Chương 506: Khiến nàng hết hy vọng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 506: Khiến nàng hết hy vọng.

Bên họ Chu:

Chu Cần bước nhanh vào phủ, trên mặt mang theo nụ cười khoái ý vô cùng. Tùy tùng theo sau vừa đi vừa nói:

“Không ngờ lần này Vương thượng thật sự ra tay tàn nhẫn, đại quân Đoạn thị bị cắt giảm phân tán, phen này Đoạn thị còn lấy gì giữ vị trí đệ nhất thế gia nữa? Nhị công tử, ngài nói xem tả doanh bị cắt kia sẽ rơi vào tay nhà nào?”

Nói đến đây, bước chân Chu Cần khẽ khựng lại, ý cười cũng thu bớt, ánh mắt trở nên trầm ngưng: “Tả doanh…”

Đúng vậy, tả doanh sẽ rơi vào tay ai?

Tả doanh vốn không phải tư binh của Đoạn thị, sau biến loạn này lòng quân càng không thể hướng về Đoạn thị. Vương thượng xử trí như vậy chính hợp lòng tướng sĩ tả doanh,  đó là năm vạn đại quân! Nếu có thể nắm trong tay năm vạn binh mã ấy, chẳng phải có thể ngang hàng với Đoạn thị về binh lực sao?

Trong mắt Chu Cần lóe lên ánh sáng lạnh:

“Hiện nay các đại thế gia chỉ có Chu thị là chưa nắm binh quyền, chỉ tiếc trong tay chúng ta không có người dùng được.”

Chu thị đã suy tàn, phụ thân hắn lại chán ghét binh sự, tự nhiên không có chuẩn bị từ trước.

Tùy tùng cũng thở dài: “Nhưng cơ hội như vậy trăm năm khó gặp.”

Binh quyền đâu dễ tranh đoạt, Chu Cần cũng biết cơ hội khó có, chỉ là trong quân không có người, dù có được binh quyền cũng khó nắm giữ.

Nghĩ đến đây, mắt hắn bỗng sáng lên... Tuân Hốt!

“Tuân Hốt hiện đang giữ chức ở đâu?”

Chu Cần quay đầu hỏi.

Tùy tùng lập tức đáp: “Trong Ngự Lâm quân. Vương thượng cho rằng lần này Tuân Hốt lập công lớn, tạm thời chưa phân phái, hiện đang giữ chức Vệ úy.”

Mắt Chu Cần càng sáng, nụ cười trở nên rạng rỡ. Tùy tùng cũng hiểu ra:

“Đúng rồi, nhị công tử! Tuân Hốt là do ngài cứu, sau này chính là người của ngài. Lại thêm lần này lập đại công, vốn sẽ được ban chức tốt. Chi bằng để hắn trở lại tả doanh giữ vị trí cao, rồi chúng ta tranh quyền thống lĩnh năm vạn quân kia? Hắn cũng coi như công thần của tả doanh, quay lại tất sẽ vui lòng. Có hắn, chúng ta đâu còn là không có người trong quân.”

Chu Cần gật nhẹ, ý nghĩ đúng như vậy.

Hắn lại dặn: “Chuẩn bị ít lễ vật, ngày mai vào cung đưa cho Tuân Hốt.”

Tùy tùng cười: “Vâng, tiểu nhân thấy Tuân Hốt cũng là kẻ chưa từng trải, chỉ cần chút bạc là đủ khiến hắn ghi nhớ ân tình. Nhị công tử cứ yên tâm.”

Chu Cần gật đầu, tâm tình vô cùng tốt.

Hắn định về viện mình, vừa đi qua một lối rẽ,  con đường dẫn đến viện của Chu Yên,  liền khựng lại, đổi hướng đi về phía đó.

Tùy tùng thấy vậy sắc mặt nghiêm lại: “Nhị công tử, tiểu thư vẫn chưa hồi phục…”

Chu Cần hừ lạnh: “Đã đến nước này rồi, còn cố chấp cái gì nữa…”

Vừa dứt lời, ánh mắt tùy tùng lóe lên, do dự một lúc mới nói:

“Nhị công tử, có chuyện sáng nay mới nhận được, tiểu nhân không biết có nên bẩm không…”

Chu Cần liếc nhìn: “Chuyện gì?”

Tùy tùng nuốt nước bọt:

“Tiểu nhân nghe hạ nhân báo, hôm qua tiểu thư sai người đến một tiệm cầm ở thành nam, nói là hỏi tiên sinh xin một bản cầm phổ.”

Chu Cần gật đầu, chuyện này nghe qua cũng bình thường… nhưng…

Hắn lập tức nhớ đến bản cầm phổ mình thấy trong thư phòng Chu Yên,  trên đó có chú giải của một nam nhân. Hắn từng sai người tìm, nhưng trong tiệm cầm không có ai có nét chữ như vậy.

Chẳng lẽ người viết chú giải không phải người trong tiệm?

Chu Cần nhíu mày, gần như khẳng định Chu Yên đã có tư tình với người khác.

Ánh mắt hắn lóe lên tia lạnh khinh miệt, bước nhanh về phía viện chính.

Đến cửa viện, thị vệ vội hành lễ. Chu Cần phất tay bước vào.

Tiểu viện thanh nhã mà yên tĩnh đến mức không có chút sinh khí.

Hắn cau mày, đi thẳng vào nội thất. Vừa tới cửa, đã thấy Chu Yên đứng bên cửa sổ, thần sắc tiều tụy, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài, không biết đang nhìn gì.

Chu Cần nhíu mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Chu Yên phát hiện, quay đầu nhìn hắn, không có chút biến sắc, chỉ liếc nhẹ rồi quay đi, như đang chờ đợi điều gì.

“Ngươi đang đợi ai?” Hồi lâu, Chu Cần lạnh giọng hỏi.

Chu Yên khẽ run, nhưng mím chặt môi không nói.

Chu Cần tiến lại gần:

“Ngươi hiện tại là tâm đã chết rồi sao? Ngay cả việc ta phát hiện ngươi có tư tình cũng không sợ?”

Lưng Chu Yên vô thức thẳng lên, không phải không có phản ứng, nhưng quá đỗi bình thản khiến Chu Cần thấy không ổn.

Hắn không nổi giận, chỉ cười nhạt: “Bản cầm phổ của ngươi, ta đã xem. Chú giải là do nam nhân viết.”

Tay Chu Yên siết chặt váy, cố nén sợ hãi.

“Ta đã cho người đi tìm, nhưng trong tiệm cầm không có người đó.”

Chu Cần liếc nàng:

“Theo ta thấy, đó là người ngoài đến học. Ngươi đã đem lòng với hắn, nhưng hắn lại chẳng để ý đến ngươi. Bao ngày ngươi không đến tiệm, hắn có từng hỏi thăm ngươi chưa? Ngươi sai người đi lấy cầm phổ, chẳng qua là muốn hắn biết tin mà thôi?”

Chu Yên càng run, môi càng siết chặt.

Chu Cần lắc đầu: “Tuổi ngươi còn trẻ, chưa trải qua tình sự, dễ tin người cũng không lạ. Nếu ngươi không cam lòng, ta có thể cho người đưa ngươi đến tiệm cầm một chuyến.”

Chu Yên chấn động, quay đầu nhìn hắn. Nàng không tin hắn, nhưng lại động lòng.

Bị giam trong viện bấy lâu, nàng không thể bước ra nửa bước. Sai người đi, nàng biết tin chắc chắn sẽ đến tai Chu Cần  đó là cách duy nhất.

Chu Cần nhìn nàng:

“Nếu hắn cũng có tình với ngươi, tất sẽ tìm ngươi, hỏi ngươi, đợi ngươi. Ngươi tự đi xem đi, bao ngày qua hắn có xuất hiện, có hỏi thăm ngươi không. Yên nhi, thầy dạy ngươi cầm kỳ thư họa, nhưng chưa dạy ngươi nhìn thấu lòng nam nhân. Lần này, coi như một bài học.”

Mắt Chu Yên đỏ lên, không phải vì cảm động, mà vì lời hắn trùng khớp với nỗi lòng nàng.

Nàng đợi từng ngày… mà trăng sáng lại chiếu xuống mương cạn.

“Ngươi có thể chỉ mang theo người của mình, bây giờ đi cũng được.”

Không có người của Chu Cần đi theo, đó là nhượng bộ lớn nhất.

Chu Yên do dự hồi lâu mới nói: “Đa tạ ca ca.”

Nhiều ngày không nói, giọng nàng khàn khàn.

Chu Cần nhìn sắc mặt tái nhợt và đôi mắt vô thần của nàng, trong lòng lại dâng lên chút bực bội, cố nén xuống rồi quay đi sắp xếp.

Chu Yên hành động rất nhanh. Vừa khi thị vệ rút đi, nàng liền dẫn theo một nha đầu rời phủ.

Chu Cần về viện không lâu đã nghe tin, cười lạnh.

Tùy tùng không hiểu: “Nhị công tử sao lại để tiểu thư ra ngoài?”

Chu Cần cười nửa miệng:

“Không cho nàng đi, nàng sẽ mãi ôm hy vọng. Chi bằng để nàng tự đi nhìn rõ mà dứt bỏ. Một đóa hoa nuôi bao năm, sắp tàn rồi, cũng phải cứu lấy.”

Tùy tùng nhíu mày: “Nếu tiểu thư gặp được người đó thì sao?”

Chu Cần nheo mắt: “Gặp rồi… cũng chẳng thể làm gì. Hơn nữa, chúng ta theo dõi lâu vậy mà tiệm cầm chẳng có ai hỏi thăm nàng, rõ ràng người kia chưa từng xuất hiện. Ngươi ta đều là nam nhân, còn không rõ sao?”

Tùy tùng gật đầu: “Nhị công tử nói phải, đáng thương tiểu thư trao nhầm tình.”

Chu Cần quay người vào phòng, giọng lạnh dần:

“Nàng không phải tiểu thư nhà thường, là chính nàng quên mất thân phận. Đến bước này không thể trách ai. Hôm nay nếu vẫn tiếp tục tự hủy hoại mình, ta cũng không cứu được nữa.”

Hắn dừng một chút, giọng lạnh hẳn:

“Nhưng nếu để ta biết kẻ đó là ai… nhất định phải khiến hắn trả giá vì dám trêu chọc tiểu thư Chu gia.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng