Chương 385: Không kịp nữa đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 385: Không kịp nữa.

Tim hắn đập loạn.

Hắn biết, hung thủ giết Vu mỹ nhân đang ở ngay bên ngoài!

Chỉ cần chạy ra gọi người bắt hai kẻ này là có thể rửa oan cho Vu mỹ nhân.

Hắn nghiến răng, suýt quay người đi gọi người.

Nhưng vừa xoay người, hắn lại dừng lại.

Chỉ dựa vào vài câu nói, không có chứng cứ, nếu đối phương chối tội? Nếu đã bỏ chạy? Nếu tự sát?

Trong cung, đúng sai khó phân. Không thể liều. Hắn hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại.

Sau đó áp mắt vào cửa sổ. Góc cửa bị mọt ăn thủng một lỗ nhỏ, hắn ghé sát nhìn ra ngoài.

Ngoài kia đúng là rừng trúc. Một lúc sau, hắn mới thấy được hai bóng người: một thái giám, một cung nữ.

Thái giám mặc đồ xám, dáng người cao hơn bình thường, quay lưng về phía hắn. Cung nữ bị hắn che khuất, chỉ thấy váy áo. Không nhìn rõ mặt.

Phượng Diệp thầm mắng, cố nhìn kỹ hơn. “Xin chủ tử yên tâm, tuyệt đối không để lại dấu vết…”

Thái giám lên tiếng, đầu cúi thấp.

“Vu mỹ nhân đã điên rồi, lời nàng nói trên thuyền đã khiến Vương thượng chú ý. Nô tài chỉ sợ nàng còn nói tiếp… nếu lôi chủ tử ra thì sao? Nô tài nghĩ, chủ tử cũng muốn nàng chết.”

Tim Phượng Diệp lại dội lên.

Không chỉ là hung thủ, mà còn liên quan đến cái chết của mẫu hậu hắn năm xưa! Hắn càng muốn nhìn rõ mặt hai người.

“Chủ tử muốn nàng chết, có một vạn cách. Ngươi tự tiện hành động, là phá hỏng kế hoạch. Ngươi chỉ là nô tài, lại dám thay chủ tử quyết định sao?”

Giọng cung nữ lạnh như băng, nói đến cuối thì ho nhẹ, như có bệnh cũ.

Một lúc sau nàng nói tiếp: “Chủ tử bảo ngươi rời khỏi vương cung.”

Thái giám chấn động. “Ngươi biết ra khỏi đây ta sẽ gặp gì… ta chỉ muốn giúp chủ tử…”

Cung nữ cười lạnh: “Ngươi cũng dám xưng ‘ta’?”

Hai người tiếp tục nói, Phượng Diệp vừa nghe vừa suy đoán thân phận chủ tử đứng sau.

Đúng lúc đó, hai người di chuyển, vị trí lệch đi một chút. Chỉ thiếu một chút nữa là thấy được mặt!

Phượng Diệp căng thẳng, nín thở, tay bấu chặt bậu cửa.

Đúng lúc ấy, một mùi khét thoảng qua. Ban đầu hắn không để ý. Nhưng mùi càng lúc càng nặng.

Hắn cau mày quay đầu... Chỉ thấy một luồng lửa quái dị từ kinh đường cuộn vào!

Kinh đường… bốc cháy rồi?!

Bên kia:

“Hôm nay, để hắn tránh xa những nơi có lửa…”

Giọng Thương Giác hạ thấp, ngữ khí càng thêm trầm trọng. Triều Tịch nghe vậy trong lòng lại dấy lên nghi hoặc, nhưng vẫn theo bản năng gật đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì, mày khẽ nhướng lên: “Trong kinh đường có lửa không?”

Thương Giác nhíu mày: “Kinh đường? Ở đâu?”

Triều Tịch quay đầu nhìn lại, mơ hồ nhớ phương hướng Phượng Diệp rời đi, liền giơ tay chỉ: “Bên kia…”

Thương Giác và Phù Lan cùng nhìn theo, chỉ thấy phía sau đại điện Vị Ương là một vùng điện các mênh mông. Nơi Triều Tịch chỉ là vài tòa thiên điện tụ lại một chỗ. Thấy vậy, nàng nói thêm:

“Chỗ đó vốn không có kinh đường, chắc là vì yến xuân hôm nay nên tạm thời dựng lên.”

Ngừng một chút, nàng lại nhìn hai người, nghi hoặc hỏi:

“Vì sao không thể để hắn đến nơi có lửa? Sẽ xảy ra chuyện gì sao?”

Khi hỏi, ánh mắt nàng chủ yếu nhìn về phía Phù Lan.

Dù không rõ thân phận của hắn, nhưng nhìn thái độ của Thương Giác cũng biết hắn không đơn giản. Bình thường Phù Lan trông có vẻ lười nhác, nhưng Triều Tịch lại cảm thấy hắn là người có thể giúp được Thương Giác.

Mà Thương Giác đã có quyền thế như vậy, người có thể giúp hắn ắt không tầm thường.

Theo nàng biết, Phù Lan rất tinh thông tử vi đẩu số. Dù bình thường giống như một kẻ “thần côn”, nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta cảm thấy sâu không lường được.

Là hắn đã tính ra điều gì? Hay là người của Thương Giác tra ra manh mối gì?

Thương Giác vẫn nhíu mày, dường như đang cân nhắc có nên phái người đi tìm Phượng Diệp hay không.

Một lát sau, hắn hỏi: “Có ai đi theo hắn không?”

Vì mọi người đến tế đàn để chuẩn bị làm lại nghi lễ, nên tất cả nô bộc đều bị giữ lại bên ngoài. Triều Tịch nghĩ một chút rồi đáp: “Hình như có người của Khâm Thiên Giám đi theo.”

Nghe vậy, Thương Giác hơi thả lỏng, rồi quay sang Phù Lan, giải thích:
“Vừa rồi thấy thuyền chìm, hắn lập tức bói một quẻ, tính ra hôm nay còn có biến cố, mà biến cố này liên quan đến lửa.”

Triều Tịch nhướng mày. Liên quan đến lửa?

Nàng quay đầu nhìn, chỉ thấy trên tế đàn, chiếc đỉnh đồng lớn đã bùng cháy, ngọn lửa cao hơn một trượng. Không phải là “lửa lớn” thì là gì?

Hơn nữa lát nữa tất cả mọi người đều phải tiến gần chiếc đỉnh đó, chẳng lẽ nơi đó sẽ xảy ra chuyện?

Còn những nơi khác… có nơi nào có lửa rõ ràng hơn chỗ này?

Triều Tịch chỉ chăm chú nhìn ngọn lửa trong đỉnh, không để ý ánh mắt bất đắc dĩ của Phù Lan khi nhìn Thương Giác, cũng không thấy thoáng cảnh cáo trong mắt hắn.

Nàng quay lại nói:
“Không biết trong kinh đường có lửa không, chắc sẽ có hương nến? Ta đi gọi người qua đó xem Phượng Diệp.”

Nói rồi nàng quay sang định gọi thị vệ. Nhưng từ xa, Phượng Khâm chợt gọi:

“Triều Tịch, Thế tử điện hạ, nghi lễ hỏa tế bắt đầu rồi, mau qua đây.”

Khoảng cách đến tế đàn không gần, lại do Phượng Khâm đích thân gọi, Triều Tịch và Thương Giác nhìn nhau, không thể không nghe theo.

Triều Tịch có chút bất đắc dĩ.

Vốn đứng đây không ai chú ý, nhưng giờ bị gọi, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía họ. Trước bao người, nàng gọi thị vệ đi tìm Phượng Diệp e là không thích hợp.

Phù Lan nhìn ra sự khó xử của nàng, gãi đầu nói nhỏ:
“Được rồi, hai người cứ đi làm lễ đi, ta với Tiểu Ngọc Tử đi tìm Thập Tam công tử của các ngươi.”

Triều Tịch gật đầu, vừa định đi thì lại dừng chân, quay lại hỏi:
“Đúng rồi, ngươi nói biến cố liên quan đến lửa, vậy những người khác thì sao?”

Nói rồi nàng nhìn về phía đỉnh đồng trên tế đàn, cùng những cây đuốc mà các thuật sĩ Khâm Thiên Giám đang thắp lên, cắm ở tám phương, chiếu sáng cả bầu trời u ám.

Phù Lan cười hề hề, xua tay: “Nhiều người như vậy, không sao đâu.”

Hắn trả lời quá nhanh, khiến Triều Tịch nhíu mày.

Đã nói biến cố liên quan đến lửa, sao lại không lo chỗ lửa rõ ràng nhất?

Từ đầu đến giờ… dường như bọn họ chỉ quan tâm đến Phượng Diệp?

Chẳng lẽ không chỉ tính ra có biến cố liên quan đến lửa, mà còn biết biến cố rất có thể xảy ra với Phượng Diệp?

Trong đầu nàng xoay chuyển hàng loạt suy nghĩ, nhưng không tìm ra đáp án.

Lúc này Phượng Khâm đã chờ sốt ruột, Thương Giác nắm lấy tay nàng kéo đi: “Được rồi, giao cho Phù Lan là được.”

Triều Tịch bị cắt ngang suy nghĩ, đành theo hắn.

Hai người vừa đến nơi, tiếng nhạc lễ trầm nặng lại vang lên. Biến cố liên tiếp, lại có án mạng, khiến tiếng nhạc càng thêm nặng nề.

 

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message