Chương 484: Bồ Tát tái thế đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 484: Bồ Tát tái thế.

Triều Tịch tỉ mỉ đem tất cả những người mình từng quen biết suốt bao năm qua rà lại một lượt trong đầu, từ những nô bộc thấp kém nhất ở phủ Hoài Âm, đến các danh sĩ cao nhân giữa chư hầu, rồi cả những nhân vật có chút danh tiếng trong giang hồ, nhưng không có ai tên là Yến Tuyết Khanh.

Thương Giác vừa rời đi, nàng liền sai Trụy Nhi truyền Mặc Nha đến gặp.

“Giúp ta tìm một người.”

Mặc Nha đứng trước mặt Triều Tịch, nàng đi thẳng vào vấn đề, không hề do dự. Đây là lần đầu tiên Thương Giác tiết lộ với nàng một manh mối liên quan đến quá khứ của hắn. Nếu lần theo đó mà tra, nhất định có thể lần ra lai lịch của hắn.

“Người này tên là Yến Tuyết Khanh, là người giang hồ, hiện giờ không rõ phiêu bạt nơi đâu, trước kia từng dừng chân ở Thục quốc.”

Nàng vừa nói xong, sắc mặt Mặc Nha đã có chút ngưng trọng, thông tin quá ít, tìm người quả là chuyện khó.

“Người này có liên quan đến Thế tử Yến quốc. Ngươi cứ đi tìm là được, không cần giới hạn thời gian, cũng không cần điều động quá nhiều nhân lực. Tìm được thì tốt, không tìm được cũng không sao, cứ thả lỏng mà làm.”

Nghe vậy, Mặc Nha mới thở phào: “Vâng, thuộc hạ rõ rồi. Chỉ là tối qua chủ tử vừa dặn thu bớt nhân thủ, nếu giờ tìm người, e rằng có vài người chưa kịp rút về.”

Triều Tịch gật đầu: “Ừ, cứ theo sắp xếp tối qua, việc này chỉ là chuyện nhỏ.”

Mặc Nha lĩnh mệnh lui xuống.

Trong lòng Triều Tịch lại dấy lên hàng loạt nghi vấn.

Yến Tuyết Khanh là bạn cũ của Thương Giác, nhưng người này từng ở Thục quốc, vậy có phải Thương Giác trước đây từng tới Thục quốc?

Mà Yến Tuyết Khanh làm sao biết được bí mật của Thanh Tâm Chú?

Bí mật ấy là do Trang Cơ nói cho nàng, mà Trang Cơ từng nói, trên đời này đã chẳng còn mấy ai biết.

Vậy Yến Tuyết Khanh rốt cuộc là ai?

Còn cả tòa Yến trạch kia nữa… Nghĩ tới đây, Triều Tịch chợt nhớ ra mình vẫn chưa sai người điều tra Yến trạch.

“Trụy Nhi, vào đây!”

Một tiếng gọi, Trụy Nhi lập tức bước vào. Triều Tịch suy nghĩ một lát rồi nói: “Ngươi đi tra một tòa nhà...Yến trạch.”

Nàng vừa nói vừa lấy bút vẽ sơ đồ đường đi, rồi đưa cho Trụy Nhi: “Xuất phát từ nơi tối qua chúng ta rời đi, đi theo đường này là tới. Trong trạch có người trông coi, không cần kinh động họ. Chỉ cần tra xem chủ nhân là ai, mua từ khi nào, hỏi xem xung quanh có ai từng gặp hay biết về chủ nhân đó không. Việc này ngươi tự làm, không cần báo Mặc Nha, tra xong báo lại cho ta.”

Trụy Nhi gật đầu, đáp một tiếng rồi lui ra. Triều Tịch đứng một mình bên cửa sổ, sắc mặt trầm ngâm....

Trong Trường Thu cung:

 Tôn Cầm đang đứng trong tiểu Lan viên tưới hoa.

Những chậu lan nàng chăm sóc đã nở rộ, hương thơm thanh nhã lan tỏa khắp nơi. Nhìn khu vườn này, khóe môi nàng mới khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười mỏng.

Chẳng bao lâu, thị nữ thân cận Ngọc Họa bước vào, trong tay cầm một cuốn sổ, hành lễ rồi nói:

“Phu nhân không biết đâu, danh sách đưa sang Chiêu Nhân cung, Vương hậu nhìn cũng không thèm nhìn đã trả lại rồi. Bà ta nói hiện giờ trong cung do người quản lý, chỉ một câu đã đuổi người của chúng ta về. Không xem cũng tốt, phu nhân cứ toàn quyền quyết định.”

Danh sách đó là sính lễ chuẩn bị cho Triều Tịch.

Trong triều chưa từng có tiền lệ công chúa xuất giá, Tôn Cầm không có khuôn mẫu tham khảo, đành dựa theo những danh sách cũ rồi tăng lên mấy lần. Dù vậy vẫn chưa yên tâm, nên gửi thêm một bản sang chỗ Đoạn Cẩm Y để bà ta xem qua, coi như tôn trọng vị trí Vương hậu.

Không ngờ Đoạn Cẩm Y liếc cũng không liếc đã trả lại.

Ngọc Họa hừ nhẹ:
“Nghe nói mấy ngày nay lại ăn chay niệm Phật rồi, phu nhân nói xem có giả tạo không? Trên triều, Đoạn đại tướng quân vẫn đang đề nghị đổi phòng tuyến phía nam, Vương thượng trong lòng chắc vẫn chưa nguôi giận, bà ta làm bộ né tránh đấy.”

Tôn Cầm không đáp, chỉ thản nhiên: “Không xem thì thôi, chúng ta cũng đã làm đủ lễ.”

Ngọc Họa thở dài: “Phu nhân không tranh không đoạt, mọi việc trong cung đều do người gánh vác, mấy ngày nay bận rộn như vậy, đêm nào cũng ngủ không ngon, sắc mặt cũng kém đi rồi. Hay là nô tỳ đi mời thái y đến xem?”

Tôn Cầm tưới xong một chậu lan, đứng thẳng dậy, bước sang chậu khác:
“Chuyện của ta để sau, bên Vương thượng thế nào rồi? Nếu ngài đã gật đầu thì cứ làm theo đó.”

Ngọc Họa cau mày: “Hôm nay sau khi nghị triều, Vương thượng đến Trường Tín cung, rồi không ra nữa. Danh sách đưa qua cũng chưa có hồi âm, chưa có chỉ thị thì nô tỳ không dám thúc.”

Tôn Cầm khẽ dừng tay, rồi gật đầu: “Vậy chờ thêm.”

Nàng vẫn bình thản như cũ.

Ngọc Họa nhìn mà thở dài:
“Phu nhân đúng là… trước đây ở một góc yên ổn thì không sao, giờ lại thành số lao lực. Vương thượng ba năm ngày mới ghé một lần, chẳng hề xót cho người, chỉ biết sang Trường Tín cung. Mà nơi đó… chưa biết chừng sau này lại trở thành chỗ của phu nhân khác. Với lại, Vương thượng tuy không thích Vương hậu vì họ Đoạn lộng quyền, nhưng lại sủng ái Đoạn mỹ nhân… không biết dùng thủ đoạn gì…”

Nói đến đây, nàng tự biết mình nói quá, vội im bặt.

Tôn Cầm nhíu mày, Ngọc Họa lập tức chuyển đề tài: “Cũng may Vương thượng không trách chuyện yến xuân vừa rồi, chắc là hiểu nỗi vất vả của phu nhân. Nói ra thì… không ngờ Dương phu nhân lại dám giấu độc trong cung.”

Ngọc Họa cảm thán:
“Bình thường Dương phu nhân nhìn rất thẳng thắn, bao năm nay theo Vương hậu vẫn giữ vị trí Tứ phu nhân, ai ngờ lại dám hại Dao Quang công chúa, còn giấu độc muốn giết Vu mỹ nhân. Phu nhân, người nói xem có phải vì Vu mỹ nhân nhắc đến chuyện năm xưa Trang Cơ Vương hậu chết oan không? Hình như bà ta biết nội tình.”

Tôn Cầm vẫn cúi người tưới hoa, mặc áo dài màu nguyệt bạch, tựa như một cành lan thanh nhã. Nghe đến đây mới nói:

“Người nhìn có vẻ không thể, có khi lại chính là người có thể.”

Ngọc Họa gật đầu:
“Đúng là vậy, nhìn Dương phu nhân không giống người làm chuyện đó, mà cuối cùng lại là hung thủ. Đáng thương thật, mất con gái, giờ chính mình cũng phát điên. Nghe nói trong lãnh cung sống rất thảm, Vương thượng không giết bà ta cũng coi như còn chút tình nghĩa.”

Tôn Cầm đáp: “Dù sao cũng là người cũ trong cung, lại từng sinh con cho Vương thượng.”

Ngọc Họa gật đầu, lại nói: “Đáng tiếc vụ án của Thập Nhất công chúa vẫn chưa có manh mối. Nghe nói Đình úy đại nhân ngày nào cũng vào cung, còn thường đứng ở nơi nàng ấy chết… nhưng đứng đó thì làm sao tra ra hung thủ được.”

Rồi nàng chợt sáng mắt: “Còn chuyện Thập Tam công tử, phu nhân thấy sao?”

Tôn Cầm lạnh nhạt:
“Thập Tam công tử khác với Thập Nhất công chúa. Thập Nhất công chúa sớm muộn cũng gả đi, không ảnh hưởng nhiều đến Thục quốc. Còn Thập Tam công tử… lại rất được Vương thượng sủng ái, e rằng đã chướng mắt kẻ khác.”

Ngọc Họa cười:
“Phu nhân thật sáng suốt! Trong cung cũng có người nói vậy. Có kẻ còn nói, một lần Vương hậu đến diện kiến, thấy Thập Tam công tử cầm ngọc tỷ chơi… Ngọc tỷ quý giá thế mà Vương thượng lại để hắn chơi, chẳng phải đã có ý lập rồi sao? Dù Vương thượng từng bệnh, nhưng thân thể vẫn tốt, ít nhất còn mười năm nữa. Khi đó Thập Tam công tử cũng đủ lớn để kế vị…”

Ngọc Họa nói nhiều như vậy, Tôn Cầm cũng không tỏ vẻ phiền, chỉ nhẹ nhàng nhắc:

“Cẩn thận họa từ miệng mà ra, lời đồn bên ngoài nhiều lắm.”

Ngọc Họa rụt cổ cười: “Ở trước mặt phu nhân nên nô tỳ mới nói bừa thôi!”

Tôn Cầm lắc đầu, không để ý.

Ngọc Họa nhìn bóng lưng nàng, trong lòng lại lo lắng, điều quan trọng nhất vẫn là phải có con nối dõi, nếu không khi Vương thượng băng hà, e rằng phu nhân sẽ bị tuẫn táng…

Nghĩ vậy, nàng không dám nói thêm.

Tôn Cầm chợt nhớ ra điều gì, dặn:  “Ngươi đi xem tỷ tỷ ngươi đi, mấy hôm nay chắc lại không ổn, xem có thiếu thuốc gì không.”

Ngọc Họa xúc động, vội đáp rồi rời đi.

Hai chị em họ đều hầu hạ bên cạnh Tôn Cầm, nhưng tỷ tỷ nàng mắc bệnh. Nếu là chủ tử khác, đã sớm đuổi đi nơi khác, chỉ có Tôn Cầm không những giữ lại, còn dùng thuốc tốt nhất chăm sóc.

Nói nàng là Bồ Tát tái thế, cũng chẳng quá.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng