Chu Cần đột ngột ghìm cương ngựa, chiếc xe ngựa phía sau cũng theo đó dừng lại trước cửa hông phủ Chu thị. Hắn mang sắc mặt âm trầm, xoay người xuống ngựa, tiện tay ném roi ngựa cho tùy tùng, rồi quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy rèm xe được vén lên, Chu Yên run rẩy bước xuống. Hắn nhìn nàng không chút biểu cảm, sau đó quay lưng, sải bước đi thẳng vào trong phủ.
Chu Yên đứng lại sau khi xuống xe, sắc mặt trắng bệch nhìn cánh cửa hông kia.
Nàng không hề muốn bước vào cánh cửa này chút nào.
Hai tay giấu trong tay áo siết chặt, nàng đứng bất động nhìn Chu Cần đã đi vào trong. Thấy nàng chưa theo kịp, bước chân hắn bỗng khựng lại, rồi quay người nhìn nàng từ xa.
Ánh mắt ấy, như có thực chất, lạnh lẽo như một con rắn độc đang quấn quanh gương mặt nàng.
Chu Yên rùng mình một cái, cắn răng, cố gắng nhấc chân bước vào trong.
Nàng đi đến trước mặt Chu Cần mới dừng lại, lúc này hắn mới thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi sâu vào trong. Lần này Chu Yên không dám chậm trễ nữa, hắn đi nhanh bao nhiêu nàng liền theo sát bấy nhiêu.
Nàng cúi đầu, từng bước từng bước đi theo hắn, như một con rối đã mất đi linh hồn.
Chu Cần đi thẳng về viện của mình, xuyên qua sân giữa, tiến vào chính sảnh, rồi lại rẽ sang noãn các. Vừa bước vào trong, hắn đột ngột xoay người...
“Chát!”
Một cái tát giáng xuống.
Âm thanh vang dội, Chu Yên bị đánh ngã nhào xuống đất. Ngoài cửa, thị vệ canh giữ nghiêm ngặt, cả viện tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, tuyệt không ai biết được xung đột giữa hai huynh muội.
Chu Yên ngã trước cửa noãn các, theo phản xạ đưa tay ôm mặt, cả người nghiêng sang một bên nằm trên đất. Hốc mắt đỏ lên, nước mắt rơi xuống, nhưng nàng cắn chặt môi, không phát ra một tiếng.
Thấy nàng nằm đó như mất hồn, Chu Cần bỗng hạ người xuống trước mặt nàng, nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy, giọng nói lạnh như băng:
“Là ai cho ngươi cái gan này?”
Đôi mắt hẹp dài nheo lại, ánh nhìn âm lãnh khiến toàn thân Chu Yên lạnh buốt. Cơ thể nàng dần trở nên tê dại, gương mặt đau rát như lửa đốt, nhưng nỗi sợ trong lòng lại bị sự tê liệt thay thế.
Nàng vẫn nằm im, nước mắt lặng lẽ chảy, không nhìn hắn.
Chu Cần nhìn bộ dạng ấy, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo:
“Dám trái ý ta rồi sao?”
“Nếu ta không ngăn, ngươi định làm gì?”
Thấy nàng không phản ứng, hắn bất ngờ vươn tay bóp chặt cằm nàng, ép nàng phải nhìn mình.
Khuôn mặt bị xoay lại, nhưng phải một lúc sau ánh mắt nàng mới khẽ động, nhìn về phía hắn.
Trong đôi mắt ấy, chỉ có nước mắt lấp lánh, không hề có sợ hãi, cũng chẳng có phẫn nộ hay oán hận.
Chu Cần siết tay mạnh hơn, cằm nàng lập tức đỏ ửng. “Muốn đi cầu xin Yến thế tử? Không muốn gả sang Yến quốc?”
Hắn chậm rãi hỏi từng chữ một.
Chu Yên mím môi, vẫn không nói lời nào.
“Họ Chu, thì mọi chuyện không đến lượt ngươi quyết định. Trước kia ta còn tưởng ngươi hiểu chuyện, giờ xem ra ngươi chẳng khác gì đám chi thứ kia.”
Ánh mắt hắn sắc lạnh: “Nói xem, là thứ gì khiến ngươi nảy sinh cái ý nghĩ đại nghịch bất đạo này?”
Vừa dứt lời, hắn thấy đồng tử nàng khẽ co lại. Trong đôi mắt như mặt nước chết kia cuối cùng cũng xuất hiện một gợn sóng.
Nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, không nói.
Thấy nàng không mở miệng, Chu Cần nhìn nàng một lúc, rồi đột nhiên cười lạnh, không nói thêm lời nào.
Hắn buông cằm nàng, đứng dậy, rút khăn tay trong tay áo ra lau tay một cách chậm rãi, sau đó ném chiếc khăn lên người nàng đầy ghét bỏ, rồi quay lưng đứng trước cửa sổ, nhìn ra ngoài, không nói thêm một câu.
Chu Yên vẫn nằm trên đất.
Tuy ánh mắt đã có chút biến đổi, nhưng nàng vẫn không muốn đứng dậy.
Nước mắt lặng lẽ rơi, trong lòng như đã chết lặng, không còn chút hy vọng nào, đến mức trở nên bình tĩnh đến lạ.
Bình tĩnh đến mức chấp nhận cơn giận của Chu Cần. Nhưng… chỉ vậy thôi sao?
Một lúc lâu sau, nàng mới dần tỉnh táo lại. Chỉ vậy thôi sao? Cơn giận của hắn… đã kết thúc rồi sao?
Nhìn bóng lưng thẳng tắp, lạnh lẽo của Chu Cần, trong lòng nàng dâng lên một tia hoang mang. Không thể nào.
Đây không phải phong cách của hắn. Chu Yên không biết hắn định làm gì. Khoảnh khắc nàng sợ hãi tuyệt vọng nhất là lúc gặp hắn trong cung, sau đó bị áp giải về đây, nỗi sợ ấy đã bào mòn nàng đến kiệt quệ.
Giờ đây cả người nàng mơ hồ hỗn loạn, không còn sức suy nghĩ.
Hắn không mắng, không đánh nữa, nàng thấy kỳ lạ, nhưng cũng không biết nên nói gì.
Những hậu quả đáng sợ này… vốn dĩ nàng đã sớm nghĩ đến, không phải sao?
Trong phòng vẫn tĩnh lặng đến nghẹt thở. Chu Cần đứng yên như một pho tượng.
Chu Yên dần dần bị sự yên tĩnh ấy kích thích tỉnh táo lại. Khi nàng càng lúc càng cảm thấy có điều không ổn...
Ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân. Không phải một người.
Rất nhanh sau đó, có người bước vào noãn các. Chu Yên vẫn không động, nhưng nghe thấy có người quỳ xuống.
“Thưa… thưa nhị công tử… nô tỳ…” Vừa nghe thấy giọng nói ấy, Chu Yên lập tức sững người.
Nàng chống tay ngồi dậy, nhìn thấy ngay nha hoàn của mình.
Nha hoàn cũng nhìn thấy gương mặt sưng đỏ của Chu Yên, chỉ liếc một cái rồi không dám nhìn nữa, cả người quỳ rạp, run lẩy bẩy.
Chu Yên nước mắt đầy mặt, chậm rãi quay đầu nhìn Chu Cần. Hắn muốn làm gì?
Nha hoàn quỳ đó, phía sau là thị vệ thân cận của Chu Cần.
Còn hắn vẫn đứng bên cửa sổ, dường như đang nhìn bầu trời ngoài kia.
Hôm nay trời đẹp, xuân quang rực rỡ, chim xuân hót líu lo.
Nếu không có con nha đầu ngu xuẩn này, tâm trạng hắn hẳn đã rất tốt.
Một lúc sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng: “Tên gì?”
Giọng nói cực kỳ bình tĩnh. Chính sự bình tĩnh đó khiến Chu Yên lập tức dựng hết lông tơ.
Nàng nhìn bóng lưng hắn, rồi nhìn nha hoàn, tim bỗng thắt lại.
“Nô… nô tỳ tên là Mặc Vận…”
Trong phòng chỉ có bốn người, câu hỏi dĩ nhiên là dành cho nàng ta.
Chu Cần Lờ mờ nhớ cái tên này, dù sao cũng là nha hoàn theo Chu Yên nhiều năm, nhưng hắn không để tâm.
Nghe giọng run rẩy sợ hãi kia, hắn tiếp tục hỏi: “Ngươi đã gặp Yến thế tử? Hắn nói gì?”
Mặc Vận sợ đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, nhưng biết không thể không trả lời:
“Thế tử… theo nô tỳ vào ngõ… rồi nói là nhị công tử đã mang tiểu thư đi… sau đó… không nói gì thêm liền rời đi… rồi… rồi nô tỳ bị bắt…”
Chu Yên nghe vậy, ngây ngốc nhìn nàng ta. Thì ra… Thương Giác thật sự sẽ đến nghe nàng nói.
Mặc Vận nói xong, Chu Cần khẽ “ừ” một tiếng. “Ý định hôm nay của tiểu thư các ngươi, ngươi có biết không?”
Mặc Vận run lên, muốn liếc nhìn Chu Yên nhưng chưa kịp đã vội cúi rạp xuống đất: “Nô… nô tỳ… vừa rồi mới biết…”
Lời vừa dứt, tuy Chu Cần không có phản ứng gì, nhưng Chu Yên lại cảm thấy hắn không tin.
Nàng muốn mở miệng cầu xin... Nhưng chưa kịp nói, Chu Cần đã khẽ giơ tay. Động tác này rơi rõ vào mắt Chu Yên và thị vệ. Chu Yên sững lại... Ngay khoảnh khắc tiếp theo...
Mặc Vận đột nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết! Chu Yên hoảng hốt quay đầu...
Một thanh đoản kiếm dài một thước đã ghim chặt vào mu bàn tay Mặc Vận!
Đôi mắt Chu Yên mở to kinh hãi. Nàng vội vàng bò về phía Mặc Vận, nhưng mới bò được vài bước lại quay đầu bò về phía Chu Cần, thở dốc, nước mắt như mưa, nắm chặt vạt áo hắn:
“Ca ca! Ca ca! Nàng không biết! Nàng thật sự không biết! Nàng chỉ nghĩ là muội muốn lấy lòng Yến thế tử nên mới nghe lệnh! Ca ca, nàng không biết gì cả…”
Vừa nói, nàng vừa quay đầu nhìn Mặc Vận.
Bàn tay bị ghim kia đã bị xuyên thủng, máu từ mu bàn tay và lòng bàn tay chảy ra, nhanh chóng lan khắp nền nhà.
Cả căn phòng tràn ngập mùi máu tanh nồng!
Chu Yên hoảng loạn đến cực điểm, nước mắt tuôn càng dữ dội, không ngừng kéo áo Chu Cần....
Nhưng hắn vẫn đứng yên như núi. Tuyệt vọng. Đau đớn.
Nỗi sợ bị dồn nén trong lòng nàng lại bị kéo lên, thậm chí còn mãnh liệt hơn trước.
Nàng bắt đầu dập đầu xuống đất, từng cái từng cái... “Cốc! Cốc! Cốc!”
Âm thanh vang vọng trong phòng. “Ca ca… ca ca tha cho nàng… là muội sai… muội biết sai rồi…”