Chương 494: Thương Giác giở trò vô lại đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 494: Thương Giác giở trò vô lại.

“Ai chọc giận Tịch Tịch của ta vậy?”

Thương Giác từ sau bức tường hoa tường vi bước ra. Bạch y như tuyết, tay áo rộng buông nhẹ, ánh mắt dịu dàng rơi xuống, nhưng khi nhìn thấy Mặc Nhai đang quỳ, hắn hơi nhíu mày. Hiển nhiên hắn biết Mặc Nhai là ai, chỉ liếc qua một cái đã trực tiếp đi về phía Triều Tịch.

Mặc Nhai không ngờ Thương Giác lại ở đây, thoáng chần chừ nhìn Triều Tịch.

Triều Tịch khẽ thở dài: “Thôi, không có lần sau, lui đi.”

Mặc Nhai biết là vì Thương Giác tới nên nàng mới bỏ qua, liền không nói thêm, hành lễ rồi rời đi.

Thương Giác bước tới gần thì thấy Mặc Nhai đã đi, hắn nhìn theo bóng lưng rồi quay sang Triều Tịch:

“Có chuyện gì vậy? Hắn chọc nàng tức giận?”

Không lý nào vô cớ lại quỳ xin tội. Triều Tịch biết không giấu được hắn, dứt khoát nói: “Chuyện nhỏ thôi.”

Nói xong, Thương Giác vẫn nhìn nàng, rõ ràng không chịu bỏ qua.

Triều Tịch mím môi: “Lúc ra khỏi cung, Cơ Vô Cấu đã đợi trong xe ngựa.”

Ánh mắt Thương Giác hơi nheo lại. Cơ Vô Cấu… đợi trong xe để gặp nàng?

Hắn khẽ gật đầu, nhìn về phía hồ:
“Ta tới thì nàng đã vào cung, nên ra đây dạo. Bên kia hoa tường vi nở rất đẹp, đi xem không?”

Triều Tịch vốn đã thấy từ xa, nghe vậy liền bước đi. Càng đến gần, hương hoa càng nồng. Nàng liếc nhìn Thương Giác, cảm thấy hắn hôm nay có gì đó khác lạ, bình thường hắn luôn là người mở lời trước.

Nghĩ vậy, nàng chủ động nói: “Đêm qua phụ vương phát bệnh. Đoàn Kỳ trúng kế, muốn lợi dụng Đoàn mỹ nhân để đoạt quyền phòng thủ trung lộ. Đoàn mỹ nhân nóng vội, khiến phụ vương tức giận mà bệnh.”

“Đoàn thị muốn chiếm trung lộ?” Thương Giác hỏi, rồi không cần nàng đáp đã nói tiếp, “Nàng hiểu mục đích của hắn chứ?”

Triều Tịch thoáng dừng bước, nhìn hắn. Nàng biết hắn không hỏi vô cớ.

“Quân Đoàn thị nếu đóng ở trung lộ thì có thể kiềm chế nam bắc, quan trọng hơn là gần Ba Lăng hơn. Khi đó, Đoàn thị vừa là chỗ dựa lớn nhất của Thục quốc… cũng là mối họa lớn nhất.”

Thương Giác gật đầu.

Hai người đi qua bức tường hoa, trước mắt là hồ Lạc Anh. Mặt hồ trong veo, đá cuội dưới đáy phản chiếu ánh sáng lấp lánh, trời xanh mây trắng in xuống, gió mang theo hương hoa nhè nhẹ, cảnh sắc vô cùng thanh nhã.

“Thục vương không thể không nhìn ra, nên mới tức giận mà phát bệnh.”

Triều Tịch gật đầu: “Hôm nay phụ vương đã trách mắng Phượng Viên, vị trí thế tử của hắn e là không còn.”

Thương Giác tỏ vẻ vui mừng: “Hắn chắc chắn biết nguyên nhân. Nội bộ Đoàn thị vốn không đồng lòng, Đoàn Kỳ lại chỉ có thể dựa vào Phượng Viên. Nếu hai người sinh oán, con đường sau này của Đoàn thị sẽ rất khó đi.”

Triều Tịch cũng nghĩ vậy, ánh mắt lạnh đi trong thoáng chốc. Nàng hít sâu:  “Nhưng đến giờ vẫn chưa có tin của ca ca.”

Nàng dừng một chút:  “Người của Đoàn thị cũng đang tìm huynh ấy.”

Thương Giác đứng cạnh nàng, dịu giọng: “Đoàn thị sợ đại công tử quay về tranh vị trí thế tử, tất nhiên sẽ tìm. Có lẽ vì vậy mà hắn chưa lộ diện.”

Triều Tịch im lặng một lúc rồi nói:
“Cho dù huynh ấy trở về, không có thế lực hậu thuẫn thì cũng khó giành vị trí. Như hiện tại vẫn chưa đủ… ta phải hành động nhanh hơn.”

Ánh mắt Thương Giác thoáng hiện vẻ thương xót: “Vậy ta cần làm gì?”

Triều Tịch suy nghĩ rồi lắc đầu: “Tạm thời chưa cần. Mọi việc phải từng bước.”
Nàng dừng một chút: “Hôm nay phụ vương hỏi ta ngươi có định rời Thục quốc không.”

Thương Giác nheo mắt:
“Sao lại hỏi vậy?”

“Ngươi ở Ba Lăng quá lâu, hôn sự đã định, không cần ở lại nữa. Phụ vương còn tưởng là ta giữ ngươi lại.”

Thương Giác cười nhẹ: “Vậy nàng có giữ ta không?”

Triều Tịch không có tâm trạng đùa, nghiêm giọng:

“Ngươi rời Yến quốc lâu như vậy, mọi thứ còn trong tay ngươi không? Không sợ xảy ra biến cố sao?”

Thương Giác bình thản: “Nàng lo ta mất vị trí thế tử?”

Triều Tịch nhíu mày: “Vị trí của ngươi cũng không phải không thể mất.”

Ánh mắt Thương Giác thoáng trầm tư rồi cười: “Xem ra hôm nay vị Tam công tử Tấn quốc nói không ít.”

Hắn tiến lại gần: “Hắn nói gì với nàng?”

Triều Tịch nhướng mày: “Ngươi nghĩ hắn nói gì?”

Thương Giác đưa tay chỉnh lại tóc nàng, giọng trầm ấm: “Đừng căng thẳng như vậy. Ta còn bình tĩnh, nàng cần gì lo? Hắn xảo quyệt, lời hắn không đáng tin. Nàng muốn biết gì, hỏi ta là được.”

Triều Tịch đưa tay đẩy, nhưng vừa chạm vào ngực hắn đã bị hắn giữ lại. Hắn áp tay nàng lên ngực mình:

“Chẳng lẽ nàng tin người khác mà không tin ta?”

Dưới lòng bàn tay nàng là nhịp tim mạnh mẽ của hắn.

Triều Tịch khựng lại:
“Không phải không tin… chỉ là ngươi không thể mất vị trí.”

“Ồ?” hắn hỏi.

“Ngươi khó khăn lắm mới có được. Nếu mất đi, những thế lực trong Yến quốc sẽ không tha cho ngươi.”

Giọng nàng dịu xuống: “Những điều này ngươi tự biết.”

Thương Giác chạm tay lên má nàng, ép nàng nhìn mình: “Thật sự là đang lo cho ta?”

Hai người nhìn nhau, Triều Tịch quay mặt đi: “Tóm lại, ngươi nên về Yến quốc.”

Thương Giác lại tiến gần, ôm lấy nàng. Sau lưng nàng là lan can, không thể lùi. Hắn kéo tay nàng xuống eo mình, rồi cúi đầu tựa vào cổ nàng, khẽ hít: “Rời đi… tất nhiên sẽ rời.”

Hắn dừng lại. Hô hấp Triều Tịch khẽ chậm đi. Hắn thật sự muốn đi?

Nhận ra phản ứng của nàng, hắn ôm chặt hơn: “Nhưng bệnh cũ của ta chưa khỏi.”

Triều Tịch thở phào, rồi lại cau mày:
“Bệnh của ngươi?”

Đường Thuật nói đó là tâm bệnh, một đêm ngủ ngon không tính là khỏi.”

Triều Tịch đẩy hắn: “Đã là bệnh lâu năm, ta cũng không chữa được. Đừng lấy cớ này lừa ta.”

Thương Giác lắc đầu, cọ nhẹ vào má nàng:
“Nếu nàng không tin, thì thử thêm vài lần. Một lần nàng sẽ nghĩ ta giả vờ. Không bằng… ta ở lại phủ công chúa?”

Triều Tịch lập tức phản đối: “Đừng mơ!”

Thương Giác vẫn không buông: “Nếu đi cửa chính không tiện, ta có thể trèo tường.”

Triều Tịch dở khóc dở cười, cuối cùng nghiêm mặt:

“Muốn ta tin, ngươi phải nói rõ vì sao ở bên ta ngươi mới ngủ được. Không nói rõ thì đừng hòng!”

Thương Giác nhìn nàng, chậm rãi nói:
“Đường Thuật nói… thuốc giải của ta chính là nàng. Không cần ngày nào cũng ở bên, chỉ cần dần dần… sẽ khỏi. Nàng thấy sao?”

Triều Tịch híp mắt, giơ tay đấm thẳng vào ngực hắn.

Thương Giác không đề phòng, bị đẩy ra. Nàng lập tức tránh khỏi, giận dữ quay về chính viện.

Thương Giác nhìn nàng rời đi mà vẫn cười, vội đuổi theo:

“Ta nói thật! Không tin thì hỏi Đường Thuật. Ta không phải không muốn rời Thục quốc, chỉ là phải chữa xong bệnh đã!”

Triều Tịch bước nhanh, nhưng hắn chân dài, theo sát không khó. Thấy nàng không đáp, hắn càng dịu giọng:

“Nàng không nói tức là đồng ý?”

Triều Tịch dừng lại, quay đầu nhìn hắn, nghiến răng.

Từ xa, Tử TầmTrụy Nhi đã đi tới. Vừa định hành lễ, Triều Tịch đã lạnh lùng nói:

“Thế tử điện hạ phải về rồi. Trụy Nhi, tiễn khách!”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng