Chương 405: Một đêm mưa, một cung thất sủng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 405: Một đêm mưa, một cung thất sủng.

Nàng còn đang ngây người, thì ngoài cửa Linh Lung đã khóc thét: “Mau tới giúp đi! Còn đứng đó làm gì!”

Tiếng khóc ấy, dù xuyên qua màn mưa dày đặc, vẫn vang lên rõ ràng đến thê lương.

Linh Xảo bừng tỉnh, vội vàng tiến lên đỡ lấy Dương Liên Tâm. Vừa đỡ, nàng mới phát hiện trên người và tay nàng ta toàn là máu. Nhìn kỹ hơn, y phục đã nhuốm đỏ hoàn toàn, nước mưa nhỏ giọt tí tách, từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống nền gạch bạch ngọc trước cung, một màu đỏ tanh đến chói mắt. Đầu Linh Xảo “ầm” một tiếng như nổ tung!

“Mau… mau đưa phu nhân vào trong…”

Linh Lung và Linh Xảo đều là tâm phúc thân cận nhất của Dương Liên Tâm, cũng là đại cung nữ của Trường Dật cung. Bình thường Linh Lung trầm ổn hơn Linh Xảo, nhưng hôm nay từng lời nàng nói đều nghẹn ngào trong tiếng khóc.

Linh Xảo cứng đờ đỡ người tiến vào, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn Tôn Cầm phía sau. Tôn Cầm là chủ nhân Trường Thu cung, theo lý không nên xuất hiện ở đây giờ này, vậy mà không chỉ tới, còn mang theo một đoàn người. Lúc này, nếu không có Dương Liên Tâm, thì người có địa vị cao nhất ở đây chính là nàng.

Ngọc Họa che ô cho Tôn Cầm, nhưng y phục nàng vẫn ướt một nửa. Sắc mặt nàng trắng bệch, rõ ràng cũng bị dọa không nhẹ, lại vừa nôn xong, ban ngày còn rơi xuống nước, vậy mà từng bước đi vẫn giữ được sự trầm ổn hiếm có. Vừa đi, nàng vừa lớn tiếng phân phó:

“Đi mời thái y! Hai người các ngươi trước tiên lau rửa sạch sẽ cho phu nhân, thay y phục khô, để nàng nằm xuống. Nếu trong cung có thuốc cấp cứu thì cho nàng uống trước một viên!”

Mưa quá lớn, nàng buộc phải nói lớn, giọng cũng vì thế mà khàn đi.

Trong phòng tắm, vừa đóng cửa lại, Linh Lung không kìm được nữa, tiếng khóc bùng phát như vỡ đê. Nàng vừa run rẩy cởi bộ y phục đẫm máu của Dương Liên Tâm, vừa khóc đến không thành tiếng.

Linh Xảo tuy chưa rõ sự tình, nhưng tay cũng bắt đầu run rẩy. Nàng biết, nhất định đã xảy ra chuyện lớn, một chuyện đủ để lật đổ cả Trường Dật cung.

Nàng nuốt khan, giọng run run hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Máu trên người phu nhân là…”

Linh Lung bật khóc nức nở, cả người mềm nhũn, ngã quỵ bên cạnh bể nước, giọng nói đứt quãng:

“Công chúa… công chúa chết rồi… công chúa bị người ta giết…”

Nói xong lại òa lên khóc lớn.

Linh Xảo chết lặng.

Trong Trường Dật cung, nhắc đến Phượng Niệm Dung thì gọi là Thập công chúa, nhắc đến Phượng Niệm Hâm thì gọi là Thập nhị công chúa, chỉ riêng Phượng Niệm Chỉ là không cần thêm bất cứ danh xưng nào.

Vậy nên… “công chúa” trong lời Linh Lung, chính là nàng ấy?

Phượng Niệm Chỉ… chết rồi?!

Linh Lung nghẹn ngào nói tiếp: “Bị giết bên hồ Vị Ương… tay bị chặt… mặt bị rạch nát… mắt cũng bị móc đi… phu nhân tận mắt nhìn thấy… lúc đó lập tức thổ huyết…”

Trong đầu Linh Xảo lập tức hiện lên một cảnh tượng đáng sợ, thi thể bị tàn phá không ra hình người. Tim nàng run lên, toàn thân nổi da gà, mồ hôi lạnh toát ra dù căn phòng không hề lạnh.

Nhưng tay nàng vẫn không dừng lại, tiếp tục lau máu trên mặt Dương Liên Tâm.

“Ta nghe rồi. Công chúa chết rồi.”

“Công chúa chết rồi… ngươi cũng không sống nữa sao?”

Giọng nói lạnh lùng đến vô tình của nàng khiến Linh Lung khựng lại.

Đúng vậy. Công chúa chết rồi… chẳng lẽ các nàng cũng phải chết theo?

Không. Bất luận là ai chết, các nàng vẫn phải sống.....

Phượng Niệm Chỉ chính là hy vọng của Dương Liên Tâm. Nàng đặt tất cả kỳ vọng vào việc công chúa sẽ gả vào một gia tộc hiển hách, nâng cao địa vị của mình trong cung, thậm chí có cơ hội bước lên vị trí cao hơn. Nếu không, sau khi Phượng Khâm băng hà, Dương Liên Tâm tất phải tuẫn táng, mà bọn họ, những kẻ hầu hạ, cũng không tránh khỏi số phận bị xử lý theo.

Nhưng giờ đây… hy vọng đã tan biến.

Không chỉ vậy, nghĩ đến dáng vẻ gần như điên loạn của Dương Liên Tâm khi chứng kiến cái chết kia, nghĩ đến việc nàng thổ huyết ngất lịm, trong lòng Linh Lung dâng lên một nỗi tuyệt vọng khổng lồ.

Trường Dật cung… e rằng sẽ suy tàn.

Một phi tần thất sủng đã đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn là nếu Dương Liên Tâm mất đi lý trí, những âm mưu và bí mật trong cung sẽ bị phơi bày. Nghĩ đến đó, Linh Lung chỉ cảm thấy tương lai trước mắt đen kịt, như có vực sâu chực chờ nuốt chửng tất cả.

Nhưng nhìn Linh Xảo, nàng chỉ có thể gượng ép nuốt xuống nỗi tuyệt vọng ấy.

Phượng Niệm Chỉ chết rồi, nhưng họ vẫn phải sống. Có lẽ… mọi chuyện chưa tệ đến mức đó.

Nghĩ vậy, nàng tự trấn an mình, lau nước mắt, tiếp tục thay y phục cho Dương Liên Tâm.

Không lâu sau, hai người tắm rửa qua loa, thay y phục sạch, đưa Dương Liên Tâm lên giường.

Bước ra ngoài, quả nhiên thấy Tôn Cầm đang đứng trong nội điện.

Đây là nơi sâu nhất của Trường Dật cung, ngoại trừ Phượng Khâm và Phượng Niệm Chỉ, gần như không ai từng đặt chân vào. Vậy mà giờ đây, Tôn Cầm lại đứng ở đây, ánh mắt bình tĩnh quan sát khắp phòng.

Nội điện được bài trí xa hoa, mọi thứ đều là trân phẩm do Phượng Khâm ban thưởng. Người khác có được thường cất giữ cẩn thận, nhưng Dương Liên Tâm lại dùng hết, như thể chỉ có những thứ tốt nhất mới xứng với nàng.

Tôn Cầm nhìn Dương Liên Tâm được dìu ra, y phục chỉnh tề, tóc còn ẩm, sắc mặt trắng bệch, nhắm mắt như một thi thể, khẽ nhướng mày, trong lòng bỗng thấy tất cả phú quý nơi đây cũng chỉ là phù hoa.

Thái y nhanh chóng tới. Sau khi bắt mạch, ông thở dài: “Phu nhân… e là không ổn.”

Ba chữ ấy khiến bầu không khí trong phòng lập tức nặng nề.

“Không ổn thế nào?” Tôn Cầm hỏi.

Thái y cúi đầu:

“Dương phu nhân vì giận dữ công tâm mà thổ huyết, tâm mạch đã tổn thương. Lại thêm bi thương quá độ, ngũ tạng đều bị hao tổn. Hiện giờ không thể tỉnh lại, phải dùng châm cứu và thuốc, sớm nhất cũng phải đến sáng mai. Dù tỉnh lại, e rằng sẽ bệnh nặng một thời gian, thậm chí để lại di chứng… điều đáng lo nhất chính là tâm bệnh.”

Tôn Cầm gật đầu, giọng bình thản:

“Không cần nàng tỉnh ngay. Cứ dùng thuốc tốt nhất. Nếu chữa khỏi, vương thượng sẽ trọng thưởng.”

Linh Lung đứng bên, trong lòng dậy sóng.

Người từng sống an nhàn trong Trường Thu cung, không tranh không đoạt, nay lại xử lý mọi việc chu toàn, thậm chí tận tâm đến mức khiến người khác không khỏi nghi ngờ.

Nàng cúi đầu, lặng lẽ dâng trà, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng