Khâm lúc này mới quay lại vấn đề:

“Sứ giả Triệu quốc nói sẽ gửi chân dung ba vị công chúa về Triệu quốc, đợi Thế tử bên đó xem qua rồi mới quyết định cầu cưới ai. Niệm Hâm còn nhỏ, chỉ có Niệm Dung và Niệm Y là thích hợp. Trong hai người này, tự nhiên là Niệm Dung tốt hơn. Niệm Y…”

Nghĩ đến Phượng Niệm Y, trong đầu ông hiện lên tiểu viện thanh nhã của nàng:

“Niệm Y tính tình quá trầm tĩnh. Thế tử Triệu quốc cầu cưới là muốn lập Thế tử phi, sau này còn là Vương hậu Triệu quốc, tính cách của Niệm Y không thích hợp. Nói ra thì nàng là tỷ tỷ, đáng lẽ nên định thân trước, nhưng lần này vẫn phải xem Triệu Dịch chọn ai. Hắn cầu cưới ai, trẫm sẽ gả người đó. À, mẫu thân của Niệm Dung gần đây thế nào rồi?”

Mẫu thân của Phượng Niệm Dung chính là Đoạn mỹ nhân đã phát điên. Vương Khánh nghe vậy cười khổ:

“Vẫn như cũ. Vài ngày trước còn có người bẩm báo. Xin Vương thượng yên tâm, bên dưới đều chăm sóc chu đáo.”

Đoạn mỹ nhân đã điên từ lâu, bị giam giữ nhiều năm. Nếu không phải nhắc đến hôn sự của Phượng Niệm Dung, Phượng Khâm căn bản cũng không nhớ đến bà. Những năm này, ông sớm đã không còn để tâm.

“Niệm Dung cũng ngoan ngoãn, đáng tiếc mẫu thân lại…”

Phượng Khâm lẩm bẩm, Vương Khánh không tiếp lời. Phượng Niệm Dung khéo léo, trong cung cũng có chút danh tiếng, nhưng ai cũng biết nàng có một người mẹ điên dại. Nếu mẫu thân nàng là Đoạn Lăng Yên hay Đoạn Cẩm Y thì đã hoàn mỹ hơn nhiều.

Phượng Khâm lại thở dài, rồi đi thẳng vào nội điện. Đêm đã khuya, ông vừa dự yến lại gặp sứ giả Triệu quốc, lúc này đã vô cùng mệt mỏi, vào điện chưa bao lâu liền truyền người hầu hạ nghỉ ngơi.

Cùng lúc đó, trong Tiêu Phòng điện, Phượng Niệm Dung đang cau mày đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa. Chờ chừng nửa chén trà, ngoài cửa mới vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Một lát sau, đại cung nữ Tử Uyên vội vã bước vào.

Vì đi quá nhanh, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Vừa vào đã hành lễ rồi vội nói:

“Công chúa, đã dò hỏi rõ rồi, đúng là sứ thần Triệu quốc, họ đến là để cầu thân cho Thế tử Triệu quốc.”

Phượng Niệm Dung dừng bước, khẽ nhíu mày: “Thế tử Triệu quốc?”

Tử Uyên lau mồ hôi, ánh mắt sáng rực:

“Đúng vậy, chính là Nhị công tử Triệu quốc, sắp được lập làm Thế tử. Lần này đến Thục quốc cầu thân. Công chúa, không thể gả sang Yến quốc thì chúng ta có thể sang Triệu quốc. Gả sang đó cũng là Thế tử phi, sau này là Vương hậu Triệu quốc. Công chúa, người thấy thế nào?”

Công chúa Thục quốc không ít, nhưng được sủng ái nhất lại là Phượng Niệm Dung. Thế nhưng hôn sự tốt nhất lại không rơi vào tay nàng. Thương Giác theo Triêu Tịch về Ba Lăng, lại chỉ cầu cưới một mình nàng, sính lễ chưa từng có. Nay thánh chỉ từ Hạo Kinh đã ban, hôn sự đã truyền khắp thiên hạ, Triêu Tịch sắp trở thành đối tượng được người đời ngưỡng mộ.

Phượng Niệm Dung tuy không nói ra, nhưng trong lòng tuyệt đối không cam tâm. Nàng cũng muốn mưu tính một hôn sự không thua kém Triêu Tịch, mới có thể bình ổn bất mãn trong lòng. Nhưng trước đó chỉ có Tam công tử nước Tấn đến cầu thân, mà cũng chỉ đích danh cầu cưới Triêu Tịch.

Nghĩ đến đây, Phượng Niệm Dung siết chặt tay. Hai lần trước không có phần nàng, nhưng lần này thì khác. Chỉ là… Nhị công tử Triệu quốc chẳng phải chính là người năm xưa đưa Triêu Tịch đi sao? Nay Triêu Tịch đã gả cho người khác, hắn sao còn đến cầu cưới công chúa Thục quốc?

“Công chúa đang nghĩ gì? Người để ý thân phận của Nhị công tử Triệu quốc sao?”

Phượng Niệm Dung hoàn hồn. Để ý thân phận? Triệu Dịch sắp thành Thế tử, chỉ cần là Thế tử thì còn gì phải để ý?

Nàng lắc đầu, vừa đi về phía trường kỷ vừa nói:

“Không phải, ta chỉ đang nghĩ vì sao hắn lại đến Thục quốc cầu thân.”

Tử Uyên chớp mắt:

“Năm đó Nhị công tử Triệu quốc rất yêu quý Diêu Quang công chúa, nay lại đến Thục quốc, quả thật khiến người ta bất ngờ. Nhưng Yến và Triệu giao chiến, Yến quốc đã lôi kéo Thục quốc, Triệu quốc không muốn Thục quốc đứng về phía Yến quốc thôi.”

Phượng Niệm Dung dừng bên ghế, chưa ngồi xuống mà hỏi:

“Ngươi nói xem, trong lòng Triệu Dịch có còn nhớ Diêu Quang công chúa không?”

Nàng lẩm bẩm, phía sau lại không có tiếng đáp. Nàng bỗng tỉnh lại, lắc đầu: “Không, chuyện đó không quan trọng.”

Trong mắt Tử Uyên thoáng qua vẻ kinh ngạc:

“Công chúa hồ đồ rồi. Bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó. Điều chúng ta nên coi trọng là thân phận Thế tử phi Triệu quốc. Còn Thế tử Triệu quốc nghĩ gì là chuyện của hắn, người cũng không thể mong hắn bên cạnh không có nữ nhân khác. Công chúa, phải biết trong cung còn có Cửu công chúa cũng đã đến tuổi xuất giá.”

Phượng Niệm Dung ngồi xuống, ánh mắt thoáng qua vẻ khinh thường: “Cửu công chúa thì sao?”

Tử Uyên cười nhẹ:

“Đương nhiên không thể so với người, nhưng cũng không thể lơ là. Sứ giả Triệu quốc chưa nói rõ muốn cầu cưới ai, chỉ nói sẽ gửi chân dung các công chúa về Triệu quốc, để Thế tử xem rồi mới quyết định.”

Phượng Niệm Dung ngẩng đầu: “Gửi chân dung về?”

Tử Uyên gật đầu: “Vâng, trước giờ chưa từng nghe ai cầu thân kiểu này.”

Phượng Niệm Dung cúi mắt, suy nghĩ lại không phải chuyện đó.

Triệu Dịch muốn xem chân dung… mà nàng và Triêu Tịch lại có ba phần giống nhau…

Trong lòng nàng bỗng trở nên phức tạp.

Gả sang Triệu quốc đúng là một lối thoát tốt. Nhưng nếu Triệu Dịch chọn nàng, có phải là vì nàng giống Triêu Tịch không?

Khóe môi nàng mím chặt, lửa giận trong lòng gần như bùng nổ.

Vì sao hôn sự không bằng Triêu Tịch đã đành, ngay cả lựa chọn của Triệu Dịch cũng có thể liên quan đến Triêu Tịch?

Phượng Niệm Dung trầm mặt không nói. Tử Uyên cũng không dám nhiều lời, do dự một chút rồi nói:

“Chân dung ba vị công chúa đã được phi ngựa gấp mang về Triệu quốc. Đi đường tắt phía bắc, tám trăm dặm cấp tốc, mười ngày là đến. Tin hồi âm của Triệu Dịch chắc sẽ dùng bồ câu đưa thư, hai ba ngày là nhận được. Nhiều nhất nửa tháng, việc này nhất định sẽ có kết quả.”

Phượng Niệm Dung khẽ thở: “Ta biết rồi…”

Tử Uyên nhìn sắc mặt nàng, vẫn không yên tâm: “Công chúa, để chắc chắn hơn, có nên đi tìm Vương hậu...”

Phượng Niệm Dung lập tức nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo khiến Tử Uyên rùng mình.

“Không được tìm Vương hậu. Lúc này không thể khiến phụ vương không vui.”

Dường như thấy mình quá nghiêm khắc, nàng hít sâu một hơi:

“Ngươi yên tâm, vị trí Thế tử phi Triệu quốc này, ta nhất định phải có.”

Trong năm đại hầu quốc, Yến và Tấn đã cầu cưới Triêu Tịch, Thế tử Tề quốc lại cưới Trưởng công chúa Tống quốc. Hiện giờ chỉ còn lại Triệu quốc.

Đây chính là cơ hội cuối cùng của Phượng Niệm Dung.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng