Triêu Tịch thoáng chốc nhíu mày:
“Người tới là Lạc Trừng Tâm?”
Thương Giác nheo mắt, khóe môi cong lên, song ý cười chẳng chạm tới đáy mắt:
“Sao nàng biết là hắn nhớ nàng đến khắc cốt ghi tâm? Lạc Thuấn Hoa có bao nhiêu con trai, vì sao người đến nhất định phải là hắn?”
Triêu Tịch mím môi, không định trả lời câu hỏi ấy.
Nàng vẫn còn giận Thương Giác vì chuyện trước đó hắn không cho phép, mà Thương Giác cũng vì nàng đoán trúng ngay một câu mà trong lòng không vui. Hai người lại rơi vào một khoảng lặng. Thương Giác trầm giọng dặn ra ngoài:
“Truyền lệnh xuống, hôm nay nhập quan. Nếu đã có người tới đón, chúng ta tự nhiên khách tùy chủ tiện.”
Chiến Cửu Thành dường như cũng nhận ra không khí trong xe có phần khác lạ, nghe vậy liền đáp một tiếng rồi thúc ngựa đi trước. Đoàn xe tiến bước ngay ngắn. Thương Giác vén rèm nhìn ra ngoài, thấy trên trời lại lất phất những hạt tuyết li ti. Càng đi về phía nam càng hiếm gặp tuyết lớn, nhưng thứ tuyết nhỏ ẩm lạnh này lại càng khiến người ta thấu xương. Hắn liếc về phía cửa Hàm Khẩu Quan, xa xa quả nhiên có người ngựa đang tiến lại.
Buông rèm xuống, Thương Giác tiện tay kéo lấy chiếc áo choàng bên cạnh, nghiêng người khoác lên cho Triêu Tịch.
Hắn áp sát quá gần, Triêu Tịch vừa định giãy ra thì đã bị hắn giữ chặt vai.
“Bên ngoài đang có tuyết. Nàng đi gặp nghĩa huynh, tự nhiên phải mặc ấm một chút.”
Triêu Tịch ngừng giãy giụa. Thương Giác thong thả buộc dây áo choàng cho nàng. Vì khoảng cách quá gần, hơi thở hắn phả lên mặt nàng. Thấy nàng cố nhẫn nhịn, cả người căng cứng, trong lòng hắn bỗng dấy lên một ngọn lửa tà khí khó gọi tên. Hắn bất chợt nắm lấy cằm nàng:
“Lát nữa gặp người mà nàng còn bày bộ dạng này với ta, e rằng sẽ hỏng việc. Nàng giỏi diễn trò nhất, sao trước mặt ta lại không diễn được?”
Triêu Tịch quay đầu thoát khỏi tay hắn, cười lạnh: “Điện hạ cũng là cao thủ, cần gì khiêm tốn?”
Thương Giác không muốn đấu khẩu lúc này, chỉ thở dài cười khẽ: “Thôi vậy, nàng vốn là người thù dai…”
Giọng điệu ấy lại mang theo chút bất đắc dĩ và dung túng, như thể hắn chẳng buồn chấp nhặt với nàng, khiến hắn trông rộng lượng vô cùng. Triêu Tịch cắn răng, khinh bỉ sự giả nhân giả nghĩa của hắn. Nàng còn đang giận, Thương Giác nhìn ra, ý cười càng sâu.
Đúng lúc ấy, Vân Triệt ở ngoài bẩm:
“Điện hạ, người của phủ Hoài Âm Hầu đã tới. Kẻ dẫn đầu xin diện kiến ngài và công chúa.”
Thương Giác nhìn Triêu Tịch, song lại nói với bên ngoài: “Cho đoàn xe dừng lại. Phu nhân muốn gặp vị nghĩa huynh này.”
Vân Triệt đáp lời, hô một tiếng, xe ngựa quả nhiên dừng lại.
Thương Giác chợt nắm lấy cổ tay Triêu Tịch: “Đã đều là cao thủ, vở kịch đầu tiên này đừng diễn hỏng.”
Hắn dùng lực kéo nàng đứng dậy: “Phu nhân, đi thôi…”
Triêu Tịch bị kéo dậy. Bên ngoài tiếng vó ngựa hỗn loạn đang dồn tới gần, loáng thoáng còn nghe tiếng nói chuyện. Nàng nhíu mày mấy lượt, rốt cuộc thẳng người theo hắn bước ra. Thương Giác thấy nàng nén giận phối hợp, cười khẽ, dẫn nàng xuống xe.
Ngoài trời gió lạnh buốt, chênh lệch nhiệt độ đột ngột khiến Triêu Tịch khẽ run. Thương Giác kéo nàng đứng trước xe, hạ giọng: “Đến rồi!”
Quả nhiên tiếng vó ngựa đã gần sát. Vài ánh mắt lướt qua người Triêu Tịch, trong đó có một ánh nhìn dài và sâu dừng lại lâu hơn hẳn. Ngựa hí vang, vó ngựa dừng cách hai người vài bước. Có người tung mình xuống ngựa, rồi nàng nghe một giọng nói xa lạ mà dường như quen thuộc:
“Trừng Tâm phụng lệnh gia phụ đến nghênh đón điện hạ nhập Thục, thỉnh an điện hạ.”
Lạc Trừng Tâm hành lễ trước, những người phía sau không đủ tư cách tiến gần cũng đứng xa ôm quyền khom người.
Thương Giác không đáp lễ hắn, trái lại đem cả hai tay Triêu Tịch bao trong lòng bàn tay mình, cười nói:
“Tam thiếu gia Lạc gia quả nhiên như nàng từng nói, ôn nhu hữu lễ. Nàng vẫn nhớ mong được hồi Thục, nay cũng coi như toại nguyện… Tịch Tịch.”
Hắn vừa khẽ gọi tên nàng trên đầu lưỡi, vừa vén lọn tóc rối bên tai nàng. Sự thân mật ấy khiến tiếng “Tịch Tịch” kia bỗng trở nên triền miên lưu luyến, làm mọi người xung quanh đều sững lại, ngay cả Triêu Tịch cũng hóa đá trong chốc lát.
Nhưng chỉ một khắc sau, lửa giận nàng kìm nén bỗng bùng lên: “Ngươi sao...”
“Tâm tư của nàng, ta sao có thể không biết?”
“Nàng không nhìn thấy, có muốn nói vài câu với Tam thiếu gia không?”
Thương Giác cắt ngang lời nàng. Người ngoài chẳng nhìn ra điều gì bất ổn, chỉ mình hắn biết khí tức bên cạnh lạnh đến mức nào. Nhưng trước mắt gần trăm người đang dõi theo, hắn tin nàng sẽ không phá hỏng vở kịch.
Quả nhiên, chỉ một thoáng sau, Triêu Tịch quay mặt về phía Lạc Trừng Tâm:
“Tam ca, chúng ta bốn năm không gặp rồi. Đa tạ huynh đến đón ta.”
Tam ca?
Thương Giác nhướng mày, buông tay nàng ra rồi vòng tay ôm lấy eo nàng.
Triêu Tịch cứng lưng, hắn như sợ nàng lạnh mà càng ôm chặt hơn.
Cách đó vài bước, Lạc Trừng Tâm đã sớm dõi mắt trên người nàng. Sau khi quan sát từ trên xuống dưới, hắn không kìm được bước lên một bước, trong giọng nói đầy xót xa: “Triêu Tịch, mắt muội…”
Triêu Tịch khẽ cong môi: “Chỉ là mù thôi, ta quen rồi.”
“Sao lại thế?! Ai làm chuyện này?!” Giọng Lạc Trừng Tâm run rẩy, rõ ràng vô cùng căng thẳng. Thương Giác khẽ cong môi, liếc nhìn cảnh tượng trước mắt rồi quay đầu nhìn xe ngựa, nói:
“Huynh muội hai người nhiều năm chưa gặp, hẳn có nhiều lời muốn nói. Đứng thế này không tiện, vào trong xe nói chuyện đi, ta ra sau.”
Nói xong hắn đỡ Triêu Tịch vào xe.
Triêu Tịch hoàn toàn không ngờ hắn sẽ làm vậy. Khi bước lên xe, nàng hạ giọng: “Ngươi muốn giở trò gì?”
Thương Giác cười nhạt, đáp ba chữ: “Thành toàn nàng.”
Đỡ nàng ngồi xuống, hắn không nói thêm lời nào, xoay người bước ra khỏi xe. Đối diện Lạc Trừng Tâm gật đầu một cái rồi xuống xe. Lạc Trừng Tâm khom người thi lễ: “Đa tạ điện hạ.”
Thương Giác không ngoảnh lại, đi thẳng về phía sau, vén rèm xe của Phù Lan rồi bước lên.
Phù Lan nằm dài trên ghế, thấy hắn lên liền cười ha hả không chút giữ hình tượng, ý trào phúng xem kịch rõ ràng. Thương Giác liếc hắn một cái với ánh mắt tối sầm, Phù Lan lúc này mới thu lại nụ cười, ngồi ngay ngắn, lười biếng hỏi:
“Lạc Trừng Tâm lần này đến là ý tốt hay ý xấu? Ngươi thật sự yên tâm để hai người họ ở riêng với nhau sao?”
Bàn tay đặt trên gối của Thương Giác khẽ siết thành quyền, đôi mắt nguy hiểm nheo lại:
“Lạc Trừng Tâm đối với nàng tạm thời là thiện ý. Nhưng đối với ta… chưa chắc.”