Chương 513: Quân Liệt khéo lưỡi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 513: Quân Liệt khéo lưỡi.

“Vương thượng! Công chúa điện hạ và Thế tử điện hạ đến rồi!”

Vương Khánh vui mừng đón Triêu Tịch và Thương Giác vào điện. Triêu Tịch vừa ngẩng đầu đã thấy Phượng Khâm và Quân Liệt đang ngồi ở vị trí trên cao, trò chuyện vô cùng vui vẻ. Không biết Quân Liệt đang nói gì, mà Phượng Khâm cười không ngớt. Trong ấn tượng của Triêu Tịch, đã rất lâu rồi nàng chưa thấy Phượng Khâm vui vẻ như vậy. Có thể chọc cho ông cười đến mức này, e rằng cũng chỉ có Quân Liệt mà thôi.

Nói xong câu vừa rồi, Quân Liệt mới quay đầu lại, chắp tay thi lễ với Triêu Tịch và Thương Giác.

“Thế tử điện hạ, công chúa điện hạ, từ lần chia tay ở Hoài Âm đến nay đã ba tháng không gặp. Quân Liệt xin chúc mừng hai vị trước, nghe Vương thượng nói thánh chỉ ban hôn ở Hạo Kinh đã hạ, đến khi lập đông, Quân Liệt nhất định phải tới uống một chén rượu mừng mới được!”

Giọng nói Quân Liệt sang sảng, đôi mắt đào hoa nheo lại, miệng nói lời xã giao, lại còn nháy mắt với hai người. Triêu Tịch liếc hắn một cái, mặt không biểu cảm, căn bản không muốn đáp lời. Thương Giác khẽ cong môi:

“Đến lúc ấy nhất định sẽ sớm gửi thiệp mời tới công tử, nếu công tử không chê đường xa, nước Yến cũng hoan nghênh công tử.”

Quân Liệt cười ha hả: “Thịnh tình của Thế tử, đến lúc đó Quân Liệt nhất định phải tới Yến quốc xem thử.”

Thương Giác chỉ nói cho có lệ, nào có thịnh tình gì, nhưng lời qua tiếng lại này lại khiến Phượng Khâm nghe vào vô cùng vui vẻ. Sau khi hai người hành lễ xong, Phượng Khâm liền phất tay ban chỗ ngồi.

“Các ngươi từng gặp nhau ở Hoài Âm, coi như đã kết giao. Công tử Ly quốc vừa rồi còn khen Thế tử phong thái hơn người. Theo ta thấy, hai vị đều là anh tài trẻ tuổi, phong lưu xuất chúng. Nhìn các ngươi, ta lại càng cảm thấy mình già rồi. Thiên hạ ngày nay, quả thực là của lớp trẻ các ngươi.”

Phượng Khâm cảm khái không thôi. Quân Liệt vội xua tay:

“Vương thượng nói vậy sao được! Khi còn trẻ, ngài cũng là một đời anh vương. Nay nhìn khí độ và tấm lòng của ngài, thử hỏi có mấy chư hầu vương sánh bằng? Nếu Quân Liệt đến tuổi như ngài, e rằng đã già nua lụ khụ, nào còn có thể ngồi trên vương tọa, mở tiệc đãi khách bốn phương. Nay Thục quốc dưới sự trị vì của ngài chính sự sáng sủa, quốc thái dân an. Nhìn khắp Đại Ân, các nước phần lớn đều bị chiến loạn và nội loạn tàn phá, chỉ có Thục quốc là vững vàng ở phía nam, bất động như núi.

Dọc đường Quân Liệt đi tới, nơi nào cũng thấy non xanh nước biếc, bách tính an cư lạc nghiệp, ai nấy đều ca tụng công tích của Vương thượng. Đến Ba Lăng, vương đô phồn hoa náo nhiệt, cung điện nguy nga tráng lệ, thật đúng phong phạm đại quốc. Là hậu bối, Quân Liệt thấy ngài, thật sự như thấy được tấm gương tuyệt hảo. Sau khi trở về Ly quốc, nhất định sẽ đem diện mạo Thục quốc dưới sự trị vì của ngài kể lại cho bá quan nghe. Chỉ mong tương lai Ly quốc có thể được một phần mười như Thục quốc hiện nay, Quân Liệt cũng không thẹn với liệt tổ liệt tông rồi.”

Quân Liệt tuy chỉ là công tử Ly quốc, nhưng danh vọng hiện tại cao nhất trong các công tử, tương lai rất có thể là Thế tử. Hắn thao thao bất tuyệt nói một tràng, Triêu Tịch và Thương Giác nhìn nhau, cuối cùng cũng hiểu vì sao lúc nãy bước vào điện, Phượng Khâm lại cười vui đến thế. Không chỉ khi nãy, mà ngay cả bây giờ, đuôi mắt Phượng Khâm cũng gần như bay lên trời.

“Ha ha ha, hiền điệt quá khen rồi, quá khen rồi! Ta nào dám so với các chư hầu khác!” Miệng nói khiêm tốn, nhưng ý cười trên mặt Phượng Khâm lại vô cùng chân thật. Ông đổi giọng, gọi Quân Liệt là “hiền điệt”, rồi nghiêng người hỏi: “Hiền điệt trên đường đi thật sự thấy bách tính an cư lạc nghiệp, lại còn khen ngợi chính tích của ta sao?”

Quân Liệt nở nụ cười chân thành: “Đúng vậy. Trên đường thủy, đường bộ, vãn bối đều đi qua. Nơi nào cũng thấy cảnh thái bình thịnh trị. Nay đúng mùa xuân cày cấy, ngoài đồng đâu đâu cũng thấy dân chúng bận rộn. Chỉ cần hỏi một câu, ai nấy đều nói nhờ Vương thượng chăm lo chính sự, nên đời sống ngày một khá lên.”

Tháng ba xuân bận, dân còn có ruộng cày chứng tỏ năm trước được mùa, quốc nội ổn định. Mà những người dân ở vùng quê vốn tin tức bế tắc, lại đều biết ca tụng Thục vương, đủ thấy chính tích của ông đã vang khắp cả nước.

Phượng Khâm nghe vậy, vui đến mức vỗ tay lên tay vịn ghế mà cười lớn. Trong lòng ông vốn còn vướng bận việc binh biến ở phía nam, nhưng nghe Quân Liệt nói xong, chút phiền muộn ấy lập tức tan biến. Huống hồ một chút náo loạn ở phía nam cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chính tích của ông, chỉ cần cả Thục quốc vẫn ổn định phồn vinh, thì chút loạn đó có đáng gì? Lại còn là do họ Đoạn gây ra, nào liên quan đến ông!

Phượng Khâm nhìn Quân Liệt, hai mắt sáng rực, chỉ thấy người trẻ này sao mà đáng yêu đến vậy!

Phượng Khâm vui mừng khôn xiết, Quân Liệt cũng cười theo đầy chân thành. Chỉ khi Phượng Khâm không chú ý, hắn liếc Triêu Tịch một cái, đáy mắt lóe lên tia giảo hoạt. Vương Khánh đứng hầu bên cạnh nhìn mà trợn mắt há mồm, lại nhìn Thục vương đang vui đến quên trời đất, trong lòng chẳng rõ tư vị gì, đành miễn cưỡng nở nụ cười theo.

“Vương thượng, ba vị công chúa cùng Bát công tử và Thập Tam công tử đã tới, ngài xem…”

Nội thị đến báo, Vương Khánh ghé tai nói nhỏ vài câu, Phượng Khâm đang vui liền phất tay: “Mau cho vào!”

Chẳng bao lâu, năm người bên ngoài bước vào. Biết hôm nay là yến tiệc đón tiếp công tử Ly quốc, nên ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, đặc biệt là ba vị công chúa. Phượng Niệm Y thì còn đỡ, còn Phượng Niệm Dung và Phượng Niệm Hâm đều trang phục hoa lệ, trang sức lấp lánh. Phượng Diệp và Phượng Dục thì ăn mặc theo lễ chế, chỉnh tề đoan chính.

Năm người vào điện, hành lễ xong, Phượng Khâm liếc ba vị công chúa, lại nhìn Quân Liệt, trong lòng chợt nảy ra một ý.

“Được rồi, hiền điệt là người nhà, ở đây đều là người một nhà. Ban tọa, ban tọa, không cần câu nệ.”

Ông cố ý sắp xếp ba vị công chúa ngồi đối diện Quân Liệt, còn hai vị công tử thì ngồi phía dưới hắn. Đợi mọi người yên vị, Phượng Khâm vẫn cười hỏi:

“Hiền điệt năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Câu hỏi vừa ra, người trong điện đều không phải kẻ ngốc. Ngoại trừ Phượng Niệm Hâm, những người còn lại sắc mặt đều khẽ biến. Quân Liệt vẫn giữ nụ cười tươi:

“Bẩm Vương thượng, năm nay Quân Liệt vừa tròn hai mươi.”

Phượng Khâm “à” một tiếng: “Đã hai mươi, sao chưa từng nghe nói hiền điệt cưới vợ?”

Triêu Tịch và Thương Giác khẽ cong môi, cùng nhìn Quân Liệt như xem kịch. Quân Liệt thấy hai người kia tỏ vẻ hóng chuyện, nghiến răng một cái, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, chuyển thành vẻ u sầu:

“Vương thượng có điều chưa biết… Thật ra ở Ly quốc, phụ vương đã sớm muốn chỉ hôn cho Quân Liệt, nhưng… nhưng năm xưa quốc sư từng xem mệnh cho ta, nói rằng mệnh cách ta có dị. Trước hai mươi lăm tuổi không thể thành thân, nếu không… không chỉ bản thân ta phải chết yểu, mà thê tử, con cái, cha mẹ, thậm chí nhạc phụ nhạc mẫu… tất cả đều gặp đại nạn. Nhẹ thì tán gia bại sản, nặng thì mất mạng thê thảm.

Bởi vậy đến nay ta vẫn chưa thành thân, không những chưa thành thân, mà đến hôn ước cũng không có. Các tiểu thư quý tộc trong Ly quốc phần lớn đều biết chuyện này, ai nấy đều tránh xa việc hôn sự với ta… Ai, ta cũng coi như tuấn tú, vậy mà bên cạnh lại chẳng có người tri kỷ. Bởi vậy Quân Liệt mới hâm mộ công chúa điện hạ và Thế tử điện hạ…”

Phượng Khâm ban đầu còn hứng thú nghe, nhưng càng nghe sắc mặt càng trắng. Hai mươi lăm tuổi trước không được thành thân, nếu không cả nhà đều gặp họa… Ông vốn không phải người không tin quỷ thần, lại nghe đây là lời quốc sư Ly quốc nói, thêm vẻ mặt Quân Liệt chân thành bi thương, không tin cũng phải tin.

Nhìn ba cô con gái như hoa như ngọc, Phượng Khâm thở dài trong lòng đầy tiếc nuối. Còn năm năm nữa, ai biết sau năm năm Ly quốc sẽ ra sao? Huống hồ ngoài Phượng Niệm Hâm, hai người còn lại tuổi tác cũng không còn nhỏ, sao có thể chờ thêm năm năm?

Triêu Tịch nghe Quân Liệt nói mà không biết nên khóc hay cười, đành nâng chén trà lên uống. Quân Liệt nói nhiều cũng khát, liền uống một ngụm, liếc sang Triêu Tịch, đáy mắt đầy vẻ đắc ý tinh quái. Đặt chén xuống, nụ cười của hắn càng thêm chân thành.

Nghe xong, Phượng Khâm hoàn toàn từ bỏ ý định liên hôn với Ly quốc. Tuy vậy, ông vẫn rất thích Quân Liệt. Nói thêm vài câu, thấy người đã đến đông đủ, liền truyền mở tiệc.

Năm người đến sau đều nhận ra hôm nay tâm trạng Phượng Khâm cực tốt. Nhưng Phượng Diệp nhìn quanh một lượt, bỗng hỏi:

“Phụ vương, lục ca sao chưa tới? Là huynh ấy đến muộn sao?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng