Chương 428: Ác Mộng Quan Tài Và Tâm Loạn Trước Bình Minh đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 428: Ác Mộng Quan Tài Và Tâm Loạn Trước Bình Minh.

Tôn Khiên theo hắn nhiều năm, tính tình cũng bị ảnh hưởng, bản thân hắn cũng vô cùng hiếu kỳ. Nghe vậy liền không hỏi thêm.

Còn Tôn Chiêu…

Xe ngựa lăn bánh giữa phố xá náo nhiệt, bên ngoài tiếng người ồn ào chen chúc. Giữa âm thanh ấy, trong lòng hắn bỗng nảy sinh một ý nghĩ...

Những chuyện quỷ dị xảy ra trong vương cung Thục quốc… Có lẽ đã bắt đầu từ Hoài Âm.

Hoặc cũng có thể… bắt đầu từ khoảnh khắc người đó bước chân vào Thục quốc.

Trong phủ công chúa.

Tử Tầm lại một lần nữa nhìn Đường Thuật đỏ mặt rời đi dưới ánh nhìn của Triều Tịch.

Bên ngoài trời đã tối, Đường Thuật phải vội về dịch quán báo cáo với Thương Giác, lúc đi chạy nhanh như thỏ.

Tử Tầm che miệng cười:

“Công chúa mỗi lần nhìn Đường tiên sinh là y lại đỏ mặt, không biết bị sao nữa… hì hì, trông đáng yêu thật!”

Triều Tịch khẽ cong môi.

Bên kia, Trụy Nhi đang thu dọn thuốc: “Thuộc hạ đi sắc thuốc, lát nữa chủ tử dùng.”

Nàng cầm gói thuốc lui ra ngoài. Tử Tầm tiến lại gần, chăm chú nhìn Triều Tịch. Nếu người khác dám nhìn chủ tử như vậy đã bị coi là vô lễ, nhưng nàng chỉ đang nhìn vào đôi mắt của Triều Tịch.

Triều Tịch không giận, cũng nhìn lại nàng. Ánh mắt chạm nhau, Tử Tầm khẽ sững lại, lùi nửa bước, vẻ mặt ngẩn ngơ:

“Công chúa… mắt người thật đẹp… như chứa đầy sao trời… bảo sao Đường tiên sinh lại đỏ mặt…”

Vốn chỉ hay “phát si” với Thương Giác, hôm nay nàng lại si mê nhìn Triều Tịch.

Triều Tịch nhướng mày, thu ánh mắt lại, có chút bất đắc dĩ.

Tử Tầm hoàn hồn, sờ mặt, rồi nghiêm túc hỏi:

“Công chúa… mắt người hình như đã khỏi rồi? Lúc Đường tiên sinh đến còn có chút lo lắng… gần đây người có thấy khó chịu không?”

Triều Tịch lắc đầu. Tử Tầm càng thấy lạ: “Vậy sao lại hỏi mắt người ngay khi đến?”

Triều Tịch bình thản: “Ta cũng không rõ, có lẽ lo bệnh cũ tái phát.”

Tử Tầm gật đầu, rồi cười:

“Nói ra thì vẫn là thế tử điện hạ quan tâm người nhất. Ngài ấy nói có việc, rồi Đường tiên sinh lập tức đến,  chắc chắn là do thế tử dặn dò. Công chúa… người không quan tâm thế tử bằng ngài ấy đâu.”

Triều Tịch liếc nàng: “Ngươi là người của ai?”

Tử Tầm cười hì hì: “Nô tỳ đương nhiên là người của công chúa rồi. Nhưng người và thế tử đã định hôn kỳ, là vị hôn phu thê… người không nghĩ đến, nô tỳ phải nhắc chứ.”

Triều Tịch đứng dậy, đi đến bên án cầm.

Tử Tầm tò mò: “Công chúa định làm gì? Luyện xong khúc mới rồi đàn cho thế tử nghe sao?”

Triều Tịch khựng lại, rồi lắc đầu: “Không phải đàn cho hắn.”

Tử Tầm thở dài: “Công chúa… haiz… sao người không hiểu chứ? Thế tử là người phong nhã, người đàn hay như vậy thì nên đàn cho ngài ấy nghe, cũng là đáp lại tâm ý của ngài ấy, lại càng khiến ngài ấy thích người hơn…”

Nàng thao thao kể: “Hồi trước ở phủ kia, các thê thiếp đều dùng đủ mọi cách lấy lòng lão gia… người được sủng nhất là một tiểu thiếp hát rất hay…”

Triều Tịch nghe xong, hỏi: “Sau đó?”

“Sau đó… lại là người khác được sủng… người đó múa rất đẹp…” “Sau đó?”

“Sau đó…” Tử Tầm ngơ ngác, không nhớ nổi.

Triều Tịch chậm rãi nói: “Ngươi có nghĩ vì sao họ không được sủng lâu dài không?”

Tử Tầm ngẩn người.

Triều Tịch cười: “Đừng nói là vì họ chưa đủ tài. Dù một người vừa biết hát, múa, đàn, vẽ… thì chủ nhân kia vẫn sẽ thích người khác. Vì sao?”

Tử Tầm suy nghĩ, rồi bực bội:

“Vì hắn háo sắc! Không thật lòng yêu ai, thấy người đẹp hơn thì lại thích người khác!”

Triều Tịch gật đầu:

“Người như vậy không đáng để gửi gắm cả đời. Còn những người kia dùng sắc đẹp lấy lòng người… cũng không thể lâu dài. Huống hồ ta không thích lấy lòng ai.”

Tử Tầm nghe xong, như được khai sáng: “Đúng! Công chúa đẹp như vậy, phải để người khác chiều chuộng mới đúng!”

Triều Tịch nhìn nàng cười: “Ta vừa nói gì?”

Tử Tầm vội che miệng:

“Nô tỳ sai rồi… nếu thế tử thật lòng thích người… thì không liên quan đến dung mạo hay tài nghệ…”

Triều Tịch gật đầu, có vẻ hài lòng.

Tử Tầm vẫn chưa tiêu hóa hết: “Hóa ra công chúa hiểu nhiều như vậy… bảo sao thế tử si mê người…”

Triều Tịch bất đắc dĩ:

“Không đơn giản như vậy. Những đạo lý đó… còn chưa bằng một phần vạn trong cách hai người ở chung. Còn ‘si mê’… cũng không phải vì ta hiểu những điều này.”

Tử Tầm nhíu mày:

“Không phải vì đẹp, không phải vì tài… vậy vì sao? Nô tỳ thấy thế tử giống như nhất kiến chung tình với người… nhớ lúc ở Tây Dung quan, ngài ấy trực tiếp đoạt người mang đi…”

Nàng dừng lại, rồi tiếp:

“Nhưng trước đó ngài ấy đã chỉ định chọn người… còn vì người mà không nhận thành của Triệu quốc…”

Tử Tầm càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.

Triều Tịch nhướng mày: “Ta cũng không biết vì sao.”

Tử Tầm nhìn nàng: “Công chúa… trước đó người có từng gặp thế tử không?”

Triều Tịch tự hỏi lại chính mình.

Nhưng dù nghĩ thế nào, trong ký ức nàng cũng không có bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Thương Giác.

Nàng lắc đầu, đáp chắc chắn: “Không.”

Tử Tầm cau mặt, buồn rầu vì câu hỏi không có lời giải.

Triều Tịch nhìn nàng, bật cười: “Nếu tò mò… ngươi có thể tự đi hỏi hắn.”

Mắt Tử Tầm sáng lên.

Triều Tịch nói tiếp: “Ngày mai chúng ta đến dịch quán.”

Tử Tầm sững lại, rồi reo lên: “A! Công chúa muốn đi gặp thế tử!”

Nàng cười tươi: “Vậy nô tỳ sẽ hỏi ngài ấy thật!”

Triều Tịch mỉm cười gật đầu. Nàng cũng rất muốn biết…

Nếu Tử Tầm thật sự hỏi, Thương Giác sẽ trả lời thế nào....

Đêm khuya tăm tối như mực, lạnh lẽo như nước. Trên giường, Triều Tịch toàn thân lạnh buốt.

Chăn gấm mềm mại chẳng biết đã biến đi đâu, hàn khí từng chút một xuyên qua da thịt thấm vào tận xương tủy. Lạnh, cái lạnh thấu tim, như bị ném vào hầm băng. Lạnh đến mức răng nàng bắt đầu va vào nhau, tay chân tê dại không thể cử động, thân thể đông cứng mất hết cảm giác, mà đầu óc lại đau đến như muốn nổ tung.

Nàng hé miệng, chỉ cảm thấy môi sắp bị đông nứt. Khẽ thở ra một hơi, cuối cùng mới tìm lại được chút cảm giác. Ngón tay tê cứng khẽ co lại, từng chút một lần mò tìm chăn.

Nhưng đầu ngón tay chạm phải lại là một mảnh lạnh cứng.

Không chỉ không sờ thấy chăn, mà đầu ngón tay còn bị cái lạnh đâm đau. Trong lòng nàng chấn động, tiếp tục giơ tay mò mẫm. Lần này lại chạm vào một bức tường dựng đứng, lạnh như băng, cứng như sắt.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng