Triều Tịch không nói, nhưng ý nghĩ lại trùng khớp.
Phượng Diệp tiếp: “Nghe nói giao cho Tôn Chiêu điều tra? Người đó ta biết, thủ đoạn rất cao minh… ta có nên nói những gì ta nghe được cho hắn không?”
Triều Tịch khẽ lắc đầu:
“Không nên. Đây là đầu mối nhưng không có chứng cứ. Nếu tra đại trà, chỉ khiến đối phương cảnh giác.”
Phượng Diệp gật đầu: “Vậy ta không nói.”
Hắn cười nhạt: “Trong cung này… chân tướng không quan trọng.”
Triều Tịch không phản bác.
Đúng vậy, chân tướng luôn do kẻ đứng trên đỉnh quyền lực viết nên.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Liễu Tế tiến vào: “Công tử điện hạ, Tôn đại nhân đến.”
Tôn Chiêu? Triều Tịch và Thương Giác nhìn nhau.
Phượng Diệp cũng ngạc nhiên: “Lúc này hắn đến làm gì? Chẳng lẽ lại có manh mối mới?”
Triều Tịch khẽ nói: “Muốn biết, mời vào là rõ.”
Phượng Diệp hoàn hồn lại, vội nói với Liễu Tế: “Đi, mời Đình úy đại nhân vào.”
Liễu Tế quay người đi ra. Chẳng bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân của hai người. Triều Tịch và Thương Giác đồng thời quay đầu lại, liền thấy một bóng áo dài màu thiên thanh lướt vào, người đến chính là Tôn Chiêu.
Hôm nay Tôn Chiêu thay thường phục, một thân trường sam màu xanh nhạt càng tôn lên phong thái nhã nhặn chính trực của hắn. Dung mạo vốn thanh tú, giờ lại càng thêm phần nho nhã.
Vừa vào cửa, hắn lần lượt hành lễ với mọi người. Lễ vừa xong, Phượng Diệp đã không nhịn được hỏi ngay:
“Đình úy đại nhân, có phải lại tra ra được gì rồi không? Có manh mối mới sao?”
Tôn Chiêu nhìn Phượng Diệp, lắc đầu. Ánh mắt hắn lại chuyển sang Triều Tịch, nhìn nàng một cái rồi hạ mắt xuống, sau đó mới nói rõ ý định:
“Hạ quan hôm nay đến là vì Dao Quang công chúa. Vừa rồi hạ quan đã đến Diêu Nguyệt đài, biết công chúa đến đây nên mới tìm tới.”
Vì nàng mà đến?
Triều Tịch khẽ nhướng mày. Chỉ thấy Tôn Chiêu lại ngẩng đầu, tiếp tục:
“Nếu hiện tại công chúa rảnh, thì bên chỗ Dương phu nhân… e rằng phải phiền công chúa đi một chuyến. Nghĩ rằng công chúa hẳn cũng có hứng thú với cái chết của Thập Nhất công chúa.”
Triều Tịch càng thêm kinh ngạc.
Dương Liên Tâm? Vì sao nàng phải đến chỗ Dương Liên Tâm?
Khí độ Tôn Chiêu ôn hòa đoan chính, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại không mang theo chút cảm xúc nào. Triều Tịch không khỏi nhíu mày, cái gì gọi là nàng “đang rảnh”? Lại vì sao nàng phải đi?
Hai nghi vấn nối tiếp nhau, nhưng rồi trong lòng nàng lại khẽ gật đầu.
Đúng vậy, nàng quả thật rất hứng thú với cái chết của Phượng Niệm Chỉ.
“Xảy ra chuyện gì mà lại phải để nhị tỷ đi Trường Dật cung?”
Triều Tịch còn chưa lên tiếng, thì Phượng Diệp đã không nhịn được hỏi trước.
Tôn Chiêu nhìn hắn một cái: “Dương phu nhân phát điên rồi.”
Dương Liên Tâm… phát điên?
Phượng Diệp sững lại, nhất thời chưa phản ứng kịp. Bị kích thích vì con gái bị sát hại mà thần trí hỗn loạn cũng là chuyện có thể hiểu, nhưng đã thần trí bất thường thì nên tìm ngự y, sao lại tìm đến Triều Tịch?
Nghĩ vậy càng thêm khó hiểu: “Đình úy đại nhân, Dương phu nhân phát điên thì gọi nhị tỷ qua làm gì?”
Tôn Chiêu hơi nhíu mày, dường như cũng nhận ra mình chưa nói rõ:
“Thực ra là Tôn phu nhân sai người đến mời hạ quan và công chúa cùng qua Trường Dật cung. Khi Dương phu nhân nói chuyện có nhắc đến công chúa… cụ thể thế nào, công chúa đến đó sẽ rõ.”
Tôn phu nhân…
Triều Tịch liếc nhìn Tôn Chiêu vài lần. Tôn Chiêu… Tôn Cầm… nàng không rõ lai lịch của hắn, nhưng đã cùng họ “Tôn”, vậy rất có khả năng hắn xuất thân từ Tôn thị?
Nghi vấn này lướt qua trong lòng, nhưng lúc này nàng không hỏi ra.
Triều Tịch quay sang nhìn Thương Giác, không nói gì, nhưng ánh mắt rõ ràng đang hỏi hắn có đi hay không.
Thương Giác khẽ cong môi: “Nếu nàng muốn đi, chúng ta cùng đi xem thử.”
Triều Tịch lại nhìn Phượng Diệp: “Vậy ta đi xem một chuyến. Ngươi nghỉ ngơi cho tốt.”
Phượng Diệp chớp mắt, đột nhiên chống người ngồi dậy: “Ta cũng đi! Dẫn ta đi cùng!”
Triều Tịch lập tức nhíu mày:
“Ngươi làm gì vậy? Vết thương còn chưa lành, mau nằm xuống!”
Phượng Diệp bĩu môi: “Nhưng… ta muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà phải gọi ngươi…”
Ánh mắt Triều Tịch lập tức lạnh xuống. Nàng không nói, chỉ nhìn hắn.
Phượng Diệp giật mình, chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài phần. Biểu cảm của Triều Tịch không hề dữ dằn, nhưng ánh mắt lại sắc bén đến đáng sợ.
Bình thường hắn không hề sợ nàng, nhưng lúc này lại vô cớ yếu thế. Hai người giằng co một lúc, cuối cùng hắn có chút tủi thân mà chậm rãi chui lại vào trong chăn.
Lúc này Triều Tịch mới quay người. Không nói thêm lời nào, nàng ôm lấy đàn Thiên Hoang rời đi.
Phượng Diệp thấy nàng mang theo đàn, liền biết hôm nay nàng chắc sẽ không quay lại nữa. Thấy nàng sắp bước ra khỏi cửa, hắn không nhịn được gọi: “Nhị tỷ ngày mai có vào cung không?”
Triều Tịch không trả lời, người đã đi ra ngoài.
Thương Giác và Tôn Chiêu cũng theo sau rời đi. Trong phòng lập tức chỉ còn lại Phượng Diệp và Liễu Tế.
Liễu Tế là thân tín của hắn, hiểu hắn nhất. Thấy sắc mặt hắn không vui, do dự một chút rồi tiến lên:
“Điện hạ đừng tức giận. Nếu công chúa vào cung, nhất định sẽ đến thăm ngài. Ngài phải dưỡng thương cho tốt.”
Phượng Diệp hừ nhẹ: “Ta đâu cần nàng đến thăm…”
Nói đến đây, hắn khựng lại, rồi lại nói:
“Ngươi phái người đi Trường Dật cung xem xem rốt cuộc bên đó xảy ra chuyện gì.”
Liễu Tế vội vàng đáp lời rồi đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Phượng Diệp nằm nhìn lên đỉnh màn, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Dương Liên Tâm phát điên…
Vì sao lại phải gọi Triều Tịch đến?.....
Trường Dật cung:
Đêm tối đặc quánh như mực đổ, cuồng phong gào rít, mang theo mưa lớn như trút nước hung hăng nện vào cổng cung Trường Dật.
Cổng cung bật mở, đám cung nhân nhìn thấy một đoàn người đông đảo vội vã trở về, ai nấy đều sững sờ, không rõ đã xảy ra chuyện gì. Hôm nay trong yến tiệc mùa xuân xảy ra liên tiếp biến cố, khắp hậu cung đều lòng người hoảng loạn, duy chỉ Trường Dật cung là ngoại lệ. Bởi lẽ lúc tế nước buổi trưa, các phi tần khắp nơi đều rơi xuống nước, người thì hoảng sợ, kẻ thì nhiễm bệnh, chỉ riêng Dương Liên Tâm vì ở cạnh Phượng Niệm Chỉ nên tránh được một kiếp nạn. Sau đó nghe tin biến cố, đám hạ nhân trong Trường Dật cung còn âm thầm vui mừng, các chủ tử nơi khác bận rộn đến rối loạn, chỉ riêng nơi này vẫn ung dung tự tại, làm gì thì làm, nhàn nhã vô cùng.
Nhưng lúc này… rốt cuộc là chuyện gì?
Một trong những đại cung nữ là Linh Xảo, vừa nhìn thấy Dương Liên Tâm được Linh Lung cùng mấy cung nhân dìu vào, cả người lập tức chết lặng tại chỗ. Lại nhìn phía sau còn có Tôn Cầm đi theo, tim nàng “thịch” một cái. Ở trong cung nhiều năm, phản ứng đầu tiên của nàng chính là, đã xảy ra đại sự.