Chương 514: Hỷ sự thành đôi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 514: Hỷ sự thành đôi.

Yến tiệc đêm đang lúc cao trào, trong cả điện gần như chỉ vang lên tiếng cười nói của Quân Liệt và Phượng Khâm. Có Quân Liệt - một hậu bối biết ăn nói – ở đây, Phượng Khâm cuối cùng cũng không cần lôi kéo Thương Giác hàn huyên nữa. Thương Giác rảnh tay, liền cùng Triêu Tịch dùng bữa, thỉnh thoảng hai người lại thấp giọng nói vài câu.

Đúng lúc Quân Liệt vừa dứt lời, giọng non nớt của Phượng Diệp bỗng vang lên:

“Phụ vương, lục ca sao chưa tới? Là huynh ấy đến muộn sao?”

Lời vừa dứt, ý cười trên mặt Phượng Khâm khẽ khựng lại. Ông còn chưa kịp đáp, bên kia đã khiến Quân Liệt chú ý. Hắn nhìn Phượng Diệp rồi lại nhìn Phượng Khâm:

“Ồ? Quý quốc còn có một vị lục công tử chưa dự yến sao? À đúng rồi, trước khi đến Quân Liệt cũng từng nghe danh vị lục công tử này. Nghe nói vị ấy là con đích xuất của Vương hậu, lại là người phong nhã xuất chúng. Lúc ấy Quân Liệt còn có ý kết giao, sao hôm nay không thấy người? Lẽ nào lục công tử không ở trong cung?”

Phượng Diệp chỉ là trẻ nhỏ, thuận miệng hỏi, còn Quân Liệt thì không rõ tình hình nên phụ họa vài câu. Nhưng những người khác đều hiểu vì sao hôm nay Phượng Viên không có mặt. Phượng Khâm vẫn còn giận họ Đoạn, thái độ với Phượng Viên ngày càng lạnh nhạt, đêm nay căn bản không sai người gọi hắn đến, vậy nên hắn đương nhiên không thể xuất hiện.

Nụ cười trên mặt Phượng Khâm tan biến. Thấy trong điện cũng không có người ngoài, ông thở dài:

“Hiền điệt có điều chưa biế, gần đây triều đình xảy ra chút biến động. Ta đã lệnh cho lục công tử ở trong tẩm điện tu thân dưỡng tính, tạm thời không gặp khách, nên hôm nay không có mặt trong yến tiệc. Ngày mai, ngày mai ta sẽ cho hắn cùng hiền điệt đi thưởng cảnh.”

Quân Liệt “ồ” một tiếng:

“Thì ra là vậy. Nãy giờ nói chuyện vui quá, Quân Liệt nhất thời quên mất người này. Nói ra thì trên đường đi, Quân Liệt cũng nghe được không ít lời khen về vị lục công tử này.”

Phượng Khâm nói về việc Phượng Viên không dự yến một cách nhẹ nhàng, người ngoài sao hiểu được ông đã bắt đầu kiêng dè họ Đoạn, xa lánh Phượng Viên. Quân Liệt làm bộ như không biết gì mà nói vậy, khiến Phượng Khâm khẽ nhíu mày.

Dân chúng khen ông là vì ông là vương của Thục quốc, nhưng vì sao lại khen một công tử còn chưa được lập làm Thế tử?

Không khí trên yến tiệc lặng lẽ thay đổi. Phượng Khâm đặt chén rượu xuống, miễn cưỡng cười: “Ồ? Họ khen thế nào?”

Quân Liệt lại nâng chén rượu, vừa lắc vừa thong thả nói:

“Ừm… hình như là nói lục công tử rất hiền đức, là cánh tay trái phải của Vương thượng. Còn nói sau này lục công tử sẽ kế thừa…”

Dường như nhận ra mình đã nói đến chuyện lập người kế vị của Thục quốc, Quân Liệt đột ngột dừng lại, liếc nhìn Phượng Khâm rồi vội đổi lời:

“Nói lục công tử phẩm hạnh cao thượng, về việc trị quan cũng thừa hưởng chân truyền của Vương thượng. Lại nói lục công tử ngày ngày theo bên cạnh Vương thượng, không quản vất vả, một lòng phò tá. Còn nói tuổi tuy trẻ nhưng đã được cả triều công nhận, hiện tại đã có thể độc lập gánh vác một phương.

À, lục công tử không phải xuất thân từ họ Đoạn sao? Dân chúng còn nói họ Đoạn là trụ cột triều đình, không có họ trấn giữ Nam Cương thì Thục quốc đã nguy rồi… Tóm lại, dân chúng đánh giá rất tốt về lục công tử, còn nói Vương thượng vô cùng coi trọng hắn. Trên đường đi Quân Liệt còn không biết thật giả, nhưng giờ xem ra là thật rồi.”

Nụ cười trên mặt Phượng Khâm sớm đã gượng gạo. Nghe đến đây, lại nghe Quân Liệt nói “đều là thật”, ông ho khẽ một tiếng, vẫn gượng cười: “Ồ? Sao lại nói là thật?”

Quân Liệt đổi tư thế, nói:

“Chẳng phải rõ ràng sao! Hôm nay yến tiệc, ai cũng có mặt, chỉ lục công tử không có. Điều đó chứng tỏ Vương thượng yêu cầu với lục công tử rất cao, quản thúc nghiêm khắc, đủ thấy kỳ vọng lớn lao. Xem ra dân chúng nói đều đúng rồi. Nói câu mạo muội, nếu lục công tử là Thế tử tương lai, vậy Quân Liệt nhất định phải kết giao!”

Nói xong, hắn hào sảng uống cạn chén rượu. Đặt chén xuống, lại thấy Phượng Khâm chậm rãi lắc đầu:

“Hiền điệt có điều chưa biết, Thục quốc vẫn chưa lập Thế tử, có phải lục công tử hay không còn chưa định.”

Quân Liệt chớp mắt ngạc nhiên: “Ồ? Vậy…”

Hắn đảo mắt nhìn quanh điện, thấy Phượng Diệp và Phượng Dục cũng là công tử, liền cười sang sảng:

“Quân Liệt lỡ lời rồi. Đây là nội chính của Thục quốc, không nên nói tới. Ta còn chưa gặp lục công tử, nhưng nhìn hai vị công tử trong điện này rất giống Vương thượng, vừa nhìn đã biết là nhân trung long phượng. Nghĩ chắc lục công tử cũng vậy. Có Vương thượng dạy dỗ, lại có bá quan phụ tá, tương lai Thục quốc tất không phải lo. Nào, Vương thượng, vãn bối kính ngài thêm một chén, chúc Thục quốc hưng thịnh muôn đời, chúc Vương thượng danh lưu thiên cổ!”

Động tác nâng chén của Phượng Khâm không còn hứng khởi như trước. Ông đưa chén lên môi, uống xuống lại thấy như một chén rượu đắng.

Bên này, ánh mắt Triêu Tịch hơi sâu lại, nhìn Quân Liệt một cái, chỉ sợ người này nói không kiêng dè đến mức chọc Phượng Khâm tức đến ngất. Quân Liệt bắt gặp ánh mắt nàng, vẫn cười tủm tỉm uống rượu, như thể những lời đầy ẩn ý vừa rồi chưa từng tồn tại.

Uống một lúc, hắn bỗng cảm thấy có ánh mắt kỳ lạ đang nhìn mình. Quay đầu lại, liền đối diện với ánh mắt của Phượng Diệp.

Ồ? Ánh mắt của đứa nhỏ này sao lại thâm sâu như vậy?

Quân Liệt liếc một cái rồi thu hồi ánh nhìn, trong lòng lưu tâm thêm vài phần.

Đúng rồi, vừa rồi chính đứa nhỏ này một câu đã kéo chuyện Phượng Viên ra. Dù nó không nhắc thì hắn cũng sẽ nhắc, nhưng nó là vô tình hay cố ý?

Quân Liệt khẽ tặc lưỡi,  hoàng cung Thục vương quả nhiên không đơn giản.

“Vương thượng, Vương thượng, ngoài thành có quốc thư đưa tới…”

Tuy không khí có chút thay đổi, nhưng Quân Liệt vẫn giả vờ như không biết gì, vài câu lại khiến điện trở nên náo nhiệt. Khi yến tiệc đã qua vài tuần rượu, bên ngoài bỗng có nội thị ôm một ống trục chạy vào. Ống trục màu xám cổ, khắc hình sói và hươu, người trong hoàng tộc nhìn một cái liền biết đây là loại dùng để đựng quốc thư hoặc dụ chỉ.

Vương Khánh vội nhận lấy. Nội thị bẩm:

“Bẩm Vương thượng, là phó tướng doanh tuần phòng cửu thành đưa vào. Người vẫn đang chờ ngoài nghi môn. Là nước Triệu, sứ giả đưa quốc thư đã đến trước cửa thành, nói đoàn sứ thần phía sau cũng sắp tới, vì là sứ thần Triệu quốc nên phó tướng mới vào cung bẩm báo.”

Lời vừa dứt, Quân Liệt  người sớm đã biết tin  ánh mắt lóe sáng, ý cười càng sâu. Hắn vào cung vốn để xem náo nhiệt, nay náo nhiệt đến rồi, đương nhiên vui vẻ.

Lại nhìn sang Triêu Tịch và Thương Giác, hai người vẫn bình tĩnh như thường. Quân Liệt lắc đầu thở dài,  hai người này lúc nào cũng một biểu cảm, thật chẳng thú vị.

Hắn lại nhìn những người khác: hai vị công tử đều kinh ngạc, ba vị công chúa thì một người rất trầm tĩnh, một người mở to mắt tò mò, còn một người…

Quân Liệt nheo mắt. Lúc nãy chưa để ý kỹ, giờ mới phát hiện có một vị công chúa dung mạo có ba phần giống Triêu Tịch. Không chỉ vậy, nàng cố giữ lễ nghi tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong mắt lại lóe lên tia lửa,  tuyệt đối không phải người an phận như bề ngoài.

“Quốc thư của Triệu quốc?! Mau, mở ra, để ta xem!”

Vương Khánh mở ống trục, bên trong quả nhiên là thư. Phượng Khâm vừa nói vừa mở ra:

“Triệu quốc sao lại gửi quốc thư vào lúc này, sứ giả đến cửa thành rồi mới đưa thư, thật không hợp quy củ…”

Triệu quốc và Thục quốc vốn có hiềm khích. Năm năm trước Triêu Tịch bị đưa sang Triệu quốc là vì Thục quốc thua trận ở phía bắc, lại còn phải tiến cống nhiều năm, nỗi nhục này Phượng Khâm vẫn chưa nuốt trôi.

“Đều nói người Triệu thô lỗ, quả nhiên không sai.”

Phượng Khâm có chút tức giận, lại quên mất vị công tử Ly quốc trước mặt cũng là đến sát cửa cung mới đưa quốc thư  nhưng có gì đâu, ai bảo “hiền điệt” này biết nói chuyện chứ?

Sắc mặt Phượng Khâm không tốt, ánh mắt lướt qua từng dòng trong thư. Ban đầu còn nhíu mày, nhưng càng đọc, ông không những không trách móc nữa, mà mắt còn sáng lên, môi khẽ lộ ý cười.

Ngay sau đó, ông liếc nhìn ba vị công chúa, vỗ mạnh quốc thư xuống bàn: “Mời! Mau mời vào....”

Nói xong lại thấy hơi quá nhiệt tình, liền sửa lời: “Trước tiên triệu vào cung chờ.”

Nội thị lĩnh mệnh rời đi. Quân Liệt nâng chén rượu cười hỏi: “Xem ra lần này sứ thần Triệu quốc mang đến là chuyện tốt?”

Phượng Khâm lại liếc ba cô con gái, gật đầu cười:

“Chẳng phải chuyện tốt sao! Lần này Thục quốc đúng là hỷ sự thành đôi!”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng