Viện Đạp Tuyết chiếm diện tích khá lớn. Ngoài chính viện còn có hai thiên viện tả hữu, nếu đặt ở bên ngoài thì hoàn toàn có thể tự lập thành một hộ riêng. Triêu Tịch và Thương Giác ở chính viện, Phù Lan sang viện bên trái, còn viện bên phải dành cho Vân Triệt, Chiến Cửu Thành, Đường Thuật cùng hộ vệ nghỉ ngơi. Phóng mắt khắp Đại Ân, e rằng chỉ có phủ Hoài Âm hầu mới có khách viện rộng rãi hào phóng đến vậy.
Tuyết đã ngừng rơi, nhưng gió đêm vẫn lạnh thấu xương. Triêu Tịch vừa bước vào viện liền dừng lại dưới hành lang, không hề động đậy.
Trên mặt nàng phủ dải lụa mỏng, cằm hơi nâng lên. Rõ ràng mắt mù, song thần thái lại như đang ngắm nhìn cảnh trí phủ Hoài Âm hầu. Gió đêm cuốn tung mái tóc đen và tà váy đỏ, một mực một hồng quấn lấy nhau. Sắc đen u ám và màu đỏ huyết lệ giao hòa, vô cớ sinh ra một vẻ diễm lệ khiến người ta kinh tâm.
Trong thoáng chốc, Thương Giác như thật sự ngửi thấy mùi máu tanh.
“Đợi đến đầu tháng hai, khách khứa sẽ lục tục nhập phủ.” Triêu Tịch bỗng nhiên mở lời.
Thương Giác nheo mắt. “Trước tháng hai, nàng định làm gì?”
Triêu Tịch khẽ nhíu mày. “Dường như ngươi luôn có thể nhìn thấu ta.”
Thương Giác chăm chú nhìn nàng. “Nàng biết vậy là được.”
Triêu Tịch khẽ cười, xoay người bước vào chính sảnh. Đi được hai bước, nàng lại nói: “Ngươi ta mỗi người tự lo việc mình. Ta muốn làm gì, tốt nhất ngươi đừng nhúng tay. Dù sao cũng không ai quen thuộc nơi này hơn ta.”
Thương Giác theo nàng vào trong, đứng phía sau nàng. “Nàng chỉ có nửa tháng.”
Triêu Tịch bật cười. “Ngươi nghĩ ta sẽ sốt ruột ư? Lần này ngươi đoán sai rồi. Đã là chuyện náo nhiệt thì người càng đông mới càng thú vị. Nửa tháng này, ta chỉ định gặp lại cố nhân, ngoài ra không có ý định gì khác.”
Trong phòng chợt lặng. Đúng lúc ấy vang lên tiếng bước chân. Thương Giác quay đầu, thấy Vân Triệt và Tử Tầm cùng tiến vào. Hắn khẽ nhướng mày, Vân Triệt liền bước lên nói:
“Chủ tử, đã kiểm tra xong. Trong viện không có dị thường, ám vệ đều đã bố trí ổn thỏa, chủ tử cứ yên tâm.”
Thương Giác gật đầu, nhìn sang Tử Tầm.
Tử Tầm trước tiên cúi người thi lễ, sau đó giọng vui vẻ nói: “Điện hạ, công chúa, bữa tối đã đưa tới rồi!”
Thương Giác khẽ gật. “Mang vào.”
Tử Tầm xoay người đi ra cổng viện. Không bao lâu sau liền thấy hơn mười bóng người tiến vào.
Đi đầu là một ma ma mặc tử y, phía sau là hai thị tỳ áo hồng, tiếp nữa là hai hàng tiểu nha đầu áo xanh xách theo thực hộp. Đoàn người từ trong viện tiến đến trước chính phòng, thong thả hành lễ. Ma ma đi đầu cung kính nói:
“Lão nô bái kiến điện hạ, thỉnh an biểu tiểu thư. Đây là bữa tối hầu gia sai chuẩn bị cho hai vị.”
Hơi dừng lại, bà ta ngẩng mắt nhìn Triêu Tịch trong phòng một cái.
“Phu nhân vẫn nhớ khẩu vị của biểu tiểu thư, đặc biệt sai lão nô làm món tửu nhưỡng hoa quế mà biểu tiểu thư thích nhất, coi như nghênh đón biểu tiểu thư hồi gia.”
“Là Tú Nương phải không?” Khóe môi Triêu Tịch khẽ cong, tiến lên một bước, mặt hướng về phía cửa.
Ma ma tử y nghe vậy mừng rỡ lộ rõ trên mặt. “Chính là lão nô! Biểu tiểu thư vẫn còn nhớ lão nô!”
Triêu Tịch mỉm cười. “Sao có thể quên? Mau vào đi. Hầu gia và phu nhân có lòng rồi.”
Tú Nương vẫy tay ra hiệu, hơn mười người lập tức nối đuôi nhau tiến vào bày biện thức ăn lên bàn. Tú Nương theo sau, đứng bên cửa, không dám nhìn thẳng Thương Giác. Song khi quay lưng về phía hắn, ánh mắt sâu thẳm lại rơi lên người Triêu Tịch.
Triêu Tịch mắt không thấy được, dĩ nhiên không nhìn thấy tia tinh quang trong đáy mắt bà ta.
“Sao lại nói là có lòng? Biểu tiểu thư chịu khổ rồi. Nay trở về, cả phủ đều vui mừng.”
Triêu Tịch giơ tay chạm nhẹ vào dải lụa trên mắt. “Đáng tiếc ta mắt mù, không nhìn thấy niềm vui trên mặt mọi người. Chỉ thấy phủ này… dường như chẳng có gì thay đổi. À phải, thân thể phu nhân vẫn khỏe chứ?”
Ánh mắt Tú Nương thoáng tối đi trong chớp mắt, rồi vội cười đáp: “Khỏe, đều khỏe.”
Bà ta liếc nhìn bàn ăn. “Thế tử và biểu tiểu thư đường xa mệt nhọc, xin dùng bữa. Lão nô chờ ngoài viện, đợi hai vị dùng xong sẽ vào thu dọn.”
Triêu Tịch lắc đầu. “Phu nhân hẳn còn cần bà. Để lại hai người hầu hạ là được, bà không cần chờ.”
Tú Nương định từ chối, nhưng khi ngẩng lên nhìn gương mặt Triêu Tịch, lại cảm thấy nàng không hề mù. Dường như ánh mắt kia xuyên qua dải lụa mà rơi thẳng lên người bà ta. Tim khẽ run lên, Tú Nương lập tức cung kính đáp: “Vâng, biểu tiểu thư thương tình, lão nô tạ ơn.”
Nói rồi chỉ vào hai thị tỳ áo hồng trong phòng. “Vận nhi, Trụy nhi, hai ngươi ở lại.”
“Dạ.” Hai giọng nói mềm mại vang lên, chính là hai thị tỳ áo hồng ban nãy.
Triêu Tịch khẽ cong môi. “Tên hay lắm, người hẳn cũng xinh đẹp. Sau này nếu có đưa bữa tới thì để hai người họ đến. Nhìn họ, ta lại nhớ tới Tiểu Phiến và Tiểu Sơ.”
Trong phòng bỗng chốc tĩnh lặng.
Tú Nương lập tức cười nói: “Lão nô tuân mệnh. Sau này chuyên để hai người họ phụ trách bữa ăn của viện Đạp Tuyết, xin biểu tiểu thư yên tâm.”
Bà ta trừng hai thị tỳ một cái. “Hai ngươi còn không mau tạ ơn thế tử và biểu tiểu thư?”
“ Nô tỳ tạ ơn thế tử ban thưởng, tạ ơn biểu tiểu thư ban thưởng.”
Triêu Tịch không nói gì, chỉ phất tay. Tú Nương vội nói: “Vậy lão nô xin cáo lui.”
Tú Nương không lưu lại thêm, cùng Tử Tầm dẫn mọi người lui ra. Cửa viện khép lại, chính viện lập tức trở nên tĩnh lặng.
“Cảm thấy người này thế nào?” Triêu Tịch khẽ hỏi.
Thương Giác liếc nhìn bàn thức ăn. “Sắp xếp cũng coi như chu đáo…”
Triêu Tịch cười lạnh. “Người này là tâm phúc số một của Hoài Âm hầu phu nhân. Nay đến đây, hơn phân nửa là để xem ta có thật sự mù hay không.”
Vừa nói, nàng vừa bước đến bàn. Thương Giác lập tức đỡ lấy khuỷu tay nàng. Triêu Tịch ngồi xuống, giọng chậm rãi:
“Dung mạo hiền từ, tính tình ôn hòa dễ mến. Chỉ có đôi tay kia là cực kỳ lợi hại. Làm được một bàn thiện thực tinh xảo, cũng có thể bẻ gãy xương người thuần thục. Nếu thêm ba cây châm, chỉ một mình bà ta cũng đủ khiến ngươi cầu sinh không được, cầu tử chẳng xong.”
“Trong phủ này không ai dám coi thường bà ta. Những tiểu thiếp đoản mệnh của Lạc Thuấn Hoa phần lớn đều chết dưới tay bà ta. Còn có vô số hài nhi chưa kịp chào đời…”
Nói đến đây, Triêu Tịch bỗng khẽ ngửi một chút, rồi cười.
“Tay nghề của bà ta tiến bộ rồi. Món tửu nhưỡng hoa quế này, ngươi có muốn nếm thử không?”
Thương Giác bưng chén trà nhấp một ngụm, khẽ nhíu mày.
Triêu Tịch nhướng mày. “Nếu không có khẩu vị, ta dùng trước vậy.”
Dứt lời, nàng thật sự cầm đũa lên. Thương Giác lặng lẽ múc canh cho nàng, hồi lâu vẫn không nói gì.
Triêu Tịch cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ dùng bữa.
“Nàng từng bị bà ta đối xử như vậy sao?” Triêu Tịch đang nhai, nuốt xong mới lắc đầu.
“Không. Bà ta không dám.”
Thương Giác mím môi, lúc này mới bắt đầu ăn.
“Tiểu Phiến và Tiểu Sơ là cận thị theo ta từ Ba Lăng đến đây.”
“Vào phủ một năm… cả hai đều chết.”
Chiếc đũa trong tay Thương Giác khựng lại giữa không trung. Hắn quay sang nhìn nàng.
Triêu Tịch thần sắc bình thản, thong thả nâng bát canh lên uống, như thể đang kể một chuyện chẳng liên quan gì đến mình.