Là nhát gan? Hay là… hoàn toàn không thèm để ý? Tên đầu lĩnh càng nghĩ càng bất an.
Thiếu niên này rõ ràng chỉ là tùy tùng, vậy mà đã khó dò như vậy, huống chi là chủ nhân bên trong?
Nếu là quan lớn… Nếu là nhân vật không nên đụng tới…
Gần đây Ba Lăng liên tiếp xảy ra chuyện, trong cung ngoài cung đều có nhiều biến động. Nghĩ đến đây, lòng hắn bắt đầu run lên. Chẳng lẽ… hắn thật sự đã đụng phải người không nên đụng?
Xung quanh, đám binh lính đều đang chờ hắn đếm đến “ba” để xông lên, nhưng đợi một lúc vẫn không thấy hắn tiếp tục.
Mọi người nhìn sang, chỉ thấy sắc mặt hắn đã không còn hung hãn như trước, mà trở nên do dự, thậm chí có chút căng thẳng.
Ngay lúc không khí căng như dây đàn... Từ trong phòng bỗng vang lên một giọng nam trầm ấm, ôn hòa:
“Vân Triết, nếu là tuần phòng doanh của Thục quốc, thì mở cửa đi.”
Giọng nói ấy trầm thấp, êm tai, mang theo khí chất cao quý bẩm sinh. Chỉ cần nghe thôi cũng khiến người ta sinh lòng kính sợ.
Tên đầu lĩnh lập tức toát mồ hôi lạnh. Vân Triết nghe vậy liền cung kính xoay người, đưa tay mở cửa.
Cánh cửa vốn đóng kín từ từ mở ra.
Đối diện cửa là một bức bình phong bốn cánh, thêu mỹ nhân bằng vân cẩm tinh xảo.
Qua lớp thêu mờ ảo, có thể thấy phía sau có hai người đang ngồi đối diện bên bàn trà.
Một nam, một nữ. Người nam dáng cao, khí độ bất phàm. Người nữ thân hình thanh tú, tóc dài buông nhẹ.
Cả hai ung dung ngồi đó, không hề có chút hoảng loạn. Ngoài ra… không còn ai khác.
Tên đầu lĩnh chớp mắt. Mồ hôi lạnh không tự chủ chảy dọc thái dương.
Dù vẫn chưa xác định được thân phận hai người kia... Nhưng chỉ cần nhìn khí thế đó... Hắn đã hiểu.
Lần này… hắn thật sự đã gây ra đại họa....
Tấm bình phong thêu họa tầng tầng lớp lớp, bóng người phía sau ẩn hiện mờ ảo, nhưng vẫn có thể nhìn rõ là một nam một nữ ngồi đối diện nhau qua án trà. Gian phòng vốn không lớn, bình phong chỉ dùng để che khi khách uống trà nên chỉ chắn một góc trong phòng. Nhìn từ hai bên bình phong vào, toàn bộ bố trí trong phòng có thể thu vào trong tầm mắt, nhưng tuyệt nhiên không hề thấy bóng dáng người thứ ba.
Tên tiểu đầu lĩnh kỵ úy đứng ở cửa lúc này đã mồ hôi đầm đìa. Chỉ một câu nói, chỉ nhìn thấy hai bóng người, vậy mà chẳng hiểu sao khí thế của hai người kia lại khiến hắn hiểu rõ, mình đã gây ra đại họa.
Cửa đã mở, Vân Triết đứng ở cửa, không còn ngăn cản ai nữa. Nhưng đám người đứng bên ngoài lại không có lấy một kẻ dám tùy tiện bước vào. Thấy tên kỵ úy đứng yên không động, thuộc hạ bên cạnh cũng cảm nhận được vài phần bất an, khẽ lùi nửa bước, chỉ chờ phản ứng của hắn rồi mới dám hành động.
Tên đầu lĩnh đứng ở cửa vẫn không nhúc nhích.
Có thể ngồi lên vị trí tiểu đầu lĩnh trong doanh tuần phòng, hắn không phải kẻ ngu. Chỉ là hôm nay người cần truy bắt quá quan trọng, lại thêm thói quen thường ngày quen phô trương uy phong trước dân thường, chưa từng chịu thiệt, nên vừa rồi nhất thời hồ đồ, không dừng lại khi vừa thấy Vân Triết. Không những tiến lên, hắn còn ngang ngược buông lời đe dọa. Mà giờ đây, cửa vừa mở, trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi bất an khổng lồ.
Người ngồi trong kia là ai? Chẳng lẽ là vị chủ tử cao cao tại thượng nào đó?
Mồ hôi lạnh càng lúc càng nhiều. Vân Triết đứng ở cửa nhíu mày nhìn hắn: “Không phải muốn khám sao? Sao không khám nữa?”
Tên đầu lĩnh giơ tay lau mồ hôi, giọng cứng đờ: “Không… không cần nữa… đã nhìn rồi… không có người…”
Nói rồi lùi một bước, lại hướng về phía sau bình phong mà nói: “Tiểu nhân có tội, đã làm phiền.”
Hắn chắp tay hành lễ, cúi người thật sâu, không hề qua loa. Giữ nguyên tư thế một lát mới đứng thẳng dậy, phất tay ra hiệu cho mọi người rút lui, rồi quay người bước đi, không dám ngoái đầu lại nhìn Vân Triết hay cánh cửa đã mở kia thêm lần nào nữa.
Những người đi theo hắn thì hoàn toàn ngơ ngác!
Ngày thường oai phong lẫm liệt, sao bỗng dưng lại nhũn như vậy? Mới nhìn một cái đã muốn rút? Người sau bình phong còn chưa nhìn rõ là ai, sao lại còn hành lễ?!
Trong lòng mọi người tràn đầy nghi hoặc, nhưng cũng đứng đơ tại chỗ. Người có thể khiến đầu lĩnh phải hành lễ là ai? Người có thể khiến hắn biến sắc lại là ai?
Tên đầu lĩnh đi được hơn mười bước mới phát hiện phía sau không có ai theo, quay đầu lại thấy thuộc hạ ngơ ngác đứng đó, liền quát khẽ: “Còn không mau đi! Đứng đấy làm gì! Mau đi mau đi!”
Đám người lúc này mới như tỉnh mộng, vội vàng chạy theo. Hắn lại liếc nhìn về phía căn nhà tranh một lần, rồi hấp tấp rời đi. Dáng vẻ lúc này hoàn toàn khác với lúc đến, bước chân gấp gáp như phía sau có mãnh thú đuổi theo.
Hắn đi một mạch xuyên qua đại sảnh, ra khỏi viện, đến giữa phố lớn mới dừng lại thở dốc. Đám người phía sau cũng chạy theo, càng thêm hoảng hốt, tụ lại quanh hắn hỏi dồn:
“Đại nhân, vừa rồi sao vậy? Ngài nhận ra người trong phòng à?”
“Đại nhân, tiểu nhân thật sự thấy vết máu ngoài tường viện mà!”
“Đúng vậy, hướng chúng ta tìm không sai, sao lại không khám phòng đó?”
“Đại nhân… chẳng lẽ quán trà này có tà thuật gì sao…”
Những câu hỏi dồn dập khiến hắn dần hoàn hồn. Hắn lau mồ hôi trên thái dương, lòng vẫn còn run sợ.
Thật ra… hắn không biết người đó là ai.
Vừa rồi, hắn thậm chí còn chưa nhìn rõ mặt hai người, chỉ cảm thấy cửa vừa mở ra, một loại khí độ hoàn toàn khác biệt khiến hắn kinh hãi. Người có chức lớn nhất hắn từng gặp cũng chỉ là vị Đại tướng quân họ Đoạn nắm mười vạn đại quân. Khi đó đứng xa nhìn thôi đã thấy uy thế không dám nhìn thẳng.
Hắn vốn nghĩ đó đã là cực hạn. Không ngờ, hai người ngồi lặng lẽ trong phòng kia lại mang đến cảm giác áp bức còn đáng sợ hơn cả vị Đại tướng quân kia!