Chương 442: Thiếu nữ hoài xuân đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 442: Thiếu nữ hoài xuân.

Chu Yên đến Tiêu Phòng điện thì Phượng Niệm Dung đang luyện chữ. Vừa nghe thông báo, nàng ấy đến tay còn chưa kịp rửa đã ra nghênh tiếp.

Chu Yên liếc mắt đã thấy vết mực trên tay nàng, liền hành lễ rồi bật cười:

“Nghe nói ngươi cũng bị kinh sợ, nhưng nhìn bây giờ thì hẳn là không sao, ta cũng yên tâm rồi. Mấy ngày nay ở ngoài còn lo lắng mãi.”

Phượng Niệm Dung lắc đầu, kéo tay Chu Yên vào noãn các: “Mau vào trong nói chuyện.”

Các tiểu thư quý tộc từ nhỏ đã quen biết với các công chúa, sau này cũng coi như cùng lớn lên. Chu Yên xuất thân Chu thị, bất luận tài nghệ hay danh tiếng ở Ba Lăng đều rất tốt, lại có giao tình thân thiết với Phượng Niệm Dung.

Hai người bước vào noãn các, thị tỳ đã bày trà bánh xong xuôi. Phượng Niệm Dung phất tay cho lui hết, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Không còn người ngoài, Chu Yên mới dám trực tiếp hỏi: “Công chúa, chuyện của Thập Nhất công chúa…”

Ánh mắt Phượng Niệm Dung trầm xuống, nhớ đến Phượng Niệm Chỉ, sắc mặt cũng thêm phần nặng nề, nàng gật đầu:

“Là thật. Đêm đó phụ vương và chúng ta đều tận mắt nhìn thấy. Bên Lan Đình điện cũng đã hỏi qua, nói là nàng tự mình chạy ra ngoài. Đêm đó mưa gió lớn, cũng không biết vì sao nàng lại chạy ra. Hiện giờ cả cung đều đang bàn tán, đủ loại lời đồn.”

Chu Yên gật đầu:

“Những chuyện đó ca ca cũng đã nói với ta rồi. Thật là đáng sợ… Thập Nhất công chúa đang yên đang lành sao lại…”

Dù sao cũng là người quen từ nhỏ, nay đột ngột qua đời lại còn thê thảm như vậy, trong mắt Chu Yên cũng hiện lên vài phần thương cảm.

“Trước kia vào cung đều là vui vẻ, hôm nay vào lại thấy có chút sợ. Trong cung xảy ra chuyện như vậy, ngươi ở trong này ta cũng lo lắng. Lúc nãy ta đi thỉnh an Vương hậu, nói rằng hôm nay bắt đầu người bế quan mấy ngày cầu phúc cho cung, tạm thời không tiếp khách. Qua thăm Tôn phu nhân thì thấy bà tinh thần cũng rất kém, nghe nói mấy đêm nay cũng hay mộng mị. Ta không dám quấy rầy, nói vài câu liền đến đây. Mà nhìn sắc mặt ngươi…”

Chu Yên quan sát kỹ, “cũng không tốt lắm.”

Phượng Niệm Dung vốn ngày thường đoan trang đúng mực, trước mặt các tỷ muội trong cung càng không có gì chê trách. Nay gặp Chu Yên, rốt cuộc cũng có người để nói chuyện thoải mái, liền nhiều lời hơn:

“Đêm đó ta thật sự bị dọa sợ. Về rồi thái y kê thuốc an thần tĩnh tâm, đang uống đây. Nói đến mộng mị, mấy đêm nay cũng khá nhiều.”

Chu Yên lập tức lộ vẻ đau lòng: “Ngươi khổ rồi. Nếu trong cung cảm thấy bức bối, chi bằng ra ngoài ở mấy ngày? Ca ca ta tìm cho ta một vị cầm sư rất lợi hại, cứ nói ngươi cùng ta học nghệ là được.”

Phượng Niệm Dung như nghĩ đến điều gì đó, lắc đầu:

“Thôi, cũng không đến mức sợ như vậy. Chỉ là hồ Vị Ương mấy ngày nay không dám đi nữa. Gần đây trong cung nhiều chuyện, ta không muốn làm phụ vương thêm phiền. Huống hồ có ra ngoài thì rồi cũng phải quay lại.”

Nàng xưa nay luôn giữ hình tượng ôn hòa lễ độ, trong lúc hỗn loạn thế này mà xin ra cung tránh né vốn không phải việc nàng sẽ làm. Chu Yên đã đoán trước, nên cũng không khuyên thêm, chỉ nói:

“Vậy cũng được. Mấy ngày này ngươi cứ ở yên trong Tiêu Phòng điện dưỡng thân, chuyện khác đừng quản, tránh liên lụy.”

Phượng Niệm Dung gật nhẹ, rồi lại nhìn Chu Yên.

Nhìn kỹ, chỉ thấy nàng ta như hoa đào, dung mạo càng thêm xinh đẹp, liền cong môi cười:

“Xem ra là có chuyện vui rồi, trông ngươi bây giờ đẹp lên hẳn. Ca ca ngươi tìm cầm sư cho ngươi cũng là để bồi dưỡng tài nghệ, đợi đến lập đông thì cùng Dao Quang công chúa sang Yến quốc phải không?”

Đang nói bình thường, Phượng Niệm Dung lại nhắc đến chuyện tòng giá (làm của hồi môn theo hầu).

Chu Yên vừa cúi mắt, ánh sáng trong mắt thoáng tối đi, nhất thời không trả lời.

Phượng Niệm Dung lập tức nhận ra có gì đó không đúng, liền nhìn nàng kỹ hơn:

“Yên nhi? Sao vậy? Sao trông ngươi không vui? Có phải ca ca ngươi nói gì không?”

Hiện nay Chu thị do Chu Cần nắm quyền. Phượng Niệm Dung cũng hiểu vài phần về tính cách của hắn, nói một là một, tuyệt không đổi. Đối với muội muội Chu Yên tuy không bạc đãi, nhưng cũng không thể nói là thân thiết yêu thương.

Trong các đại tộc, nữ tử đến tuổi đều phải xuất giá, mà còn phải gả cho nơi có giá trị nhất. Được dốc lòng bồi dưỡng, nhưng cũng vì vậy mà trở thành “quân cờ” lợi ích gia tộc, tình thân lại nhạt đi vài phần.

Chu Yên ánh mắt thoáng lóe, lắc đầu: “Không phải.”

Phượng Niệm Dung nhướng mày: “Nếu không nói gì, vậy sao ngươi lại không vui?”

Những chuyện gần đây đều xảy ra trong cung, không liên quan đến Chu thị. Hơn nữa theo nàng biết, sau khi Đoàn thị xin đổi phòng, Chu thị còn được lợi không ít.

Nếu xét ở triều đình, hiện tại khó khăn nhất phải là Đoàn thị chứ không phải Chu thị.

Phượng Niệm Dung còn đang nghĩ, Chu Yên lại bỗng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc mơ màng.

Một lúc sau mới khẽ hỏi: “Công chúa… nếu ta nói ta không muốn đi Yến quốc, ngươi có thấy kỳ lạ không?”

Phượng Niệm Dung sững lại. Hiển nhiên nàng không ngờ Chu Yên lại có suy nghĩ như vậy.

Chu Yên xuất thân đại tộc, hôn sự thấp nhất cũng là gả cho nam tử cùng thế gia. Cao hơn là nhập cung. Nhưng với địa vị Chu thị, vào cung cũng chưa chắc làm được Vương hậu.

Hiện nay mấy vị công tử của Thục quốc còn chưa rõ ai là thế tử, Phượng Khâm cũng chưa định hôn sự cho họ.

Nếu Chu Yên lúc này xuất giá, chỉ có thể gả vào thế gia, giá trị sẽ bị giảm xuống mức thấp nhất.

Nhưng nếu theo Triều Tịch sang Yến quốc thì khác. ..Yến quốc hiện là nước mạnh nhất trong ngũ hầu. Không nói đến bản thân Thương Giác vượt xa người thường, chỉ riêng địa vị hậu cung Yến quốc cũng không thể so với Thục quốc.

Dù hiện tại chỉ là phi tần, nhưng sau này… nếu Triều Tịch có chuyện, nàng chưa chắc không thể trở thành Vương hậu.

Đã vậy... Vì sao Chu Yên lại không muốn?

Phượng Niệm Dung nhíu mày, ánh mắt dò xét: “Vì sao không muốn? Yên nhi, chuyện đã đến bước này, ngươi không còn lựa chọn. Nếu ca ca ngươi biết… chắc chắn sẽ không đồng ý.”

Không chỉ không đồng ý, e rằng còn có thể lấy mạng nàng. Chu Yên trong lòng run lên, môi mím chặt không nói.

Ánh mắt Phượng Niệm Dung chợt lóe, bỗng hiểu ra: “Yên nhi… chẳng lẽ ngươi đã có ý trung nhân?”

Lời này vừa ra, tay Chu Yên lập tức siết chặt. Dù nàng cố che giấu, Phượng Niệm Dung vẫn nhìn ra vẻ căng thẳng.

Nàng biết mình đoán đúng, ánh mắt trở nên phức tạp, hạ giọng hỏi: “Người trong lòng ngươi là ai?”

Chu Yên cắn môi, lắc đầu: “Không có, ngươi đừng nghĩ nhiều.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng