Càng đi về phương nam, hơi ẩm trong gió càng nặng. Tuy vẫn là mùa đông, nhưng khắp nơi phía nam đã lộ sắc xanh. Tuyết lất phất đã sớm ngừng rơi, cả ngày có nắng đông ấm áp. Khi hoàng hôn buông xuống, đoàn người của Triêu Tịch đã tới gần thành Hoài Âm.
Năm xưa, Hoài Âm thành được Khai quốc nữ đế Ân Trăn ban cho họ Lạc làm đất phong hầu, vì thế thành trì đặc biệt rộng lớn, đủ để sánh với Ba Lăng của đất Thục. Dù mắt không thể nhìn thấy, Triêu Tịch vẫn vĩnh viễn không quên dáng vẻ của Hoài Âm thành.
Bốn tuổi, nàng với thân phận công chúa vương thất sa sút nhất, từ Ba Lăng lưu lạc đến đây.
Mười hai tuổi, nàng khoác hoa phục cẩm cừu, với thân phận mỹ nhân được đưa đi mà rời khỏi nơi này.
Mười sáu tuổi, nàng trở về. Lần này, tất cả sẽ khác.
“Hoài Âm thành vẫn hùng vĩ rộng lớn như vậy.”
Thương Giác khẽ lẩm bẩm. Triêu Tịch nghe vậy trong lòng khẽ động: “Điện hạ từng tới đây?”
Thương Giác bật cười, nắm tay nàng đặt lên bàn. Triêu Tịch sờ thấy một quyển sách. Hắn cười nói:
“Quyển này do một đạo nhân viết cách đây trăm năm, trong đó nói Hoài Âm thành ‘thế sánh vương đô’. Trăm năm trôi qua, tay nghề đúc kiếm của Lạc gia chẳng tăng, nhưng thanh thế vẫn không nhỏ.”
Triêu Tịch rút tay về, khóe môi lạnh lẽo cong lên:
“Hoài Âm thành quả thực thế sánh vương đô. Rõ ràng nằm trong lãnh thổ Thục quốc, lại không chịu sự quản chế của Thục vương. Tuy nói Hoài Âm là địa bàn của Lạc gia, nhưng mấy châu xung quanh cũng đều lấy Lạc thị làm chủ. Lãnh thổ Thục quốc vốn đã không lớn, Hoài Âm cắm ngang phía tây bắc, gần như cả Thục Bắc đều mang họ Lạc. Vương thất Thục quốc giận mà không dám nói, đã nhiều năm rồi.”
Nói xong nàng mới chợt tỉnh, khẽ mím môi: “Những điều này… điện hạ hẳn đã biết.”
Với tâm tư thủ đoạn của hắn, sao có thể không biết những bối cảnh ấy?
Triêu Tịch khẽ nhíu mày. Hai ngày nay, nàng dường như nói nhiều hơn thường lệ…
“Ta biết là chuyện của ta, nhưng nàng nói ra lại khác. Tịch Tịch, mọi chuyện nàng đều có thể nói với ta. Có lẽ trong đó sẽ có điều ta chưa biết. Chỉ như vậy chúng ta mới phối hợp ăn ý hơn, để người ngoài không tìm ra sơ hở.”
Triêu Tịch siết chặt tay: “Ta đã nói không được gọi ta như vậy!”
Thương Giác bật cười: “Không gọi vậy thì gọi thế nào? Chẳng lẽ để người khác nhìn ra chỗ không ổn?”
“Ngươi...”
Triêu Tịch hít sâu một hơi: “Ngươi không thể gọi thẳng tên ta sao?”
Thương Giác nhướng mày: “Nàng từng thấy phu thê nào ra ngoài lại gọi thẳng tên nhau chưa?”
Triêu Tịch nghiến răng: “Nhưng ta với ngươi còn chưa phải phu thê!”
“Hiện tại chưa, nhưng sau này ắt sẽ là. Nếu đã chắc chắn sau này là, thì hiện tại coi như vậy cũng được.”
Triêu Tịch suýt bị hắn làm cho rối trí, tức giận nói: “Ta mặc kệ ngươi có phải hay không, ta chỉ...”
“Suỵt...”
Thương Giác khẽ ra hiệu im lặng. Lời nàng đột ngột dừng lại. Tốc độ xe ngựa đã chậm xuống, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa tiến gần. Một giọng nam xa lạ vang lên cao giọng:
“Tam thiếu gia! Đại thiếu gia dẫn theo Nhị tiểu thư đang chờ phía trước, đặc biệt đến nghênh đón Yến Thế tử điện hạ và biểu tiểu thư trở về!”
Lạc Trừng Tâm vốn ôn hòa lễ độ, lẽ ra nên đáp lời, nhưng hắn im lặng một thoáng rồi cười lạnh:
“Đại ca bận rộn như vậy, sao lại rảnh đến đây nghênh đón, thật khiến người ta bất ngờ…”
Người kia cười gượng:
“Trời không còn sớm, xin Tam thiếu gia mau vào thành. Đại thiếu gia đang ở cổng thành.”
Tiếng vó ngựa lại xa dần, xe ngựa cũng tăng tốc.
Trong xe, Thương Giác nhướng mày: “Biểu tiểu thư?”
Triêu Tịch thản nhiên: “Ta đã nói rồi, thiên hạ không ai coi ta là công chúa Thục quốc.”
Thương Giác khẽ cười: “Rất nhanh thôi, họ sẽ đổi cách gọi.”
Giọng hắn nhàn nhạt mà chắc chắn, như an ủi nhưng không hề mang thương hại. Triêu Tịch mím môi:
“Lạc Linh Tu có mặt ắt là vì ngươi. Yến quốc đánh bại Triệu quốc, một bước thành chư hầu đứng đầu, hắn tất nhiên muốn lôi kéo ngươi.”
“Đây là nhắc nhở? Hay lo lắng?” Thương Giác hỏi ngược. Triêu Tịch chợt hiểu hắn vốn dĩ đã biết điều này!
Nàng nhíu mày, thẳng thắn nói: “Ngươi và ta, một tổn hại thì cùng tổn hại.”
Thương Giác nhìn nàng một thoáng khó dò rồi gật đầu:
“Nàng nghĩ vậy là tốt nhất. Hơn nữa, giữa ta và nàng, có chút quan tâm thích đáng cũng không có gì sai. Không ai có thể diễn kịch giả mà giống mười phần, vì thế chúng ta nên lấy ra chút chân thành.”
Lại là những đạo lý hắn nói mãi không chán!
Triêu Tịch không dao động. Chân thành của nàng đâu phải hắn nói lấy là lấy!
Trong xe yên lặng. Xe ngựa bỗng dừng lại. Tiếng vó ngựa tiến gần. Lạc Trừng Tâm bên ngoài nói:
“Triêu Tịch, đến Hoài....”
“Trong xe chính là Yến Thế tử sao? Linh Tu thất lễ không kịp nghênh đón!”
Giọng cao vút đột ngột vang lên cắt ngang lời hắn. Tiếng bước chân sột soạt tiến đến trước xe.
Triêu Tịch nhíu mày hướng về phía Thương Giác. Hắn lại bình thản nắm tay nàng, ôn hòa nói:
“Đại thiếu gia khách khí. Lần đầu đến Hoài Âm, mong đại thiếu gia chiếu cố. Tịch Tịch thân thể không khỏe, chúng ta không xuống xe hành lễ.”
Triêu Tịch nhướng mày. Người bên ngoài cũng sững lại.
Lạc Linh Tu hẳn không ngờ Thương Giác lại Không nể mặt như vậy. Hắn cười gượng hai tiếng, vẫn cung kính nói:
“Đương nhiên, đương nhiên! Sớm nghe nói Triêu Tịch trên đường nhiễm phong hàn. Thế tử không cần lo, về phủ sẽ có danh y chẩn trị. Nếu vậy, chúng ta mau vào thành. Phụ thân và mẫu thân đang chờ trong phủ!”
Triêu Tịch nhướng mày cao hơn. Thương Giác khẽ bóp lòng bàn tay nàng, mỉm cười nhạt:
“Ừm, làm phiền.”
Giọng hắn ôn nhu thanh quý, khiến người nghe chỉ cảm thấy thân hòa dễ chịu như gió xuân, đến cả Lạc Linh Tu cũng không sinh nổi nửa phần bất mãn vì bị khinh mạn. Hắn cung kính chắp tay về phía xe, phất tay cho xe tiến lên, rồi quay đầu liếc Lạc Trừng Tâm một cái đầy ẩn ý.
Xe vừa chuyển bánh, từ xa một thiếu nữ chạy tới, trước hết hừ một tiếng về phía xe của Thương Giác, hạ giọng: “Sao mà kiêu ngạo thế, đây là Hoài Âm đấy!”
“Linh Quân, không được vô lễ! Thân phận Yến Thế tử ở đó, muội thu liễm chút!”
Lạc Linh Quân không phục, định cãi lại nhưng Lạc Linh Tu đã bước nhanh theo sau. Nàng khẽ “xùy” một tiếng, quay sang lập tức đổi sắc mặt, kéo tay Lạc Trừng Tâm:
“Tam ca, huynh vất vả rồi! Huynh yên tâm, chỗ Vân Cơ muội thay huynh trông nom, huynh mau về phủ xem nàng ấy đi, đừng để ý tiểu sát tinh kia với cái gì thế tử nữa!”
Lạc Trừng Tâm vẫn ôn hòa, liếc về phía xe đã đi xa vài bước, lặng lẽ rút tay khỏi nàng, mỉm cười:
“Linh Quân, làm phiền muội rồi.”
Trong xe, Thương Giác chậm rãi buông tay Triêu Tịch, nhàn nhạt nói:
“Huynh muội ruột thịt bất hòa, huynh muội không cùng huyết thống lại thân thiết. Thêm vào đó là huynh đệ thất hòa… Không biết trong phủ Hoài Âm Hầu còn bao nhiêu trò hay nữa đây?”