“Coong .....”
Một tiếng chuông ngân dài, trầm mà xa, vang vọng giữa không trung tĩnh lặng của buổi chiều muộn. Âm thanh ấy dường như xuyên qua từng mái ngói, từng hàng hiên, chậm rãi trôi vào thư phòng.
Thương Giác đang ngồi bên án thư, nghe tiếng chuông liền theo bản năng ngẩng đầu. Ánh mắt hắn vốn đang đặt trên công văn thoáng dừng lại, khẽ hướng về phía phát ra âm thanh.
Cách hắn không xa, trên chiếc tháp thấp trải nệm mềm, Triêu Tịch đang một mình bày cờ. Nàng tuy mắt không nhìn thấy, song hai tay lại thay phiên rơi quân, trái phải đối cục, như thể trước mặt nàng thực sự có hai người đang giằng co. Nghe tiếng chuông, nàng cũng hơi nâng mi, giọng bình thản hỏi:
“Đã quá nửa canh Dậu rồi chăng?”
Thương Giác liếc nhìn lậu khắc đặt nơi góc phòng, đáp gọn: “Đúng vậy.”
Triêu Tịch khẽ gật đầu:
“Phủ Hoài Âm Hầu dựng theo hai ngọn đồi liền nhau. Trên đỉnh đồi có một tòa thiền viện của Lạc thị, thờ phụng các vị tiên tổ họ Lạc. Mỗi ngày vào lúc mặt trời lặn, quá nửa canh Dậu đều gióng chuông. Lâu dần, trong phủ phần lớn đều lấy tiếng chuông ấy làm mốc giờ.”
Thương Giác khẽ nhướng mày: “Những nơi khác đều là sáng chuông chiều trống, nơi này lại khác lạ.”
Giọng Triêu Tịch thoáng lạnh đi: “Chẳng phải thực có Phật tính thiền ý gì. Bất quá chỉ là mượn danh cao thánh, phụ họa vẻ thanh cao mà thôi.”
Nghe vậy, Thương Giác đưa mắt nhìn về phía xa nơi tiếng chuông vừa vọng đến. Ánh mắt hắn sâu trầm, khó đoán tâm tư.
Đúng lúc ấy, bên ngoài thư phòng vang lên giọng Vân Triệt:
“Điện hạ, Hoài Âm Hầu sai người đưa thiếp đến.”
Thương Giác khẽ nhíu mày, nhìn sang Triêu Tịch. Nàng dường như đã đoán trước, thần sắc không đổi, chỉ thản nhiên nói:
“Với thân phận của chàng, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Đêm nay nhất định phải gặp cho kỹ.”
Thương Giác cất giọng: “Mang vào.” Cửa mở, Vân Triệt bước vào, hai tay dâng thiếp lên.
Thương Giác xem qua, khẽ nói: “Mời chúng ta dự tiệc, giờ Tuất.”
“Ở đâu?” “Thu Thủy Uyển.”
Khóe môi Triêu Tịch cong lên một đường nhàn nhạt: “Tự nhiên phải đi.”
Thương Giác gật đầu, dặn Vân Triệt: “Nói chúng ta sẽ đúng giờ đến.”
Vân Triệt lĩnh mệnh lui ra.
Triêu Tịch từ bàn cờ đứng dậy. Ván cờ trước mặt nàng đã thành một cục diện rối ren, thế trận đan xen, sát cơ ẩn hiện. Dẫu mắt mù, nàng vẫn có thể tự đối cục đến mức này đủ thấy tâm trí sâu xa, tính toán kín kẽ.
“Từ đây đến Thu Thủy Uyển không gần. Nếu định giờ Tuất, tiếng chuông vừa dứt phải thay y phục xuất phát ngay. Ta đoán Lạc Thuấn Hoa muốn bàn làm ăn với chàng, nhớ cẩn thận.”
Thương Giác bước ra khỏi án thư, nắm lấy cổ tay nàng, khẽ cười: “Nàng hiểu hắn thật đấy.”
Triêu Tịch mỉm cười: “Trước kia nơi ta ở cũng không xa chỗ này.” “Ồ? Ở đâu?”
“Lát nữa chàng sẽ biết.” Thấy nàng không muốn nói thêm, Thương Giác cũng không truy hỏi, chỉ đưa nàng về chính phòng.
Vừa bước vào cửa, hắn đã dặn Tử Tầm: “Thay y phục cho nàng.”
Tử Tầm vui vẻ đáp lời. Triêu Tịch khẽ nhắc:
“Đừng quá hoa lệ.”
Tử Tầm lục tìm một hồi, lấy ra một bộ váy đỏ thẫm viền chỉ bạc, giũ nhẹ trước mặt nàng:
“Công chúa không thích hoa mỹ, vậy mặc bộ này đi. Không có hoa văn cầu kỳ, lại tôn khí sắc nhất. Mà theo nô tỳ thấy, công chúa vốn chẳng cần y phục tô điểm. Hoa văn đẹp mấy, đặt lên người người cũng phải lu mờ.”
Nàng vừa nói vừa thay y phục cho Triêu Tịch.
Thương Giác đứng bên nhìn. Dù cách không gần, ánh mắt hắn lại như có thực chất, lặng lẽ phủ lên thân ảnh nàng.
Triêu Tịch không cảm thấy ánh nhìn ấy dung tục. Dẫu thay váy vẫn còn áo lót bên trong, cũng không có gì thất lễ. Nhưng có lẽ vì Tử Tầm ở đó, nàng vẫn thấy hơi không tự nhiên.
Tử Tầm lại líu lo: “Tóc công chúa khỏi vấn nhé? Cứ để vậy là đẹp nhất. Phấn son tốt mấy cũng chỉ làm hại thiên tư tuyệt sắc của người.”
Triêu Tịch nhíu mày: “Ngươi học những lời ấy ở đâu?”
Tử Tầm thè lưỡi, không dám nói thêm, mau chóng chỉnh trang xong xuôi.
Quay đầu thấy Thương Giác vẫn chưa thay y phục, nàng cười:
“Điện hạ còn chưa thay đồ. Hay để công chúa thay giúp? Nô tỳ ra gọi Vân Triệt chuẩn bị xuất phát?”
Triêu Tịch cố nhịn ý muốn xoa trán.
Thương Giác lại đầy hứng thú gật đầu: “Được.”
Tử Tầm vui vẻ lui ra.
Thương Giác cười nhẹ: “Tử Tầm thật hiểu chuyện.”
Triêu Tịch hừ khẽ: “Nó đã quên ai mới là chủ tử rồi.”
Trong phòng vang lên tiếng vải áo sột soạt. Rõ ràng Thương Giác đang tự thay y phục, nhưng hồi lâu vẫn chưa xong.
Triêu Tịch khẽ hỏi: “Sao vậy?”
Giọng hắn mang chút bất đắc dĩ: “Cái khuy này…”
Không cài được khuy? Triêu Tịch khẽ nhíu mày. Không tiện gọi Tử Tầm quay lại, nàng đành nói: “Để ta.”
Nàng bước đến. Mắt bị dải lụa che kín, nàng thật sự không nhìn thấy chút ánh sáng nào.
Thương Giác tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay nàng, đặt bàn tay nàng lên trước ngực mình.
Lòng bàn tay nàng chạm vào lớp vải mỏng, phía dưới là hơi ấm quen thuộc. Chính hơi ấm ấy từng bao bọc nàng khi tỉnh giấc trong vòng tay hắn. Tim nàng khẽ run.
Nàng nhanh chóng lần đến cổ áo.
Đó là bàn khuy hình kỳ lân tinh xảo, cấu trúc phức tạp, hạt khuy và lỗ khuy đều nhỏ. Tay nam nhân quả thật khó thao tác.
Triêu Tịch không nhìn thấy, nhưng đầu ngón tay lại nhạy bén lạ thường. Chỉ cần khẽ sờ đã hiểu cách cài. Tuy vậy, động tác vẫn không thể quá nhanh.
Hơi thở nam nhân phả sát bên má. Mùi hương sen nhàn nhạt quanh quẩn. Không nồng, không gắt, mà thanh khiết đến khó tả.
Triêu Tịch khẽ nhíu mày. Nếu không phải nhiều ngày qua đã dần quen với mùi hương ấy, e rằng lúc này nàng đã buông tay mặc kệ.
Cuối cùng... “Xong rồi.”
Nàng lùi lại một bước, sắc mặt hơi trầm xuống, xoay người bước ra cửa.
Thương Giác khẽ đưa tay chỉnh lại chiếc khuy cuối hơi lệch, rồi mới theo sau, nắm lấy cổ tay nàng.
Với những yến tiệc đông người, hắn thực ra không hề bài xích.
“Nhớ kỹ, đừng để lộ sơ hở.” Ra khỏi chính phòng, hắn khẽ dặn. Bàn tay hắn đổi sang nắm trọn bàn tay thon nhỏ của nàng.
Vân Triệt cùng vài người hầu đã chờ sẵn, lập tức tiến lên theo sau.
Phủ Hoài Âm Hầu đình đài lầu các dày đặc như bàn cờ. Lại thêm thế núi trùng điệp, cảnh sắc tầng tầng lớp lớp.
Lúc thì nghe tiếng nước chảy róc rách như thác mây tung bọt.
Lúc lại thấy hoa nở rực rỡ bốn mùa khó phân.
Hạ nhân dẫn đường cung kính lặng lẽ, cúi đầu đi trước chếch sang bên.
Đến một khúc quanh, Triêu Tịch bỗng dừng lại. Nàng kéo nhẹ tay Thương Giác, chỉ về phía trước bên trái: “Trước kia… đó là nơi ta ở.”
Mọi người đều biết quá khứ của nàng. Nghe vậy, ai nấy đều tò mò nhìn theo.
Chỉ một cái nhìn....
Sắc mặt tất cả lập tức trầm xuống. “Công chúa trước kia… sao lại ở nơi như vậy!”