Chương 460: Ép gả làm thiếp & dấu vết khó nói nơi cổ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 460: Ép gả làm thiếp & dấu vết khó nói nơi cổ.

Chu Cần buông tay, nhìn thấy thần sắc Chu Yên không ổn, liền nhíu mày, giọng càng trầm hơn:

“Sao vậy? Sao lại là biểu tình này? Sắp rời nhà nên sợ?”

Chu Yên quả thật đang sợ, nhưng không phải vì rời nhà. Nàng bị hỏi đến nghẹn lời, môi run run không biết nói sao. Sau một thoáng hạ mắt, nàng do dự nói:

“Ca ca… Yên nhi… quả thật rất sợ… Yên nhi không muốn đi xa như vậy nữa. Nếu đi rồi… sẽ không thể quay về… Yên nhi sợ…”

Nói đến đây, nghĩ đến cảnh xa nhà vạn dặm, mắt nàng thực sự đỏ lên.

Chu Cần nhìn vậy, mày càng nhíu chặt: “Yên nhi, từ nhỏ ngươi được gia tộc dạy dỗ tốt nhất, là vì cái gì, chẳng lẽ ngươi không rõ?”

Lời nói thẳng thừng, tàn nhẫn. Chu Yên nước mắt lưng tròng, Chu Cần tiếp tục:

“Huống hồ trong nhà sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi tới Yến quốc, người theo và đồ mang theo đều là tốt nhất. Sau này gia tộc cũng sẽ giúp ngươi. Ngươi ở Yến quốc, cũng chẳng khác gì ở Thục quốc. Hiểu không?”

Chu Yên siết chặt khăn tay, môi mím chặt: “Nhưng ca ca… muội sang đó là làm thiếp… muội…”

Chu Cần nheo mắt:

“Yên nhi, sao ngươi không hiểu? Trong cung hai vị công tử còn chưa thành thân, mà ngươi đã đến tuổi xuất giá. Thứ nhất, Đoàn thị hiện nay không còn như trước, ta sẽ không gả ngươi cho Lục công tử. Thứ hai, Bát công tử ta cũng không vừa mắt. Thứ ba, ta không gả ngươi cho người kém gia tộc chúng ta. Vậy nên, hiện giờ Yến thế tử là lựa chọn tốt nhất.”

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:

“Không chỉ hiện tại, mà sau này cũng vậy. Ngươi qua đó là thân phận quý thiếp. Đợi khi thế tử đăng cơ, ngươi chính là phu nhân Yến quốc. Ngươi xem Tôn phu nhân trong cung, so với vương hậu kém bao nhiêu? Huống chi là ở Yến quốc.”

“Yên nhi, ta không hại ngươi. Con đường này, với ngươi và với gia tộc, đều là tốt nhất.”

Dừng lại một nhịp, hắn lại nói:

“Vì thế tử từng bày tỏ không thích nhiều thiếp thất, vương thượng cũng không chuẩn bị thêm người cùng đi Yến quốc. Trong tất cả, chỉ có ngươi là xuất thân cao quý, tài đức vẹn toàn. Ngươi còn sợ gì?”

Chiếc khăn tay trắng gần như bị vò nát. Vẻ mặt Chu Yên càng lúc càng uất ức, kháng cự. Ánh mắt Chu Cần lại càng thâm trầm:

“Vì vậy hôm qua ta mới bảo ngươi vào cung đi lại nhiều một chút. Khi chuẩn bị hôn lễ, cũng để trong cung chuẩn bị phần của ngươi chu toàn hơn, như vậy trong mắt thế tử địa vị của ngươi cũng cao hơn.”

Chu Yên cắn môi, khó khăn mở lời: “Nhưng… nhưng Yến thế tử sẽ không thích muội…”

Chu Cần cau mày: “Thích? Ngươi nghĩ hắn sẽ thích ai? Thích Dao Quang công chúa sao? Dù có thích, bên cạnh hắn cũng không thể chỉ có một mình nàng. Không chỉ có ngươi, còn có các tiểu thư quý tộc khác của Yến quốc.”

“Ngươi cần gì quan tâm hắn có thích hay không? Ngươi chỉ cần dùng sự dịu dàng, lễ độ, hiểu lòng người để hầu hạ hắn, khiến hắn ghi nhớ ngươi là được.”

“Yên nhi, những điều tiên sinh dạy từ nhỏ, ngươi quên rồi sao? Ngươi nghĩ nữ nhân trong cung sống thế nào?”

Từng câu từng chữ như dao cắt. Chu Yên cúi đầu, ánh mắt đau đớn.

Vì sao không thể để ý đến tình cảm? Nếu phải cùng một người không yêu chung giường, sinh con, bị nhốt cả đời trong lồng son… đó là cảm giác gì?

Nghĩ vậy, sắc mặt nàng càng trắng bệch:

“Ca ca… không thể để người khác trong tộc đi sao? Người được dạy dỗ đâu chỉ có mình muội…”

Chu Cần lập tức ngồi thẳng lưng. Hắn nhận ra điều không ổn.

Chu Yên không phải chỉ sợ hãi việc rời nhà… mà là thật sự không muốn đi Yến quốc.

Ánh mắt hắn tối lại: “Yên nhi?”

Hắn gọi một tiếng, không nói thêm. Chu Yên run lên, ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh mắt hai người chạm nhau, nàng càng thêm sợ hãi.

Chu Cần đứng dậy, đi vòng qua án thư đến trước mặt nàng. Chu Yên theo bản năng lùi lại một bước, tưởng hắn muốn ra tay.

Thấy nàng lùi, ánh nghi hoặc trong mắt hắn càng sâu. Hắn đứng trước mặt nàng, nhìn chằm chằm, rồi chậm rãi đi vòng quanh quan sát.

Bước chân hắn nhẹ không tiếng động, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Ánh mắt như mũi tên đâm vào người nàng.

Mồ hôi rịn ra nơi thái dương, toàn thân Chu Yên căng cứng.

Bỗng nàng cắn răng nói: “Ca ca yên tâm… Yên nhi sẽ gả!”

Chu Cần dừng bước, đứng bên cạnh nàng. Ánh mắt hắn sắc như dao, nhìn thấy rõ môi nàng mím chặt và đôi mắt ướt.

Một lát sau, hắn mới dời mắt: “Được, vậy là tốt. Ta biết Yên nhi sẽ không làm ta thất vọng. Đi học cầm đi, đợi vài ngày nữa ý chỉ trong cung xuống rồi tính tiếp.”

Chu Yên không có cảm giác được giải thoát. Nàng đứng sững một lúc mới quay người rời đi, thậm chí quên cả hành lễ.

Chu Cần đứng bên cửa sổ, nhìn nàng như mất hồn bước ra khỏi viện. Hắn đứng đó một lúc, rồi lên tiếng: “Người đâu.”

Tùy tùng bước vào, cung kính: “Chủ tử có gì phân phó?”

Chu Cần vẫn nhìn ra ngoài: “Những ngày này tiểu thư đi đâu?”

Tùy tùng nghĩ một lát rồi đáp: “Tiểu thư ngoài hôm qua vào cung, thì mỗi ngày đều đi học cầm, thỉnh thoảng ra ngoài mua son phấn lụa là, còn lại đều ở trong phủ.”

Chu Cần nheo mắt, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên: “Cho người theo dõi tiểu thư, xem khi học cầm nàng tiếp xúc với ai.”

“Vâng.” Tùy tùng không dám hỏi nhiều, lập tức lui ra.

Bên này, Chu Yên thất thần bước ra khỏi viện. Hai nha hoàn thấy nàng như vậy vội đỡ lấy.

“Tiểu thư, sao vậy? Nhị công tử nói gì?”

Chu Yên đứng yên, trên mặt đan xen bi phẫn, đau khổ, mê mang. Rất lâu sau nàng mới hoàn hồn, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đi.

Một nha hoàn lại nói: “Dù nhị công tử nói gì, tiểu thư cũng đừng để trong lòng. Lát nữa còn đi học cầm, mỗi lần đi tiểu thư đều rất vui, giờ không thể mang bộ mặt buồn bã như vậy…”

Lời an ủi vừa dứt, bước chân Chu Yên chợt khựng lại.

Nàng lắc đầu, đột nhiên đổi hướng quay về viện của mình, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn về chủ viện, như sợ Chu Cần phái người theo dõi.

Hai nha hoàn không hiểu chuyện gì, chỉ nghe nàng lẩm bẩm:  “Không học cầm… bây giờ không thể đi học cầm…”.....

Tại phủ công chúa: 

Màn đêm vừa buông xuống, trong phủ công chúa chỉ có chính viện lần lượt sáng đèn, những nơi khác thỉnh thoảng mới le lói vài ánh sáng yếu ớt. Tòa phủ đệ rộng lớn nhất thời hiện lên vẻ tiêu điều, lạnh lẽo.

Trong chính viện, Triều Tịch đang cởi ngoại bào. Vừa động, nàng liền cảm thấy bên cổ hơi ngứa ngáy. Nội thất không có ai, nàng bèn cởi áo ngoài, đi đến trước gương. Nghiêng người, để lộ phần cổ nhìn vào gương, trên làn da trắng mịn hiện lên một vết đỏ nhàn nhạt.

Vết đỏ không nặng, còn có chút tím xanh, trông giống như bị côn trùng đốt. Triều Tịch chăm chú nhìn, chợt nhớ đến dấu vết trên cổ tay Chu Yên, quả thực giống hệt.

Vậy là… dấu trên cổ tay Chu Yên đúng là vết hôn.

Nghĩ đến đây, trong đầu nàng lại hiện lên cảnh bị Thương Giác ôm vào lòng. Hắn chính là như vậy mà để lại dấu tích trên người nàng, quả thực ngang ngược vô sỉ!

Nhưng ánh mắt nàng lại rơi vào gương, trên làn da non mịn, một chấm đỏ nhỏ, tựa như mai đỏ nở giữa tuyết. Nàng vốn tưởng mình sẽ rất ghét dấu vết này, vậy mà nhìn một hồi lại không thấy khó chịu, ngược lại trong lòng còn dâng lên vài phần cảm xúc phức tạp. Lồng ngực như được thổi đầy hơi, mềm mại mà căng tràn… nhìn một lúc, trên mặt nàng cũng dần nóng lên.

 

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng