Chương 462: Mẫu tử cùng mệnh đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 462: Mẫu tử cùng mệnh.

Ở Vương cung:

Trên chiếc vương liễn lắc lư, Phượng Khâm đang thở dài với Tôn Cầm:
“Dù sao thì tấu chương Tôn Chiêu dâng lên đã nói rất rõ, Trường Dật cung quả thực cất giấu độc dược, còn cả bộ cung phục kia nữa. Tuy chưa tra ra rốt cuộc là ai hại Vu thị, nhưng Trường Dật cung quả thực có tội. Trẫm xử phạt Dương thị như vậy cũng không sai, coi như an ủi linh hồn Vu thị nơi suối vàng.”

Tôn Cầm khi đến Sùng Chính điện thỉnh an vừa hay gặp Phượng Khâm xuất hành, Phượng Khâm liền tiện thể cho nàng cùng lên xe. Vương liễn này xưa nay ít người được ngồi, lần này coi như ban cho nàng một ân sủng lớn. Nghe vậy, Tôn Cầm khẽ thở dài:
“Dương muội muội cũng là nghĩ quẩn, đang yên đang lành lại sinh ra tâm tư như vậy… Bệ hạ xử trí thế này cũng đã là niệm tình nhiều năm rồi.”

Phượng Khâm gật đầu:
“Đúng vậy. Nàng ta vì sao lại sai người giết Vu thị, phía sau rốt cuộc là chuyện gì, nghĩ đến mà trẫm không khỏi rùng mình. Còn chuyện Trang Cơ…”

Giọng hắn hạ thấp, đầy vẻ thương cảm:
“Chuyện đã qua nhiều năm, muốn tra rõ e là không thể. Nhưng trẫm đoán khi Trang Cơ lâm bệnh năm xưa, Dương thị nhất định đã ngáng chân. Đã vậy, trẫm càng phải phạt nàng ta. May mà lần này gia tộc Dương thị còn biết điều, không dâng tấu kêu oan, nếu không…”

Lời nói chưa dứt, đã lộ ra vài phần lạnh lẽo. Tôn Cầm nghe mà không tiện tiếp lời. Ngày đó Vu mỹ nhân nói năng loạn xạ, ai nấy đều nghe thấy, nếu thật là Dương thị hại nàng, chuyện này quả thực đáng suy nghĩ.

Không tiện bàn sâu, Tôn Cầm chuyển đề tài:
“Lễ tang của Vu muội muội và Thập Nhất công chúa tuy đơn giản nhưng chu toàn, bệ hạ cũng có thể yên tâm. Vu muội muội dưới suối vàng hẳn cũng được an ủi, án của Thập Nhất công chúa chắc rồi cũng sẽ rõ ràng. Những ngày qua trong cung sóng gió liên miên, nay cũng coi như lắng xuống được một nửa, bệ hạ chớ quá lo lắng.”

Trên mặt Phượng Khâm quả thật lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nghe vậy, hắn nắm lấy tay Tôn Cầm, cảm khái:
“May mà còn có nàng lo liệu, trẫm cũng đỡ phần tâm sức. Còn hôn sự của Triều Tịch, cũng phải nhờ nàng chuẩn bị.”

Vừa nói xong tang lễ người khác lại nhắc đến hôn sự Triều Tịch, chính hắn cũng thấy có chút kỳ lạ. Nhưng Tôn Cầm không lộ gì, chỉ mỉm cười dịu dàng:
“Đó là việc nên làm. Hôn sự của Dao Quang công chúa là đại hôn đầu tiên trong cung bao năm nay, lại được bệ hạ coi trọng, tự nhiên phải tổ chức thật long trọng. Bệ hạ cứ yên tâm.”

Phượng Khâm nhìn nàng đầy tin cậy. Hậu cung nhiều năm nay vẫn phải dựa vào Tôn Cầm quản lý, trong mắt hắn, nàng luôn là người ôn hòa, không tranh không đoạt. Nghĩ vậy, ánh mắt hắn càng thêm dịu dàng:
“Trẫm thấy sắc mặt nàng cũng không tốt lắm, mấy ngày nay có phải quá vất vả không? Nàng phải chăm sóc bản thân, nếu nàng cũng ngã bệnh, trong cung thật không còn ai gánh vác.”

Tôn Cầm mỉm cười: “Thiếp thân tuân mệnh.”

Trong lúc trò chuyện, vương liễn dần chậm lại rồi dừng trước Gia Thần điện. Mấy ngày nay Phượng Khâm ngày nào cũng đến thăm Phượng Diệp, yêu thương vô cùng. Trong điện đã sớm nhận được tin, vương liễn vừa dừng, cung nhân đã quỳ đầy đất.

Phượng Khâm xuống xe, lại đỡ Tôn Cầm, rồi mới cho mọi người miễn lễ, bước vào trong. Liễu Tế ra đón, Phượng Khâm hỏi: “Công tử đã khá hơn chưa?”

Liễu Tế đáp: “Đã khá hơn rồi, có thể xuống giường đi lại.”

Phượng Khâm lập tức cau mày: “Đi lại cái gì? Hôm đó chạy đến Ngự Trừng ti đã là không nên, phải nằm nghỉ cho tốt.”

Liễu Tế không dám nói thêm, đưa hai người vào nội thất. Phượng Diệp đã chuyển từ giường ra trường kỷ bên cửa sổ, đặt án nhỏ, thoáng hơn nhiều. Thấy Phượng Khâm, hắn định hành lễ, nhưng bị ngăn lại: “Thôi thôi, đừng động.”

Phượng Diệp ngoan ngoãn ngồi yên, nhìn Phượng Khâm rồi lại nhìn Tôn Cầm, sau đó ánh mắt hướng ra cửa, nhưng ngoài cửa trống không, không có ai khác.

Hắn mím môi, ánh mắt thoáng thất vọng. Phượng Khâm không để ý, nhưng Tôn Cầm lại thấy, liền cười:
“Thập Tam công tử đang chờ ai vậy? Không phải chờ chúng ta chứ?”

Phượng Khâm lập tức hiểu ra, cười nói: “Còn phải hỏi? Là chờ Nhị tỷ của ngươi chứ gì?”

Phượng Diệp quay mặt đi: “Ai chờ nàng chứ…”

Phượng Khâm cười: “Hôn sự của Nhị tỷ ngươi đã bắt đầu chuẩn bị rồi, hôm qua mới đưa đồ đến phủ nàng. Nàng còn phải chỉnh lý, lại phải bồi Yến thế tử, sao ngày nào cũng vào cung được?”

Phượng Diệp cau mày, vẻ mặt non nớt mà nghiêm túc như người lớn. Hai người nhìn nhau, bật cười. Phượng Khâm xoa đầu hắn:
“Được rồi, biết ngươi hiếm khi có người chơi cùng, khó lắm mới hợp ý Nhị tỷ nên nhớ nhung. Nàng đâu phải không vào cung nữa, sớm muộn cũng sẽ vào. Phụ vương thích thấy ngươi vui vẻ, đừng nhăn mặt như ông cụ non thế.”

Phượng Diệp mỉm cười, ôm lấy tay hắn: “Vẫn là phụ vương tốt với nhi thần nhất.”

Tôn Cầm đứng bên nhìn hai cha con hòa thuận, thoáng thất thần. Trong ký ức của nàng, Phượng Khâm chỉ từng đối xử dịu dàng như vậy với Phượng Diệp. Không chỉ yêu thương, mà còn có phần nuông chiều, điều mà ngay cả Phượng Viên cũng chưa từng có.

Phượng Diệp lại hỏi: “Phụ vương, hôn sự của Nhị tỷ phải chuẩn bị bao lâu?”

Phượng Khâm cười:  “Từ bây giờ chuẩn bị, ngươi nói xem bao lâu? Đây là công chúa đầu tiên gả đi, lại gả sang Yến quốc, không thể sơ suất. Ngoài của hồi môn, còn phải chuẩn bị người theo giúp nàng đứng vững.”

Phượng Diệp gật đầu, rồi hỏi tiếp: “Vậy ai sẽ đi đưa dâu?”

Phượng Khâm ngẩn ra, rồi nhìn Tôn Cầm: “Chắc phải có huynh đệ đưa dâu, lại thêm lễ quan, tỳ thiếp, binh lính.”

Phượng Diệp lập tức ngồi thẳng: “Con đi được không?”

Phượng Khâm bật cười: “Được thì được, nhưng ngươi còn nhỏ…”

Phượng Diệp nhíu mày: “Nhưng con muốn…”

Phượng Khâm ôm hắn:
“Phụ vương biết, ngươi muốn ra ngoài. Nhưng đại hôn vào tiết Lập Đông, trời lạnh, đi Yến quốc càng lạnh, tuyết rơi liên miên. Thân thể ngươi sao chịu nổi?”

Phượng Diệp càng nhíu mày. Phượng Khâm dỗ dành:

“Đợi ngươi lớn hơn rồi đi thăm tỷ tỷ, phụ vương không ngăn. Bây giờ thì không được.”

Hai người đều cười, coi đó là lời trẻ con.

Phượng Diệp lại nói:
“Nghe nói phụ vương đã xử trí Dương phu nhân? Đình úy cũng cho rằng bà ta là hung thủ hại Vu mỹ nhân sao?”

Phượng Khâm định nói gì, rồi đổi lời: “Ngươi còn nhỏ, không cần quan tâm.”

Phượng Diệp có chút ủ rũ, ôm gối:
“Nhi thần biết mình còn nhỏ, không làm được gì. Nhưng lần này nhi thần cũng suýt mất mạng… phụ vương không thấy chuyện này giống với chuyện của mẫu thân sao?”

Lời này vừa dứt, trong phòng lập tức im lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi…

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng