Sau khi Tiễn Quân Bất Tiện xong, Tử Tầm kéo Trụy nhi cười khúc khích, “Trời còn sớm như vậy mà Thế Tử lại bảo là cổng cung sắp đóng, cậu ấy còn tưởng thật, không sẵn sàng chấp nhận mà cáo từ đi về.”
Trụy nhi nghe vậy cũng cười mím môi, nhớ lại cảnh lúc nãy, trong lòng dấy lên một chút thích thú. Thương Giác vốn lúc nào cũng nghiêm trang, không bao giờ lộ ra chút cảm xúc nào, nhưng không ngờ giờ lại có thể nghiêm túc nói dối một cách… nghiêm chỉnh. Trụy nhi nhún vai, cười nói: “Được rồi, chúng ta đưa những món ăn này vào trong, rồi ra ngoài canh giữ là xong.”
Tử Tầm gật đầu, vội cất nụ cười vào trong, hai người bưng vài đĩa bánh ngọt nhỏ xinh, từng chiếc từng chiếc đặt lên bàn trà. Thương Giác vẫn ngồi ung dung nấu trà, mấy ngày nay hắn đã quen thuộc với căn phòng này đến mức, vừa ngồi xuống, vẻ điềm nhiên, tự tại kia khiến người ngoài nhìn vào cứ ngỡ hắn mới là chủ nhân thực sự.
Khi Tử Tầm và Trụy nhi lui ra, Triêu Tịch ngồi xuống bàn viết, nhẹ giọng nói: “Cậu Thiếu gia Quân này là ngoại tử duy nhất của Trương thái công. Khi còn nhỏ, cha mẹ hắn đều mất trong tai nạn, từ đó luôn ở bên thái công.”
Triêu Tịch nói mà mắt vẫn dõi theo những trang sách, lật từng tờ một, như đang đọc nhưng lại nói ra thông tin vừa tìm hiểu được.
Thương Giác chậm rãi nấu trà, nghe vậy lắc chén trà trong tay, “Đây là hôm nay hắn ta kể cho nàng nghe sao?”
Triêu Tịch lắc đầu, “Không phải, ta đã cho người tra cứu.”
Trương thái công trung niên chỉ có một cô con gái, đứa cháu nhỏ này tất nhiên chỉ có thể là ngoại tử, còn lý do vì sao hắn ta luôn ở bên thái công, là bởi hắn ta từ nhỏ đã mất cha mẹ. Thương Giác gật đầu, “Thiếu thốn cha mẹ từ nhỏ quả là đáng thương.”
Triêu Tịch liếc y một cái, “Ta không nói hắn ta đáng thương, cũng chẳng cần ngươi ta thương hại.”
Nói xong, Triêu Tịch lại nhớ tới lúc nãy, “Hắn ta trông như không hiểu chuyện thế tục, nhưng bên thái công học được khá nhiều. Khi giảng về nghệ thuật đàn, dù cậu ấy hỏi ta, ta vẫn cảm nhận được kỹ năng đàn của cậu ấy không tầm thường.”
Thương Chương Giác nhìn vào lò than đỏ rực trên bàn, “Sao không dùng Thiên Hoang Cầm?”
Triêu Tịch mặt không đổi sắc, “Vừa nãy khi cậu ấy đến đã xem qua rồi, muốn biểu diễn thì đổi đàn khác, vừa khéo đàn mới này là thưởng từ cung, cũng là một cây đàn nổi tiếng.”
Vì chuẩn bị cho hôn lễ của nàng, thỉnh thoảng trong cung lại có thưởng ban ra, Thương Giác mấy ngày nay đã thấy vài lần, chỉ không ngờ cung còn thưởng một cây đàn ra. Hăn ngẩng mắt nhìn Triêu Tịch , “Không nói vài ngày nữa sẽ mang Thiên Hoang Cầm vào cung sao? Sao lại đến phủ tìm nàng, phủ công chúa của nàng ngày nào cũng khách ra khách vào à?”
Triêu Tịch như không nghe ra ý trong lời ấy, chỉ trả lời: “Là thái công bảo hắn đến thăm ta, mấy ngày này ta cũng chưa vào cung.” Ngừng một chút, Triêu Tịch lại nhìn Thương Giác, “ Quân Liệt đã vào cung chưa?”
Thương Giác gật đầu, “Hắn tốc độ thật nhanh, đã vào cung rồi.”
Triêu Tịch gật đầu, “Hừm, hắn vốn làm gì thì làm nấy, mặc kệ.”
Trà sôi, hơi nước bốc lên, Thương Giác qua làn hơi nước liếc Triêu Tịch một cái, “Sứ giả đến từ Triệu Quốc còn một ngày nữa mới tới Ba Lăng, mai tối là tới nơi.”
Triêu Tịch nghe vậy mặt vẫn không đổi sắc, giọng điềm tĩnh: “Biết rồi. Triệu Quốc đến cầu hôn cũng trong dự liệu thôi. Triệu Quốc giáp với Thục Quốc, lại giáp với Yên và Tấn, trong các nước này tổng phải chọn một để kết giao. Yên quốc chắc chắn không nằm trong lựa chọn, Tấn quốc cũng không có công chúa, hơn nữa Tấn và Triệu từng có hiềm khích, Việt Quốc ở phía đông cực xa, cũng không giúp ích nhiều. Còn Thục Quốc, địa vị hiện nay, Triệu Quốc cầu hôn gần như chắc chắn, và Thục Quốc lại có công chúa đến tuổi.”
Triêu Tịch phân tích cực kỳ bình tĩnh, mặt vẫn lạnh nhạt. Thương Giác nhìn Triêu Tịch một lúc, môi hơi nhếch, cầm ấm trà rót trà, hai chén trà rót xong, hắn đưa một chén tới bên Triêu Tịch , đặt xuống bàn, rồi không ngồi lại, cứ đứng bên cạnh nàng.
Triêu Tịch vừa đọc sách vừa cầm trà lên uống một ngụm rồi đặt lại, mới cảm thấy không đúng, quay nhìn Thương Giác, “Ngươi đứng làm gì? Nhìn ta làm gì?”
Nàng liếc sách, cau mày thắc mắc, “Ngươi muốn xem sao?”
Thương Giác thở dài trong lòng, thấy Triêu Tịch vậy lắc đầu.
Triêu Tịch nhíu mày, “Ồ,” rồi quay lại đọc sách, “Quyển tạp ký này ghi nhiều loại hoa cỏ nay khó thấy, ngươi còn nhớ vết máu khi Hoài Âm Lạc Linh tử nát sao? Sau ngươi từng nói dây leo khô trên kiếm xuất xứ từ tộc Phù, ta định tra tiếp, tiếc là đồ của tộc Phù còn ít…”
Nàng vẫn lo lắng về Chiêu Mộ, nhưng nói xong, Thương Giác đứng bên không đáp lời. Triêu Tịch nghi hoặc quay sang nhìn hắn, mặt đầy thắc mắc. hắn thở dài, “Ngươi không giải thích à?”
Triêu Tịch càng ngơ ngác, “Giải thích? Giải thích cái gì?”
Thương Giác mím môi, mặt không một nụ cười, “Cậu thiếu gia hôm nay, công tử nước Ly đêm qua.”
Triêu Tịch ánh mắt sáng lên, ra là vậy, nhướn mày, “Ta vừa giải thích rồi mà?”
Thương Giác mím môi, “Ngươi khi nào giải thích?”
Triêu Tịch nhẩm lại, “Sau khi họ mang bánh ngọt xong ấy.”
Thương Giác hơi bất lực, “Lúc đó ngươi chỉ nói về thân thế hắn ta.”
Triêu Tịch chớp mắt, “Nhưng ý ta là… hắn ta tự tới.”
Thương Giác nhìn vào đôi mắt Triêu Tịch , trong veo và thành thật. Sau khi Quân Bất Tiện ra đi, Triêu Tịch thu đàn rồi đọc sách, hắn tưởng nàng chẳng để ý, nhưng bây giờ mới thấy nàng nhận ra. Chỉ là nàng nói một câu về thân thế hắn ta thì đâu gọi là giải thích…
Nhìn thấy nụ cười khẽ ở khóe môi nàng, hắn khẽ thở dài, hiểu ra nàng đã nhận thức rõ…
Hăn liếc ra xa, nhìn giường và giường ngủ gần cửa sổ, rút mắt nhìn, rồi quay lại nhìn nụ cười nơi khóe môi Triêu Tịch .
Ừ, nếu vậy, để tối nói tiếp vậy.....
Từ phòng tắm bước ra, Triều Tịch vô thức liếc nhìn giường ngủ bên cửa sổ. Ban đầu nàng chỉ muốn liếc qua thật nhanh cho khỏi để ý, nào ngờ vừa quay đầu lại đã sững người. Nàng dừng bước, quay lại nhìn giường thêm lần nữa, và lúc này mới chắc chắn rằng vừa nãy mình không nhầm. Lúc này trời đã tối mịt, nhưng trên giường ngủ lại chẳng có bóng người nào.