Đêm đầu tiên trở về phủ Hoài Âm hầu, ngay cả bản thân Triêu Tịch cũng kinh ngạc khi phát hiện mình lại có thể ngủ yên ổn đến vậy.
Sáng sớm tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai, điều này khiến nàng có chút bất ngờ.
“Công chúa, điện hạ ra ngoài rồi ạ!”
Tử Tầm vừa giúp nàng thay y phục vừa nói. Triêu Tịch khẽ nhướng mày. Sớm như vậy, lại đang ở phủ Hoài Âm hầu, hắn có thể đi đâu?
Tử Tầm liếc nàng một cái, cười trêu ghẹo: “Điện hạ nói sẽ về ngay, người không cần lo lắng.”
Vừa dứt lời, phía sau bình phong vang lên tiếng bước chân. Triêu Tịch nghiêng tai lắng nghe, lập tức biết là Thương Giác trở lại. Quả nhiên, Tử Tầm vừa giúp nàng mặc xong áo đã lùi sang một bên, miệng vẫn không ngừng trêu:
“Điện hạ, công chúa vừa nhắc tới người với nô tỳ đấy. Sáng tỉnh dậy không thấy người, công chúa có chút không quen. Người trở về là tốt rồi!”
“Tử Tầm...”
Triêu Tịch trầm giọng ngăn lại. Tử Tầm lập tức lè lưỡi, im bặt.
Thương Giác mỉm cười bước tới, cầm lấy áo choàng khoác lên vai nàng, chậm rãi nói:
“Thật sao? Đường xa mệt nhọc, ta còn tưởng nàng sẽ ngủ muộn hơn.”
Tử Tầm muốn nói gì đó, nhưng nhìn sắc mặt lạnh lùng của Triêu Tịch, thấy nàng trầm mặt đến đáng sợ, liền mím môi không dám mở lời.
Thương Giác mỉm cười nhạt: “Được rồi, ngươi ra ngoài đón bữa sáng đi.”
Tử Tầm vốn đã sùng bái Thương Giác, lúc này lại càng vui vẻ, đáp một tiếng “Vâng” rồi chạy ra ngoài.
Người vừa đi, Triêu Tịch liền lùi một bước, xoay người tự buộc dây áo.
Thương Giác đứng phía sau, khẽ nhíu mày: “Cảm thấy lời của Tử Tầm khó nghe sao? Tính tình nàng ta đơn thuần, như vậy mới có thể che mắt người ngoài cho nàng và ta.”
Triêu Tịch buộc xong dây áo, quay lại: “Không phải khó nghe. Chỉ là khi không cần thiết, ta không thích diễn kịch.”
Thương Giác gật đầu: “Đúng vậy. Giỏi diễn và thích diễn là hai chuyện khác nhau.”
Hắn không bình luận thêm, chỉ nhìn vào đôi mắt nàng: “Đôi mắt nàng thế nào rồi?”
Hai mắt Triêu Tịch hờ khép, trên mặt vẫn là vẻ mờ mịt của người mù. Nàng khẽ mở mắt rồi lại nhắm lại, lắc đầu:
“Không đau. Người yên tâm, ba năm qua ta đã quen rồi, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến đại cục.”
Thương Giác cau mày: “Chẳng lẽ ta quan tâm đến mắt nàng chỉ vì đại cục?”
Triêu Tịch nhướng mày: “Chẳng phải vậy sao?”
Giọng nàng bình thản, hỏi ngược lại như điều hiển nhiên, khiến đáy mắt Thương Giác tối sầm lại.
Đúng lúc ấy, Tử Tầm quay về, giọng lanh lảnh:
“Công chúa, thế tử, Tú nương đến đưa bữa sáng rồi! Mau ra dùng bữa thôi ạ!”
Triêu Tịch không nghĩ nhiều: “Đi thôi.”
Nói xong liền bước trước về phía Tử Tầm, bước chân vẫn mang vẻ dè dặt cẩn trọng của người không nhìn thấy.
Thương Giác nheo mắt, rồi tiến lên nắm lấy cổ tay nàng. Nghĩ đến bên ngoài còn có Tú nương, Triêu Tịch không giãy ra.
Đến thiên sảnh, quả nhiên Tú nương dẫn theo hai thị tỳ áo hồng đêm qua và mấy nha đầu áo xanh đang xách hộp thức ăn đứng chờ. Thấy Thương Giác nắm tay Triêu Tịch bước ra, tất cả lập tức cúi đầu hành lễ, dáng vẻ rất hiểu quy củ.
“Thỉnh an điện hạ, thỉnh an biểu tiểu thư. Đây là bữa sáng hôm nay.” Tú nương vô cùng ân cần.
Thương Giác dường như không nhìn thấy bà ta, chỉ dìu Triêu Tịch ngồi xuống trước bàn.
Triêu Tịch nói: “Tối qua đã nói Tú nương không cần tự mình đến. Như vậy thật quá phiền.”
Tú nương vội xua tay:
“Không dám không dám! Đây là bổn phận của lão nô. Tối qua là đêm đầu điện hạ và biểu tiểu thư ở trong phủ, phu nhân sai lão nô đến hỏi xem có chỗ nào không ổn không. Nếu có, cứ phân phó, lão nô sẽ lập tức cho người sửa lại, tuyệt đối không thể để điện hạ và biểu tiểu thư chịu ủy khuất.”
Triêu Tịch mỉm cười lắc đầu: “Không có, mọi thứ đều rất tốt.”
Tú nương nghe vậy nhất thời không biết nói gì thêm, đành nói:
“Vậy lão nô không quấy rầy điện hạ và biểu tiểu thư dùng bữa nữa, xin cáo lui.”
Triêu Tịch gật đầu. Tử Tầm dẫn cả đoàn người rời khỏi chính viện.
Thiên sảnh tức khắc chỉ còn lại hai người.
Thương Giác liếc nhìn bàn thức ăn, vén áo ngồi xuống. Còn chưa kịp ngồi vững, từ phía cổng viện vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Hắn quay đầu nhìn qua cửa sổ mở, thấy Lạc Trừng Tâm đang bước nhanh đến.
Lạc Trừng Tâm vốn luôn giữ lễ, tuyệt đối không có chuyện xông vào không báo trước. Thương Giác khẽ nhíu mày.
Bên kia, Tử Tầm đã đuổi theo Lạc Trừng Tâm vào, sắc mặt có chút hoảng hốt.
“Bữa sáng này không thể ăn!”
Lạc Trừng Tâm vừa bước vào đã buông một câu như vậy, hơi thở còn gấp gáp.
Triêu Tịch nghi hoặc đứng dậy: “Tam ca, sao huynh lại đến?”
Lạc Trừng Tâm tiến lên một bước, nhìn nàng rồi lại nhìn Thương Giác, cuối cùng hạ giọng:
“Chu thị đã nổi ác tâm với muội. Triêu Tịch, muội phải cẩn thận bất kỳ ai trong phủ này! Hoặc là… ta tìm cho muội một căn nhà bên ngoài?”
Triêu Tịch đầu tiên nhướng mày, rồi bật cười khẽ. Nàng xoay người về phía Thương Giác như tìm kiếm hắn.
Thương Giác tiến lên một bước, nắm lấy tay nàng.
Triêu Tịch lúc này mới nói với Lạc Trừng Tâm:
“Nếu phải đề phòng bất kỳ ai trong phủ, chẳng phải cũng phải đề phòng cả tam ca sao? Huynh hẳn đã biết điều gì đó. Nhưng không sao, bữa sáng này ta thấy vẫn có thể dùng.”
“Triêu Tịch....”
“Đây là Chu thị phô trương đưa tới. Nếu có độc, bà ta sẽ mang tiếng gì? Phong cách làm việc của bà ta xưa nay luôn muốn bản thân sạch sẽ. Tam ca không cần lo, ta có phòng bị.”
Thương Giác tiến lên một bước, giọng ôn hòa: “Tam thiếu gia lo lắng quá mức. Không bằng cùng dùng bữa?”
Lạc Trừng Tâm vội vàng mà đến, lại thấy hai người trong cuộc bình tĩnh như gió, nhìn người này rồi nhìn người kia, cuối cùng chỉ có thể cười khổ:
“Ta không ăn. Nhưng ta có lời muốn nói với Triêu Tịch. Sau khi dùng xong bữa sáng, mong điện hạ cho ta vài khắc.”
Triêu Tịch từ khi gặp lại Lạc Trừng Tâm chưa có cơ hội nói chuyện tử tế. Thương Giác càng không có lý do ngăn cản, tự nhiên đồng ý.
Lạc Trừng Tâm không nói thêm, để lại một câu “Cáo lui” rồi đi đến noãn các chờ.
Thương Giác khẽ siết cổ tay Triêu Tịch: “Lạc Linh Tu muốn lập thế tử, đến lúc đó hắn sẽ không còn đường lui. Hắn biết rõ chuyện Chu thị như vậy, tai mắt hẳn không ít.”
Triêu Tịch rút cổ tay khỏi tay hắn: “Ta biết. Điện hạ không cần nhắc.”
Thương Giác đang nhắc đến mâu thuẫn giữa Lạc Trừng Tâm với Chu thị và Lạc Linh Tu. Có mâu thuẫn thì có thể lợi dụng.
Triêu Tịch nghe rất rõ, nhưng nàng không thích sự tính toán kín kẽ luôn hiện diện trong hắn. Hắn có thể tính kế người khác, thì cũng có thể tính kế nàng.
Thương Giác nhìn bàn tay trống không của mình, khẽ thở dài. Trong mắt lóe lên tia sáng rồi hắn lại mở miệng: “Nàng cái gì cũng biết. Vậy hắn thích nàng, nàng có biết không?”