Đêm xuống đen đặc, chính sảnh của biệt viện Lạc gia đèn đuốc sáng trưng.
Vì thân phận Thương Giác tôn quý, trên tiệc hắn ngồi chủ vị. Triêu Tịch là thế tử phi của hắn, tự nhiên cùng hắn ngồi chung một bàn. Bên dưới, Phù Lan và Lạc Trừng Tâm ngồi đối diện nhau. Lạc Trừng Tâm không rõ thân phận Phù Lan, nhưng thấy hắn thân cận với Thương Giác cũng không dám chậm trễ, chỉ đành tiếp đãi chu đáo.
Ánh mắt vô thức lại hướng về chủ vị.
Chỉ thấy Thương Giác đang tỉ mỉ gỡ xương nhỏ trong miếng cá trắng cho Triêu Tịch. Trên tiệc hắn không nói nhiều, thần thái ôn nhuận, nhưng quanh người lại có khí chất quý tộc cao ngạo khiến người ta khó gần. Mọi dịu dàng của hắn, đều dành cho Triêu Tịch.
Ngược lại, phản ứng của Triêu Tịch lại lạnh nhạt hơn nhiều.
Lạc Trừng Tâm dời ánh mắt, mày khẽ nhíu lại…
“Đây là cách nàng diễn kịch sao?”
Thương Giác đặt miếng cá vào bát nàng, khi nghiêng người nói chuyện, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai nàng.
Triêu Tịch biết hắn đang nói gì, nhưng sắc mặt không đổi, chỉ lần mò gắp cá nuốt xuống. Ánh mắt Thương Giác lướt qua gương mặt nàng, dường như bất lực khẽ thở dài.
Lúc này Lạc Trừng Tâm nói: “Đây là Túy Hoa Âm của Thục quốc, đã hâm nóng rồi, ba vị thử xem…”
Túy Hoa Âm là rượu ủ từ hoa quả, vị ngọt dịu, thích hợp cho nữ tử. Hắn chuẩn bị loại rượu này trong bữa tiệc dĩ nhiên là vì Triêu Tịch.
Quả nhiên, nàng khẽ nhướng mày: “Túy Hoa Âm? Làm khó tam ca còn nhớ…”
Lạc Trừng Tâm mỉm cười, đang định nói thì Phù Lan bên kia đã tặc lưỡi thật lớn:
“Chậc chậc chậc, Túy Hoa Âm quả nhiên danh bất hư truyền! Lạc tam thiếu gia có tâm quá!”
Biểu cảm và động tác của Phù Lan có phần khoa trương. Lạc Trừng Tâm liếc nhìn Thương Giác vẫn bình thản ở chủ vị, không hiểu người như hắn sao lại có bằng hữu phóng khoáng như vậy. Nhưng vẫn cười đáp: “Công tử thích là được.”
Phù Lan lại tặc lưỡi: “Thích! Sao lại không thích! Rượu này uống êm, hậu kình cũng đủ. Mùa đông uống vào ấm người cực kỳ. Nghe lời thế tử phi nói, trước kia tam thiếu gia và thế tử phi cũng thường uống loại này?”
Lạc Trừng Tâm như nhớ đến điều gì, ánh mắt mang theo ý cười:
“Triêu Tịch từ nhỏ thể hàn, trong phương thuốc điều dưỡng có rượu làm dẫn. Nhưng nàng không chịu được mùi rượu nặng. Rượu khác quá gắt, chỉ có loại này dịu và thanh. Ta tìm về cho nàng, suốt gần một năm mỗi ngày nàng đều phải uống. Rượu này hậu kình mạnh, tửu lượng nàng kém, uống vào là buồn ngủ.”
Phù Lan kéo dài giọng: “À… thì ra vậy. Tam thiếu gia đối với thế tử phi thật tốt!”
“Trước kia tửu lượng kém, giờ lại có thể uống rồi. Ta kính tam ca một chén.”
Triêu Tịch bỗng tiếp lời, đưa tay sờ soạng tìm chén rượu.
Bình rượu đặt ở góc bàn, nhưng chén đã bị Thương Giác cất đi từ trước. Nghe nàng nói, hắn rõ ràng không muốn thuận theo.
Triêu Tịch mò không thấy, liền nắm lấy tay áo hắn, khẽ lắc lắc.
Cái lắc nhẹ ấy mang theo vài phần nũng nịu cầu xin.
Ánh mắt Lạc Trừng Tâm tối lại. Thương Giác thì bị động tác nhỏ ấy làm khựng một nhịp. Sau thoáng sững sờ, hắn vẫn rót đầy một chén đưa cho nàng.
Triêu Tịch nhận chén rượu liền buông tay áo hắn, nâng chén hướng về phía Lạc Trừng Tâm:
“Tam ca, ta kính huynh.”
Nói xong ngửa đầu uống cạn, khiến ánh mắt Thương Giác lập tức trầm xuống.
Lạc Trừng Tâm bất đắc dĩ: “Muội uống ít thôi…”
Triêu Tịch đặt chén xuống bàn: “Tam ca đừng lo. Chén đầu tiên tạ tam ca những năm trước bảo hộ ta. Chén thứ hai, tạ tam ca đón ta.”
Vừa nói lại kéo kéo tay áo Thương Giác.
Khóe môi hắn khẽ mím, động tác có phần chần chừ. Triêu Tịch nghiêng người, hai tay cùng nắm lấy tay áo hắn, âm thầm nũng nịu lấy lòng.
Trong lòng Thương Giác có cả vạn điều không muốn, nhưng lại không chống nổi dáng vẻ hạ mình ấy của nàng, đành rót thêm một chén.
Triêu Tịch nhận rượu, môi cong lên: “Kính tam ca!” Lại một hơi uống cạn.
Lạc Trừng Tâm chỉ đành uống theo. Thương Giác vỗ nhẹ lưng nàng, giọng hơi căng: “Giờ đã muộn, nàng nên uống thuốc rồi. Rượu này không thể uống nhiều. Về phải để Đường Thuật xem lại cho nàng.”
Triêu Tịch vẫn bình tĩnh, lắc đầu:
“Chàng về trước đi, ta và tam ca còn có lời muốn nói.”
Lời này chính hợp ý Lạc Trừng Tâm.
Thương Giác nhíu mày, nhưng chỉ trong nháy mắt đã khôi phục bình thản, gật đầu đứng dậy:
“Cũng được. Lát nữa ta đến đón nàng.”
Phù Lan lập tức đứng lên: “Huynh muội ôn chuyện, ta không quấy rầy!”
Thương Giác khẽ gật đầu với Lạc Trừng Tâm rồi bước đi. Phù Lan cũng phất áo rời khỏi.
Lạc Trừng Tâm vội đứng dậy: “Ta tiễn hai vị…”
Hắn giữ lễ, đưa hai người ra tận sân ngoài chính sảnh mới quay lại.
Vừa bước được một bước, hắn chợt dừng chân, nhớ lại lời mình nói với Triêu Tịch lúc chiều, lại nghĩ đến từng chi tiết vừa rồi, càng lúc càng không chắc chắn. Trong lòng rõ ràng có phán đoán khác, nhưng những gì tận mắt thấy lại hoàn toàn khác biệt.
Triêu Tịch vẫn còn trong chính sảnh chờ hắn. Hắn có thể thuyết phục nàng không?
Suy nghĩ chốc lát, Lạc Trừng Tâm vẫn quay về chính sảnh. Vừa đến cửa đã thấy Triêu Tịch gục trên bàn.
Hạ nhân đều chờ bên ngoài, trong phòng chỉ có mình nàng.
Chỉ thoáng suy nghĩ, hắn đã hiểu chuyện gì xảy ra. “Còn nói tửu lượng khá hơn… rõ ràng vẫn y như năm xưa.”
Lạc Trừng Tâm bất lực cười. Vì nàng đã ngủ, vẻ mặt hắn dịu dàng hẳn.
Hắn tiến lên vài bước, đứng trước bàn ngắm nàng một lúc, rồi sang bên lấy áo choàng định đắp lên cho nàng.
Áo choàng mở ra, hắn cúi xuống, tay vừa chạm vào vai nàng, thân thể nàng khẽ run.
Hắn tưởng mình làm nàng tỉnh giấc, nhưng nàng không mở mắt.
Chỉ đổi sang tư thế nằm khác, lẩm bẩm: “Lạnh quá…”
Nghe giọng nàng mơ hồ than thở, Lạc Trừng Tâm lập tức căng thẳng, vội phủ kín áo choàng lên người nàng.
Trong chính sảnh có lò sưởi, nhưng cửa vẫn khép hờ. Nàng lại say rượu, tất nhiên không chịu nổi chút hàn ý.
Lạc Trừng Tâm không muốn đưa nàng về quá sớm, đang định đi đóng chặt cửa chính, bỗng nghe nàng mơ màng nói tiếp: “ Thương Giác… ôm ta…”