Chương 433: Là vết hôn đấy đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 433: Là vết hôn đấy.

Trong ấn tượng của Triều Tịch, ngoại trừ khoảng thời gian vừa gặp lại ở đại doanh nước Yến, về sau Thương Giác rất ít khi dùng giọng điệu như thế nói chuyện với nàng, trở về Ba Lăng lại càng không. Vậy mà lần này chỉ vì một giấc mộng, nàng buột miệng nói một câu không may, hắn lại nghiêm túc đến vậy?

Triều Tịch nhướng mày: “Ngươi cũng tin mấy thứ này sao?”

Đừng nói là vài giấc ác mộng, đến cả mệnh cách do Khâm Thiên Giám bói ra nàng còn không tin. Trong mắt nàng, Thương Giác cũng là người không tin số mệnh, không tin bất kỳ ngoại lực nào. Vậy mà hắn lại để tâm đến một câu nói không lành như vậy?

Thương Giác hạ mắt, trong ánh nhìn của hắn, Triều Tịch thấy rõ vài phần kìm nén. Hắn dường như đang đè nén cảm xúc của mình, nhưng nàng lại không hiểu hắn đang kìm nén điều gì.

Nàng lại nhướng mày:

“Ngươi để tâm đến mấy lời này thật sao?” Nói rồi lại lắc đầu, “Ta không tin ngươi sẽ để tâm. Huống chi, con người ai rồi cũng chết, quan tài sớm muộn gì cũng phải nằm vào.”

Lời vừa dứt, chân mày Thương Giác càng nhíu chặt. Hắn ngẩng đầu, ánh dịu dàng trong mắt đã biến mất, thay vào đó là một vực sâu u ám đáng sợ, như đáy biển không đáy, khiến người ta chỉ cần tiến thêm một bước là có thể rơi xuống.

Hắn nhìn nàng chằm chằm một lúc, sự kìm nén trong mắt càng rõ, rồi bỗng lắc đầu, khẽ thở dài:

“Người khác ta không quan tâm. Nhưng nàng nói về chính mình, ta sẽ để tâm.”

Triều Tịch sững lại. Tuy cảm thấy điểm để tâm của hắn có phần kỳ lạ, nhưng lại bị ánh nhìn sâu thẳm kia chạm tới. Người khác hắn không để ý, nhưng nàng nói về bản thân, hắn lại để tâm, đến mức một câu không lành cũng không cho nói?

Từ lúc gặp hắn đến giờ, trong lòng nàng toàn là nghi hoặc, mà nghi hoặc lại càng lúc càng nhiều, vẫn chưa có lời giải.

Thương Giác có tâm bệnh, đến mức thuốc thang vô hiệu, đêm đêm khó ngủ. Hắn lại còn đặc biệt để tâm đến giấc mộng của nàng.

Triều Tịch nhìn hắn thật sâu. Hắn cũng nhìn lại nàng. Sự nghi hoặc trên mặt nàng hiện rõ ràng. Nếu là chuyện khác, có lẽ hắn sẽ thẳng thắn nói cho nàng biết, nhưng lúc này, trong mắt hắn rõ ràng có điều gì đó sâu hơn, nặng nề hơn khiến hắn không thể nói ra.

Một tia do dự lóe qua, hắn bỗng nói: “Ta dọn đến phủ công chúa ở, có được không?”

Triều Tịch ngẩn ra, chợt nhớ đến lời Tử Tầm từng nói....nếu thế tử chuyển tới phủ công chúa thì tốt biết bao!

Nàng chớp mắt, trong đầu thoáng nghĩ có phải Tử Tầm đã nói gì với hắn không. Nhưng nghĩ lại thì không đúng, sau lần bị nàng dọa, Tử Tầm tuyệt đối không dám nói những lời trái lễ như vậy.

Vậy thì ý này là của chính hắn.

Nhưng… vì sao?

Chỉ vì nàng nói một câu không lành?

“Chuyện này… e rằng không hợp lễ. Chỉ là một giấc mộng thôi, ngươi không cần lo lắng như vậy.”

Triều Tịch do dự một chút. Nàng không phải quá coi trọng lễ nghi, nhưng cũng chưa đến mức muốn cùng hắn sớm tối dưới một mái nhà. Mà rõ ràng lúc này Thương Giác đang lo lắng có phần quá mức.

Nàng càng nhìn càng thấy khó hiểu, rốt cuộc là vì giấc mộng kia?

Thương Giác khép mắt một thoáng, ép mình bình tĩnh lại, rồi cười khổ:

“Không có gì… nàng nói đúng, là ta quá gấp gáp. Chỉ là một giấc mộng thôi…”

Triều Tịch chớp mắt, bỗng thấy hắn lúc này có chút xa lạ.

Hắn vốn nên là người phong hoa tuyệt đại, luôn ung dung nhàn tản. Vậy mà cảm xúc như vậy xuất hiện trên gương mặt hắn, thật khiến người ta kinh ngạc. Dù hắn đã cố kìm nén, nàng vẫn cảm nhận được sự đè nén, lo lắng, thậm chí… là đau đớn trong lòng hắn.

Chỉ vì một câu nói của nàng mà nhớ đến chuyện gì đó không tốt?

Một giấc mộng, bị nhốt, như nằm trong quan tài. Chỉ vậy thôi… mà khiến hắn nhớ tới điều gì?

Chẳng lẽ trước kia hắn từng trải qua chuyện như vậy?

Triều Tịch nhìn hắn, mà khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, đã khôi phục vẻ bình thường. Khóe môi cong lên, ánh mắt lại trở nên dịu dàng: “Ta lo cho nàng.”

Chỉ bốn chữ đơn giản, nhưng hắn nói rất thẳng thắn và mềm mại.

Trong lòng Triều Tịch khẽ động. Nàng siết nhẹ tay trong tay áo, hơi nâng cằm, giọng nói dứt khoát:

“Giấc mộng đã qua rồi, ngươi không cần lo. Trước đây ta còn từng mơ những giấc đáng sợ hơn, mà giờ vẫn sống tốt đến hôm nay. Chúng ta đều không phải người để tâm đến mộng mị.”

Giấc mộng kia quả thật không dễ chịu. Dù ngoài miệng nói không để ý, trong lòng nàng vẫn có chút u uất. Nhưng sau khi hắn lo lắng như vậy, tâm trạng nàng lại thật sự nhẹ đi, như thể sự lo lắng của hắn đã giúp nàng xua tan những u ám trong lòng.

Nàng không nói ra, nhưng vẻ mặt đã dịu đi, giọng nói cũng ôn hòa hơn.

Thương Giác nhìn nàng, dường như có chút bất lực. Biểu cảm đó khiến nàng thấy hắn như muốn nói lại thôi, dường như luôn có rất nhiều điều muốn nói với nàng, nhưng lại vì lý do nào đó mà không thể mở lời.

Ban đầu nàng còn thấy khó hiểu, giờ thì đã quen.

Trên đời này không có bí mật vĩnh viễn, sớm muộn gì nàng cũng sẽ biết hắn đang để tâm điều gì.

Xe ngựa rời dịch quán, chưa đến nửa canh giờ đã vào con đường lớn náo nhiệt. Lúc Triều Tịch ra ngoài, phố còn vắng vẻ, giờ đã người đông như nước.

Yến xuân trong cung tuy xảy ra biến cố, nhưng dân chúng bên ngoài vẫn sống như thường, không hề bị ảnh hưởng.

Nàng vén rèm xe nhìn ra ngoài, chợt thấy phía trước có một cỗ xe, nhưng không để ý nhiều, nhìn thêm vài lần rồi buông rèm xuống.

Chẳng bao lâu xe đến trước cổng cung. Khi xuống xe, nàng lại thấy cỗ xe lúc nãy đỗ phía trước, hóa ra cũng vào cung.

Người trên xe vẫn chưa xuống. Triều Tịch nhìn sang, thấy một nha hoàn áo xanh bước xuống trước, trông có chút quen mắt. Nàng còn chưa kịp nhớ ra, thì trong xe lại bước ra một người.

Người đó quay lưng về phía họ, đến khi xoay người lại, hai ánh mắt chạm nhau.

Người kia lập tức bước tới hành lễ.

Triều Tịch cong môi, liếc Thương Giác một cái, thì ra là Chu Yên.

“Chu Yên bái kiến công chúa điện hạ, bái kiến thế tử điện hạ.”

Cách bốn năm bước, Chu Yên đã cúi người hành lễ. Hôm nay nàng mặc cung trang cổ đứng màu xanh, dáng vẻ cúi đầu đặc biệt dịu dàng.

Triều Tịch nói: “Đứng lên đi.”

Chu Yên đứng dậy, hai tay đặt trước người, rồi vô thức rụt vào trong tay áo, như muốn che cổ tay. Động tác ấy có chút kỳ lạ.

Triều Tịch liếc nhìn cổ tay nàng, thấy dường như có một vết đỏ, giống như bị trầy xước. Nàng không nghĩ nhiều, thu ánh mắt lại: “Chu tiểu thư cũng vào cung?”

Chu Yên không dám nhìn Thương Giác, dịu dàng đáp:

“Vâng. Nghe nói trong cung xảy ra chuyện, Thập công chúa cũng bị kinh sợ. Hôm nay ta vào cung thỉnh an các vị phu nhân, rồi tiện thể thăm Thập công chúa.”

Chu Yên thân thiết với Phượng Niệm Dung, nên việc này cũng hợp lý. Chỉ là lúc này vào cung vẫn có phần mạo hiểm.

Triều Tịch không truy cứu, chỉ gật đầu:

“Vậy Chu tiểu thư đi trước đi. Ta và thế tử phải đi gặp phụ vương, không cùng đường.”

Chu Yên hành lễ rồi rời đi. Nàng đi có phần vội vàng, chẳng bao lâu đã khuất sau cổng cung.

Triều Tịch và Thương Giác đứng đó, vẫn ung dung. Nàng nói: “Đó là nhị tiểu thư Chu gia, ngươi từng gặp rồi.”

Thương Giác mỉm cười: “Ta biết, từng gặp ở chỗ Tôn phu nhân.”

Lần yến tiệc thưởng lan ở Ba Lăng, nàng nhớ rất rõ mục đích là gì, không khỏi cười nhẹ: “Ngươi nhớ là tốt rồi.”

Giọng nàng bình thường, nhưng lời nói lại như mang theo ẩn ý.

Ánh mắt Thương Giác càng thêm ý cười: “Nàng không thấy Chu tiểu thư có gì bất thường sao?”

Triều Tịch ngẩng mắt. Nghĩ đi nghĩ lại, dường như chỉ có động tác che cổ tay là lạ. Nàng nhìn hắn, chờ câu tiếp theo.

Thương Giác mỉm cười: “Nàng biết vết mà nàng ta che là gì không?”

Ánh mắt Triều Tịch sáng lên, quả nhiên nàng đoán không sai. Nhưng đó là gì?

Nàng nhìn hắn đầy chờ đợi.

Thương Giác khẽ cúi người, giọng trầm thấp: “Là vết hôn.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng