Chương 431: Chứng mất ngủ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 431: Chứng mất ngủ.

Lông mày Thương Giác khẽ nhíu lại. Vừa rồi tâm trí hắn không đặt ở bên ngoài, tuy có nghe thấy tiếng bước chân nhưng không để ý là mấy người, chỉ nghĩ là Phù Lan và Vân Triệt cùng tới, nên người còn chưa bước vào cửa hắn đã nói trước một câu. Không ngờ người đến lại là Triều Tịch. Trong ánh mắt nàng đầy vẻ dò xét, khiến đáy lòng hắn không khỏi ấm lên. Hắn đặt ấm trà lên lò lửa, rồi bước tới trước mặt nàng, giúp nàng cởi chiếc áo choàng đang khoác trên vai, treo sang một bên, sau đó nắm tay nàng dẫn đến án trà ngồi xuống.

“Đây là Vân Yến trà của nước Thục các ngươi, nàng nếm thử xem.”

Hắn kéo Triều Tịch ngồi xuống, nàng cũng thuận theo mà an tọa. Nhưng vừa ngồi vững, nàng lại nhìn về phía hắn.

“Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”

Thương Giác động tác thuần thục rửa chén, châm trà, nghe vậy ngẩng mắt nhìn nàng:

“Nàng đang quan tâm ta sao?”

Khóe môi Triều Tịch khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng đối diện với đôi mắt mang theo ý cười nhàn nhạt kia, lại không nói nên lời. Nàng mím môi, dứt khoát không trả lời. Thương Giác khẽ xoay ấm trà, nước tuy chưa sôi hẳn nhưng hương trà đã lan tỏa. Hắn mở nắp ấm nhìn vào, rồi nhẹ giọng nói:

“Không có gì, chỉ là đôi khi khó ngủ mà thôi.”

Triều Tịch nhướng mày. Khó ngủ? Với người bình thường, chỉ khi trong lòng có điều u uất mới khó ngủ. Nhưng với Thương Giác, rốt cuộc chuyện gì có thể khiến hắn vướng mắc đến mức mất ngủ? Là vì chuyện ở nước Yến?

Nàng hạ mắt, vẫn hỏi ra: “Có phải nước Yến xảy ra chuyện rồi không?”

Thương Giác nhìn nàng một cái, không hề tránh né mà gật đầu:

“Chỉ là chút rối ren, không đáng ngại.”

Hắn chỉ nói là chút rối ren, nhưng không nói cụ thể. Triều Tịch nghĩ một chút rồi không hỏi thêm. Với hắn mà nói, quả thật không có chuyện gì được coi là đại loạn. Chỉ là hắn rời Yến quốc đã lâu, nên mới sinh ra vài biến động.

Triều Tịch không nói nữa, Thương Giác lại nhìn nàng: “Tối qua ngủ không ngon sao?”

Triều Tịch theo phản xạ sờ nhẹ lên mặt mình. Hôm nay nàng không trang điểm, nhưng cũng không thấy sắc mặt có gì khác thường. Hắn nhìn ra bằng cách nào? Nàng lắc đầu, đang định nói “không”, thì ánh mắt Thương Giác bỗng thay đổi, chăm chú nhìn vào khóe môi nàng.

Ánh nhìn quá sắc bén khiến tim nàng khẽ chấn động. Nàng còn chưa kịp hỏi, hắn đã đưa tay chạm nhẹ vào khóe môi nàng. Không biết hắn động tác ra sao, Triều Tịch bỗng cảm thấy một trận đau nhói, khẽ “hít” một tiếng, lông mày hắn lập tức nhíu chặt hơn.

“Chuyện gì thế? Sao lại rách rồi?” Rách rồi? Khóe môi nàng bị rách?

Triều Tịch hơi sững lại. Cơn đau không rõ rệt, thậm chí lúc ăn sáng nàng cũng không phát hiện. Hắn lại nhìn ra? Nghĩ một chút, nàng bỗng nhớ tới giấc mộng tối qua, trong mơ quả thật có vị tanh của máu, hóa ra là do vô thức cắn vào môi mình.

Nàng khẽ động môi, nhất thời không biết nói sao. Nàng do dự, ánh mắt Thương Giác càng thêm sắc lạnh:

“Rốt cuộc là sao?”

Triều Tịch nghiêng đầu tránh tay hắn, nói: “Không có gì, chỉ là gặp ác mộng.”

Thương Giác nhìn nàng một lúc: “Mơ thấy gì?”

Ắt hẳn là giấc mộng rất đáng sợ, nếu không sao nàng lại cắn rách cả môi.

Triều Tịch có chút do dự. Giấc mộng của nàng thực sự quái dị, kể cho hắn nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ. Nhưng ánh mắt cố chấp của hắn cứ dừng trên người nàng. Có lẽ vì sự quan tâm trong mắt hắn khiến nàng mềm lòng, hoặc vì chính giấc mộng đó quá đáng sợ, do dự thêm một chút, nàng cuối cùng vẫn kể lại sơ lược.

Cảm giác bị bức bách đến nghẹt thở được nàng giản lược đi. Tuy nàng nói rất đơn giản, nhưng ánh mắt Thương Giác lại trầm xuống rõ rệt. Nghe xong, hắn khẽ nhíu mày: “Sớm biết vậy, đêm qua ta nên qua đó…”

Triều Tịch giật mình. Qua đó làm gì? Qua ngủ cùng nàng sao?!

Đúng lúc ấy, ấm trà trên lò cũng sôi. Thương Giác lấy chén, rót hai chén trà, đặt một chén trước mặt nàng, một chén trước mặt mình: “Nếm thử xem?”

Có lẽ vì trong phòng quá ấm, Triều Tịch cảm thấy hơi lạnh trong cơ thể đều tan biến. Nàng thuận theo lời hắn, nâng chén trà lên. Vừa định đưa lên môi, Thương Giác liền nhắc: “Cẩn thận.”

Giọng hắn không lớn, lại mang theo sự thân mật khó tả. Tay nàng khẽ dừng, nhưng trong lòng lại không hề bài xích. Nàng đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm dưới ánh nhìn của hắn. Hương trà đậm đà, khiến nàng khẽ gật đầu. Thương Giác thấy nàng hài lòng mới mỉm cười, cũng nâng chén trà của mình uống một ngụm.

Đúng lúc đó, cửa phòng bỗng phát ra tiếng “cạch cạch”, như có thứ gì đó đang đụng cửa. Nghe kỹ lại, bên ngoài còn có tiếng Tử Tầm và Vân Triệt.

Hai người nhìn nhau, cùng đứng dậy đi ra ngoài. Thương Giác đi trước mở cửa, đập vào mắt là cái đầu của Bạch Nguyệt.

Triều Tịch theo ra, khóe môi khẽ cong, hóa ra là Bạch Nguyệt đang đụng cửa.

“Chắc là biết nàng tới nên nó mới hưng phấn như vậy.”

Thương Giác nói, mở hẳn cửa. Bạch Nguyệt lập tức phóng vào, vây quanh Triều Tịch không ngừng. Trong mắt nàng hiện lên ý cười nhàn nhạt, dẫn nó đi ra ngoài.

Bên ngoài trời đã sáng hẳn. Buổi sớm vẫn còn chút se lạnh, nhưng không khí vô cùng trong lành. Hơi ẩm sau cơn mưa hôm trước còn vương lại, khiến hương cỏ cây càng thêm thanh tươi.

Triều Tịch dắt Bạch Nguyệt đi vài bước ra giữa sân, nhìn một vòng, rồi theo một lối nhỏ đi về phía đình nhỏ phía xa. Thương Giác chậm rãi bước ra, ánh mắt dịu dàng dõi theo một người một thú.

Tử Tầm đứng dưới hiên cũng mỉm cười nhìn theo. Bất chợt quay đầu, lại thấy Thương Giác đứng phía sau, sắc mặt nàng khẽ biến, vội vàng hành lễ. Thương Giác phất tay:

“Công chúa các ngươi hôm nay dậy lúc nào? Sao lại tới sớm như vậy?”

Tử Tầm không rõ vì sao hắn hỏi, nhưng vẫn cung kính đáp:

“Bẩm thế tử, hôm nay công chúa dậy sớm hơn thường ngày. Khi nô tỳ vào phòng, công chúa đã tự mình rửa mặt xong, đứng bên cửa sổ. Nô tỳ hỏi thì công chúa nói là gặp ác mộng. Còn vì sao tới sớm như vậy… có lẽ là vì công chúa lo bên phía thế tử xảy ra chuyện.”

Nàng có chút do dự, không biết có nên nói chuyện kia hay không.

Lời của Tử Tầm không khác lời Triều Tịch, nghi hoặc trong lòng Thương Giác cũng giảm đi vài phần. Nhưng thấy nàng còn do dự, hắn liền hỏi: “Còn gì chưa nói hết?”

Tử Tầm vội ngẩng đầu: “Không… không phải, chỉ là…”

Hai chủ tớ hôm nay đều ấp úng như vậy. Thương Giác đối với Triều Tịch thì kiên nhẫn, nhưng với Tử Tầm thì không. Hắn hơi nhíu mày, giọng mang theo áp lực: “Chỉ là gì?”

Tử Tầm tim khẽ run:

“Là… hôm qua nô tỳ và công chúa có nói đến chuyện lúc ở doanh trại nước Yến, khi còn chưa gặp công chúa, ngài đã từ chối việc dâng thành mà cầu hôn công chúa. Ban đầu nô tỳ còn tưởng là ngài gặp công chúa rồi mới nhất kiến chung tình…”

Thương Giác nhìn về phía Triều Tịch ở xa, bóng lưng nàng càng thêm mảnh mai: “Rồi sao?”

“Sau đó… công chúa nói nô tỳ có thể tự mình tới hỏi ngài…”

Thương Giác nghe vậy, khóe môi bỗng cong lên, nàng lại nói ra lời như vậy?

Tử Tầm vốn còn thấp thỏm, nhưng thấy hắn mỉm cười thì yên tâm, lại lộ ra vẻ ngưỡng mộ. Nhìn sang Triều Tịch, nàng càng cảm thấy hai người thật xứng đôi, không nhịn được hỏi:

“Vậy khi đó, thế tử đã từng gặp công chúa chưa? Nếu chưa, vì sao lại không cần thành trì mà lại chọn công chúa?”

Ánh mắt Thương Giác vẫn đặt trên người Triều Tịch:  “Có lẽ… là nhất kiến chung tình.”

Tử Tầm sững người, không ngờ hắn thật sự trả lời, mà lại là câu trả lời như vậy!

Tim nàng đập nhanh, suýt nữa muốn chạy đi nói ngay với Triều Tịch. Nhưng nhớ ra Thương Giác còn đứng phía sau, nàng cố nén lại, chỉ có nụ cười trên mặt là không giấu được.

Bên kia, Triều Tịch đã dạo một vòng nhỏ, dắt Bạch Nguyệt trở về: “Ta còn tưởng nó ở trong cung cũng bị dọa, xem ra không phải. Hôm qua nó ra khỏi cung bằng cách nào? Lẽ nào tường thành hoàng cung cũng không cản nổi nó?”

Thương Giác mỉm cười:

“Nó xưa nay đi lại vô tung vô ảnh, ta cũng không rõ nó ra bằng cách nào. Nàng không cần lo nó bị kinh sợ, dù sao cũng là vua của muôn thú, lúc hung dữ e là sẽ dọa ngược lại người khác.”

Triều Tịch lắc đầu, không nói gì, chỉ vỗ nhẹ đầu Bạch Nguyệt. Nó vốn đang vòng quanh nàng, bị nàng vỗ một cái liền ngoan ngoãn nằm xuống bên chân nàng.

Nàng nói: “Nó ngoan như vậy, sao lại dọa người được.”

Thương Giác thần sắc vui vẻ: “Nó chỉ như vậy với nàng thôi. Nói ra thì, nó đối với nàng còn chẳng kém gì ta.” Hắn dừng lại một chút, lại nói, “Hơn nữa, dường như nó đặc biệt nghe lời nàng. Hai người quen nhau mới được mấy ngày?”

Tính ra từ lần đầu gặp Bạch Nguyệt ở núi Tuyết Lĩnh đến nay cũng đã nửa năm, nhưng so với hắn, thời gian nàng ở bên nó vẫn ngắn hơn. Vậy mà thái độ của nó với hai người lại không khác biệt, thậm chí còn dịu ngoan với nàng hơn, khiến hắn có chút khó hiểu.

Triều Tịch cong môi: “Chắc là… hợp duyên thôi.”


QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng