Chương 48: Mối hận cũ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 48: Mối hận cũ.

“Ma ma, người đi chậm thôi, coi chừng dưới chân.”

Tiểu nha đầu mặc áo xanh tay xách lồng đèn chạy theo đến thở hổn hển, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở. Nàng thật sự không hiểu vì sao kể từ lúc rời khỏi Đạp Tuyết viện, Tú nương lại bước đi vội vã như thế, cứ như phía sau có thứ gì đang đuổi theo vậy…

Tú nương đột nhiên dừng phắt lại. Trên gương mặt vốn luôn trầm ổn của bà thoáng hiện hai phần căng thẳng hiếm thấy. Bà quay đầu trừng mắt nhìn tiểu nha đầu phía sau một cái, giật lấy chiếc lồng đèn trong tay nàng rồi sải bước đi tiếp. Mấy người theo sau không dám hé răng nửa lời, vội vàng lặng lẽ đuổi theo.

Dọc theo hành lang uốn lượn trong phủ, đoàn người đi thẳng về phía Mai viên. Mai viên chính là viện của đương gia chủ mẫu phủ Hoài Âm hầu. Tú nương lần này đến đó, hiển nhiên là để gặp Hoài Âm hầu phu nhân.

Đến trước Mai viên, Tú nương ném lồng đèn sang một bên, phất tay nói: “Tất cả lui xuống.”

Mấy tiểu nha đầu như được đại xá, cung kính hành lễ rồi tản đi như chim vỡ tổ. Tú nương thở hắt ra một hơi, chỉnh lại y phục trên người, lúc này mới bước vào trong viện.

Đi một mạch đến trước chính phòng, bà vừa lúc gặp hai thị tỳ mặc y phục màu hồng. Hai người thấy bà liền gật đầu, vén rèm cửa lên. Tú nương khom người bước vào.

Trong phòng ánh đèn lờ mờ. Qua hai lớp bình phong, trên chiếc giường chạm khắc long phượng tám bước, Hoài Âm hầu phu nhân đã tháo bỏ trang sức, lười biếng nằm nghiêng. Nghe tiếng bước chân, bà ta hỏi: “Đã về rồi?”

Thấy trong phòng không có ai khác, vẻ mặt bình tĩnh của Tú nương mới thay đổi. Bà bước nhanh đến trước giường, hạ thấp giọng nói:

“Phu nhân, Phượng Triêu Tịch thật sự mù rồi! Nô tỳ nhìn rất rõ ràng. Trên người nàng còn có mùi thuốc, vừa ngửi đã biết là dùng thuốc lâu ngày.”

Hoài Âm hầu phu nhân đột nhiên chống người ngồi dậy: “Chắc chắn không nhìn nhầm?”

Tú nương gật mạnh: “Không sai! Lão nô tuyệt đối không nhìn nhầm!”

Hoài Âm hầu phu nhân nheo mắt, cười lạnh một tiếng rồi lại nằm xuống. Ngón tay đặt lên trán xoa nhẹ, tư thế trở nên nhàn nhã hơn.

“Một kẻ mù thì làm nên chuyện gì được? Thế Yến thế tử thì sao? Có nhìn ra hắn đối với Phượng Triêu Tịch ôm tâm tư gì không?”

Tú nương chợt nhíu mày, thần sắc lập tức trở nên khó đoán.

Bàn tay của Hoài Âm hầu phu nhân khựng lại: “Chẳng lẽ thật sự giống như lời đồn bên ngoài?”

Tú nương mím chặt môi:

“Lão nô đến Đạp Tuyết viện, Yến thế tử một câu cũng không nói. Mọi việc đều do Phượng Triêu Tịch lên tiếng. Yến thế tử là nhân vật thế nào, lão nô không dám lộ rõ tâm tư. Nhưng nhìn ra được rằng, Phượng Triêu Tịch ở trước mặt hắn không hề quá câu nệ, cũng không có vẻ khúm núm. Đủ thấy bình thường Yến thế tử đối đãi nàng không tệ.”

“Ha! Chỉ bằng gương mặt đó, có người đàn ông nào lại không đối xử tốt với nàng?”

Hoài Âm hầu phu nhân cười lạnh.

Tú nương cũng phụ họa:

“Đúng vậy. Năm đó nhị công tử nước Triệu chẳng phải cũng vì gương mặt ấy sao? Đáng tiếc cuối cùng nước Triệu vẫn thua nước Yến. Phượng Triêu Tịch còn nhỏ tuổi đã nổi danh diễm lệ. Yến thế tử tuy thân phận tôn quý, nhưng rốt cuộc vẫn là đàn ông. Trước đây hai người còn chưa từng gặp mặt, Yến thế tử có thể dùng một tòa thành để đổi lấy nàng, chỉ có thể là vì sắc danh của nàng. Lấy sắc hầu người, sớm muộn cũng không bền lâu. Lão nô cũng cảm thấy giữa bọn họ chưa chắc có chân tình sâu đậm.”

“Nhưng Yến thế tử đã tặng nàng U Lộc Quyết! Lại còn là U Lộc Quyết!”

Hoài Âm hầu phu nhân dừng động tác xoa trán, biểu tình trở nên u ám.

Trong mắt Tú nương lóe lên tia sáng:

“Phu nhân chẳng lẽ không hiểu tâm tư đàn ông? U Lộc Quyết có thể tặng đi, cũng có thể thu lại. Yến thế tử nắm giữ nước Yến, đánh bại nước Triệu, quyền cao chức trọng, có lẽ căn bản không coi trọng vị trí phu nhân. Phượng Triêu Tịch chẳng qua tạm thời được hắn để ý mà thôi.”

Hoài Âm hầu phu nhân nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, rồi cười lạnh: “Hy vọng là như thế!”

Tú nương do dự một chút rồi nói tiếp: “Phu nhân, vừa rồi Phượng Triêu Tịch có nhắc đến Tiểu Phiến và Tiểu Sơ.”

Hoài Âm hầu phu nhân thoáng ngơ ngác: “Tiểu gì?”

Tú nương tiến lên một bước:

“Phu nhân! Chính là hai nha hoàn theo nàng ta lúc mới vào phủ đó! Hai đứa bị đại thiếu gia… làm nhục, sau đó bị dùng gia pháp xử trí rồi vứt ra bãi tha ma…”

Đôi mắt nheo lại của Hoài Âm hầu phu nhân đột nhiên mở to. Sắc mặt trở nên nghiêm nghị, không còn vẻ nhàn nhã. Bà chậm rãi ngồi thẳng dậy, trầm giọng hỏi: “Nàng ta nhắc đến thế nào? Kể lại cho ta nghe!”

Tú nương nói với giọng khô khốc:

“Lúc đó lão nô nói sẽ ở ngoài thu dọn bát đĩa, nhưng Phượng Triêu Tịch bảo lão nô về trước, nói người đang chờ. Lão nô tiện tay để lại Vận Nhi và Trụy Nhi cho nàng ta. Khi nghe hai cái tên đó, nàng ta liền nói nhớ đến hai người kia.”

Tú nương nuốt khan: “Phu nhân, nếu Phượng Triêu Tịch nhớ được bọn họ, tất nhiên cũng nhớ họ chết thế nào! Lần này nàng ta dựa vào cây đại thụ Yến thế tử, trở về đây, liệu có phải là…”

“Ta đã sớm biết nàng ta trở về không đơn thuần!”

Tú nương thấp giọng: “Vậy chúng ta…”

Hoài Âm hầu phu nhân cười lạnh:

“Năm đó thấy nàng rời khỏi Thục quốc sang Triệu quốc, ta còn nghĩ từ nay không còn gặp lại. Ai ngờ nàng ta lại trở về. Yến thế tử chúng ta không động được, nhưng nàng ta thì chỉ là món đồ chơi dựa vào sắc đẹp mà thôi. Ở trong phủ Hoài Âm hầu này, chẳng lẽ chúng ta không có cách đối phó? So với việc để sau này nàng ta gây họa, chi bằng sớm làm cho triệt để, để nàng ta giống như người anh mất tích kia, sớm xuống dưới âm phủ tìm mẫu thân yểu mệnh của mình!”

Tú nương do dự: “Phu nhân, làm vậy có ổn không? Dù sao nàng ta cũng là…”

Hoài Âm hầu phu nhân ngẩng cằm:

“Là cái gì? Nàng ta là tội nhân của Thục quốc, là sao chổi yêu vật. Ngươi cho rằng trong triều còn ai nhớ đến nàng? Ngươi cho rằng còn ai muốn nàng quay về? Người còn chưa đến, thư từ trong triều đã gửi tới chỗ ta. Vốn ta còn định từ từ tính, nhưng giờ thì không thể để nàng uy hiếp đến ta nữa.”

Bà dừng một chút rồi hỏi: “Sau này hầu hạ bên đó là Vận Nhi và Trụy Nhi?”

Tú nương vội gật đầu: “Đúng vậy.”

Hoài Âm hầu phu nhân mỉm cười: “Trụy Nhi thì thôi. Nhưng Vận Nhi phải căn dặn kỹ. Thực sắc tính dã, Yến thế tử cũng đến tuổi nạp thiếp rồi. Nếu lúc hắn rời đi có thể mang theo vài người trong phủ, chẳng phải càng tốt sao?”

Tú nương lập tức gật đầu, rồi lại nói:  “Nhưng phu nhân, Yến thế tử là nhân vật phi thường, hiện nay đã là đứng đầu mười hai chư hầu. Người không nghĩ đến việc gả nhị tiểu thư cho hắn sao? Nếu được như vậy, trong phủ này còn ai dám nhòm ngó địa vị của người?”

Hoài Âm hầu phu nhân nheo mắt, dường như nghĩ tới điều gì, ánh sáng u ám thoáng lóe lên trong đáy mắt. Sau đó bà bật cười:

“Ngươi nghĩ chu đáo lắm. May mà đại hội Thí Kiếm kết thúc vào tháng ba, còn hơn một tháng, vẫn còn đủ thời gian sắp xếp.”

Tú nương vội vàng gật đầu, mắt đảo một vòng, tiếp tục hiến kế cho Hoài Âm hầu phu nhân.

Trong Đạp Tuyết viện lại yên tĩnh như cũ. Cửa chính phòng đã đóng.

Trong nội thất, Triêu Tịch chỉ cảm thấy đệm giường bên cạnh khẽ lún xuống, ngay sau đó hô hấp bị mùi hương hoa sen vây lấy. Thương Giác nằm xuống bên cạnh nàng, mái tóc đen trên vai vẫn còn ướt nước. Một lát sau, giọng hắn bình thản vang lên: “Vừa rồi nàng nhắc đến hai thị tỳ của mình, e là đã đánh rắn động cỏ.”

Triêu Tịch nhắm mắt, cơn buồn ngủ nhè nhẹ kéo đến:

“Bây giờ vẫn là mùa đông. Không kinh rắn, làm sao dẫn rắn ra khỏi hang?”

Thương Giác nghe vậy bật cười khẽ: “Xem ra nàng đã có tính toán sẵn.”

Triêu Tịch im lặng một lúc, rồi giọng nói trở nên nhẹ như sương:

“Hoài Âm hầu phu nhân họ Chu, là quý tộc hàng đầu Thục quốc. Năm đó nếu không có mẫu thân ta, người trở thành vương hậu Thục quốc chính là bà ta. Con cái bà ta sẽ là những người tôn quý nhất. Vì không thể làm vương hậu, bà ta đem mối hận đó trút lên mẫu thân ta. Mười hai năm trước, mẫu thân ta bệnh qua đời. Ta và ca ca như cá trên thớt bị đưa đến trước mặt bà ta, không nơi nương tựa, mặc người chém giết.”

“Triêu Tịch…”

“Đừng thương hại ta! Ta không cần!”

Triêu Tịch cắt ngang lời Thương Giác. Không lâu sau, nàng chìm vào giấc ngủ nông.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message