Chương 478: Lặng lẽ theo dõi trong đêm sâu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 478: Lặng lẽ theo dõi trong đêm sâu.

Đã quá nửa canh Hợi, đám tùy tùng của Chu Cần đưa Tuân Hốt rời khỏi tòa viện hoang. Bọn họ vừa đi, phía sau viện liền xuất hiện mấy bóng người. Nhìn theo đám thị vệ họ Chu biến mất ở cuối con phố dài, những bóng người kia cũng nhanh chóng hòa vào màn đêm, chỉ còn lại một người dừng lại giây lát rồi phóng thẳng về một góc tối cách đó hai con phố. Nơi ấy, một cỗ xe ngựa đã lặng lẽ đỗ chờ suốt hai khắc.

Trụy Nhi đứng trước xe, thấy người đến liền quay đầu bẩm báo: “Chủ tử, Mặc Nha đã tới.”

Rèm xe vén lên, sườn mặt Triêu Tịch lộ ra nơi cửa sổ. Người đến vừa thấy liền vén áo quỳ xuống:
“Thuộc hạ bái kiến Các chủ.”
Ngừng một chút, hắn cung kính nói tiếp: “Bẩm Các chủ, việc đã thành.”

Triêu Tịch gật đầu: “Đứng lên rồi nói.”

Mặc Nha đứng dậy, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nửa sáng nửa tối của nàng, rồi lập tức thu lại, cung kính im lặng.

“Tuân Hốt thế nào rồi?” Triêu Tịch nhàn nhạt hỏi.

“Các chủ yên tâm, tuy có chịu chút khổ, nhưng người của Chu gia hành động khá nhanh. Hiện tại bọn họ đang đưa hắn tới một tửu quán của Đoạn thị ở phía nam thành, Chu Cần chắc chắn sẽ giữ mạng hắn.”

Triêu Tịch gật đầu: “Ừ, bọn họ có phát hiện điều gì bất thường không?”

Mặc Nha ngẩng lên, lắc đầu: “Không. Bọn họ vốn dùng chó săn truy dấu, chúng ta chỉ cần dùng chút thủ đoạn là có thể dẫn họ tới. Thuộc hạ bảo đảm không để lại bất cứ dấu vết nào.”

“Vậy thì tốt, lần này các ngươi làm không tệ.”

Mặc Nha cúi đầu: “Nhiệm vụ lần này đơn giản, thuộc hạ không dám sơ suất.”

Triêu Tịch nhìn thẳng người trước mặt. Mặc Nha mặc một thân hắc y gọn gàng, cả người như hòa vào đêm tối. Hắn cúi đầu, gương mặt gầy gò góc cạnh rõ ràng, giống như một thanh trọng kiếm đã thu hết mũi nhọn

“Ba năm ở phủ Hoài Âm hầu đã làm khó ngươi rồi. Nhưng sau chuyến ấy, tính tình ngươi được tôi luyện rất tốt.”

Mặc Nha lại cúi đầu: “Vì Các chủ, thuộc hạ nguyện tận tâm tận lực.”

Triêu Tịch lắc đầu:
“Người theo ta, không cần liều chết. Từ hôm nay, ngươi ở lại bên ta chờ lệnh, chuyện của ám bộ giao cho Mặc Phượng.”
Không biết nghĩ tới điều gì, nàng khẽ hừ lạnh:
“Hắn ở Ba Lăng phong lưu khoái hoạt, mấy đơn gần đây đều là ngươi xử lý đúng không?”

Mặc Nha hơi do dự: “Mặc Phượng đại nhân cũng có sắp xếp điều động…”

Triêu Tịch cười lạnh: “Ngươi còn nhớ hắn là cấp trên. Nhưng không cần nói đỡ, ta hiểu rõ hắn làm gì. Tóm lại, ngươi ở lại bên ta, gần đây có nhiều việc cần ngươi xử lý.”

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Triêu Tịch gật đầu:
“Việc này chỉ là bắt đầu, cho người theo dõi động tĩnh bên Chu Cần.”

“Vâng, thuộc hạ đã bố trí người.”

Triêu Tịch suy nghĩ một lát rồi nói tiếp:
“Trừ Yến quốc, nhân thủ ở các nơi khác tạm thời thu lại. Hiện giờ quan trọng nhất là Thục quốc, việc ở nơi khác dù tốt cũng không nhận nữa.”

Mặc Nha hơi kinh ngạc:
“Vậy phía Mặc Phượng đại nhân…”

“Ngươi yên tâm, ta sẽ nói với hắn.”

“Vâng, thuộc hạ lập tức chuẩn bị Huyền Mặc lệnh.”

Triêu Tịch rất tin tưởng Mặc Nha. Dù ở phủ Hoài Âm hầu mấy năm, nhưng ba tháng qua hắn đã thoát khỏi cái tên “Mạc Đông Đình”. Nàng nhìn hắn đầy tán thưởng: “Đi sắp xếp đi, sau đó ở phủ công chúa chờ lệnh. Bên Chu gia có tin tức gì thì báo ngay.”

Mặc Nha gật đầu, vừa định rời đi lại chợt dừng bước.

Triêu Tịch khẽ nhíu mày: “Còn chuyện gì?”

Mặc Nha quay lại: “Nếu Các chủ thu lại nhân thủ… vậy Bạch Tước…”

Triêu Tịch khẽ cong môi: “Bạch Tước… cũng sắp tới Ba Lăng rồi.”

Mặc Nha nghe vậy liền vô thức ngẩng đầu nhìn nàng. Ánh mắt hai người chạm nhau, trong mắt Triêu Tịch thoáng hiện hàn ý:

“Xưa nay Mặc Phượng và Bạch Loan hiếm khi gặp nhau, dù có gặp cũng không được nhận ra. Ngươi biết thân phận của Mặc Phượng, cũng hiểu tính cách và dã tâm của Bạch Tước. Mặc Nha, ngươi là Mặc Phượng tương lai, nàng là Bạch Loan tương lai. Nếu phải chọn giữa hai người, ngươi chọn ai?”

“Các chủ, thuộc hạ chỉ là…” Mặc Nha vội vàng muốn giải thích, nhưng đối diện ánh mắt sắc bén kia lại không nói nổi tiếp, cuối cùng cúi đầu: “Thuộc hạ biết sai.”

Triêu Tịch nhìn hắn một lúc rồi dời mắt:
“Nàng trở về, ta cũng định giữ lại bên mình. Các ngươi có thể sẽ gặp nhau, nhưng quy củ ta đã nói, ngươi tự hiểu.”

“Thuộc hạ minh bạch.”

“Được, lui đi.”

Mặc Nha chắp tay bái, xoay người lao vào bóng tối. Nhưng vừa đi được hai bước, hắn đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn về con hẻm phía bên kia góc phố, khí tức lạnh lẽo lập tức dâng lên.

Cùng lúc đó, Trụy Nhi cũng tiến sát xe hơn một bước, nhìn cùng hướng, giọng lạnh lẽo: “Chủ tử cẩn thận, có người!”

Nơi này vốn đã chọn kỹ, vậy mà lại có kẻ theo dõi?!

Triêu Tịch trong xe khẽ nhíu mày. Mặc Nha để lại một câu “Bảo vệ chủ tử” rồi lao đi như quỷ mị. Chớp mắt, trong hẻm vang lên tiếng giao đấu.

Đối phương không dùng binh khí, hai người giao đấu tay không, quyền phong xé gió trong bóng tối.

Triêu Tịch trầm ngâm, ánh mắt sâu lại: “Gọi Mặc Nha dừng tay.”

Trụy Nhi sửng sốt nhưng vẫn gọi. Mặc Nha lập tức lui về.

“Đối phương còn một người trong xe.” Mặc Nha nói, giọng có chút không cam lòng.

Trụy Nhi kinh ngạc: “Cũng giống chúng ta?”

Mặc Nha gật đầu, rồi cau mày: “Bọn họ đang tới.”

Tiếng xe ngựa càng lúc càng gần.

Triêu Tịch thở nhẹ: “Được rồi, ngươi đi đi.”

Mặc Nha do dự, nhưng nghe nàng nói: “Hắn không có ác ý.”
Lúc này mới yên tâm rời đi. Khi quay người, hắn thoáng thấy trong xe đối phương một góc áo trắng. Mặc Nha rời đi dứt khoát.

Cỗ xe bên kia cũng tiến đến gần. Trụy Nhi nhìn người đánh xe, ánh mắt kinh ngạc lóe lên. Nàng quay đầu lại, chỉ thấy Triêu Tịch đã buông rèm, ngồi yên không động.

Xe ngựa dừng sát bên. Người đánh xe nhảy xuống, vén rèm.

Một thân trường bào trắng như trăng, Thương Giác bước xuống.

Trụy Nhi khẽ thở dài. Quả nhiên… là Thế tử điện hạ.....

Đêm đen gió lớn, vốn là thời khắc thích hợp cho giết người phóng hỏa, ai mà ngờ được vị Thế tử nước Yến quyền thế ngập trời cùng Dao Quang công chúa danh chấn cửu châu lại đồng thời xuất hiện giữa một góc tối tăm dơ bẩn nơi phía nam thành trong đêm khuya như vậy?

Triêu Tịch nhìn người đối diện,  Thương Giác trong bộ trường bào trắng như trăng. mà mày cau chặt.

Người này tự mình leo lên xe của nàng thì cũng thôi đi. Nàng đến đây làm gì, hắn nhất định rõ như lòng bàn tay. Nhưng hắn theo tới là vì mục đích gì? Hắn đến từ bao giờ? Bắt đầu bám theo nàng từ lúc nào? Đã nghe thấy những gì, nhìn thấy những gì? Rõ ràng biết đó là người của nàng, vậy mà lại mặc cho Vân Triệt giao thủ với hắn…

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng