Sự cố xe ngựa bị chặn giữa đường hoàn toàn không ảnh hưởng đến Thương Giác và Triêu Tịch. Đi thêm bốn ngày về phía nam, đoàn người của họ đã tới biên giới nước Thục. Cũng đúng lúc này, thiệp mời đại hội Thử Kiếm của phủ Hoài Âm Hầu được đưa tới tay Thương Giác.
“Mười hai chư hầu quốc đều được mời, xem ra lần này phủ Hoài Âm Hầu sẽ có danh kiếm xuất thế.” Hắn nhìn tấm thiệp dát vàng trong tay, khẽ nhướng mày, rồi ngẩng lên nhìn người đối diện. “Nghe nói ngay cả Hạo Kinh cũng có người đến, chúng ta là đến sớm nhất.” Hơi dừng lại, hắn nói tiếp: “Lạc Thuấn Hoa có nhắc đến nàng trong thiệp.”
Xe ngựa chầm chậm tiến về phía trước. Mấy ngày liền cùng Thương Giác ngồi chung một xe, Triêu Tịch đã quen với khoảng cách gần như vậy. Nghe thế, nàng nhíu mày, cười lạnh:
“Nói nghe xem, hắn nhắc gì? Nếu đã biết ta đi cùng ngươi, hẳn cũng biết chúng ta sẽ về Thục sớm. Có ngươi ở đây, ta đoán hắn sẽ rất hoan nghênh.”
Thấy sắc mặt nàng không tốt, ánh mắt Thương Giác cũng trầm xuống. Hắn không nói tiếp Lạc Thuấn Hoa đã viết gì, chỉ đổi đề tài:
“Lạc gia đã sa sút. Nếu lần này không có thứ gì ra hồn, e rằng chỉ còn lại hư danh.”
“Thế tử muốn thanh kiếm ấy sao?”
Thương Giác bật cười: “Bảo vật của Lạc gia, ta chỉ cần Thần Binh Phổ.”
Triêu Tịch hừ nhẹ: “Không cần thanh kiếm kia để khỏi phải tranh giành với người khác. Nhưng thứ quan trọng nhất của Lạc gia, vẫn là Thần Binh Phổ.”
Thương Giác làm như không nghe nửa câu sau, thản nhiên nói: “Nếu nàng muốn, ta có thể vì nàng mà đi đoạt thử một phen.”
Hắn nói rất bình thản, nhưng Triêu Tịch lại sững lại. Một thoáng sau nàng mới hoàn hồn, nhíu mày:
“Thanh kiếm đó không dễ đoạt như vậy. Thế tử vì sở thích của ta mà làm lớn chuyện, thật sự không đáng.”
Thương Giác cười: “Đáng hay không là do ta quyết định.”
Triêu Tịch mím môi: “Nếu ta muốn thanh kiếm ấy thì ngươi đi đoạt. Nếu ta còn muốn thứ khác, ngươi cũng đi đoạt sao?”
Cằm hắn khẽ nâng: “Còn phải xem nàng muốn thứ gì.”
Triêu Tịch nhướng mày, suy nghĩ về câu nói mập mờ ấy. Sự im lặng thoáng qua của nàng khiến Thương Giác bật cười, lắc đầu thẳng thắn: “Xem ra trong lòng nàng, ta lại đang có mưu đồ gì đó.”
Tâm tư bị nhìn thấu, Triêu Tịch nhất thời không nói nên lời. Thương Giác khẽ thở dài:
“Thôi vậy, đề phòng là thói quen của nàng, không trách nàng.”
Giọng điệu ấy quá mức bất lực, quá mức dịu dàng, còn phảng phất vài phần dung túng. Triêu Tịch nghe mà mày nhíu chặt. Một lúc lâu sau mới hỏi:
“Ở vương thất nước Yên, ngươi cũng như vậy sao? Đối với những quý nữ Yên quốc cũng thế à?”
Thương Giác trầm mặc, giọng có thoáng cứng lại: “Vương thất nước Yên… không như nàng nghĩ. Còn quý nữ Yên quốc, ta chưa từng gặp. Nhưng ta cũng không rõ cái ‘như vậy’ mà nàng nói là như thế nào.”
Triêu Tịch bỗng thấy hắn có chút… khó mà diễn tả, khiến nàng dở khóc dở cười. Người tâm tư tinh tế như hắn sao lại không hiểu nàng muốn nói gì? Nữ nhân trong thiên hạ phần lớn đa tình, nếu đổi lại là người khác được hắn đối xử như vậy, e rằng khó thoát khỏi lòng bàn tay hắn. Còn chuyện vương thất nước Yên… hiện nay văn thần võ tướng Yên quốc đều vì hắn mà dùng, cả Yên quốc cũng nằm trong tay hắn, vậy Yên vương thì sao?
Triêu Tịch muốn hỏi, nhưng lời đến môi lại đột ngột dừng lại.
Yên vương thế nào không liên quan đến nàng. Những điều không nên hỏi, nàng tuyệt không hỏi.
Còn câu “như vậy hay không như vậy” phía trước, nàng bảo đảm sẽ không phạm sai lầm lần thứ hai!
“Điện hạ, phía trước là Hàm Khẩu Quan.”
Tiếng vó ngựa vang lên, Vân Triệt ở ngoài bẩm báo. Thương Giác đáp một tiếng, quay sang nhìn nàng:
“Nàng muốn khi nào nhập quan?”
Triêu Tịch nhíu mày, im lặng một lát. Thương Giác đang thắc mắc thì nàng đã nói:
“Sau khi vào quan, chúng ta tách ra đi.”
Sắc mặt Thương Giác khẽ biến, mắt hẹp lại: “Nàng muốn làm gì?”
Triêu Tịch lắc đầu nhàn nhạt: “Ngươi không cần biết ta làm gì, chỉ cần đối ngoại nói ta đi cùng ngươi là được.”
Khóe môi hắn trầm xuống: “Nàng muốn ta làm bình phong cho nàng? Còn nữa, nàng đang ra lệnh cho ta?”
Với câu đầu, nàng mặc nhiên thừa nhận. Câu sau, nàng nhướng mày: “Ta sao dám ra lệnh cho điện hạ?”
Thương Giác cười như không cười, dứt khoát: “Nàng không cần nghĩ nữa, ta không đồng ý.”
Sắc mặt Triêu Tịch trầm xuống. Một lúc sau, giọng đã lạnh đi:
“Ta nhớ điện hạ từng nói, vào đến Thục quốc, ta hành sự thế nào ngươi sẽ không can thiệp. Xem ra giữa ta và điện hạ, cái gọi là tín nhiệm quả thật mong manh. Bất đồng đến nhanh như vậy, thật khiến người ta lo lắng cho sự hợp tác sau này. Bốn chữ ‘quân vô hí ngôn’ quả nhiên không hợp với điện hạ.”
Chuyện Thương Giác đã quyết, sao có thể vì vài lời của nàng mà nhượng bộ? Hắn cười lạnh:
“Nàng chỉ nhớ ‘quân vô hí ngôn’, sao lại quên ‘quân tâm khó đoán’? Việc này ta sẽ không đáp ứng. Nàng muốn gặp ai thì gặp, muốn làm gì nói với ta là được.”
Triêu Tịch nghiến chặt răng. Bao ngày qua hắn luôn tỏ ra ôn hòa, khiến nàng nhất thời sơ suất. Nàng đúng là đầu óc có vấn đề mới nghĩ đến việc nói thật với hắn. Cười lạnh một tiếng, nàng đáp:
“Không cần điện hạ bận tâm. Tâm tư điện hạ khó đoán như vậy, Triêu Tịch không dám quấy rầy.”
Không khí vừa còn nói cười bỗng chốc trở nên căng như dây đàn. Dứt lời, nàng không nói thêm câu nào. Sự lạnh lẽo xa cách quanh người nàng rõ ràng đến cực điểm.
Thương Giác nhìn nàng chăm chú. Rất lâu sau mới trầm giọng:
“Ta không biết nàng định làm gì, nhưng một mình hành động quá nguy hiểm. Dù ta có cho nàng tách ra, e rằng nàng cũng không đi được…”
Triêu Tịch không hỏi vì sao nàng không đi được, chỉ mím môi, thái độ cứng rắn.
Tay cầm chén trà của Thương Giác siết lại. Hắn như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói. Không hạ lệnh dừng xe, xe ngựa tiếp tục tiến lên.
Chẳng bao lâu, tiếng vó ngựa lại đến gần. Giọng hào sảng của Chiến Cửu Thành vang lên:
“Thế tử, phía trước Hàm Khẩu Quan có người đang đợi. Thám tử báo là người của phủ Hoài Âm Hầu, dường như nhằm vào chúng ta…”
Lời này lập tức thu hút sự chú ý của Triêu Tịch. Nàng nhướng mày, nhưng không hỏi.
Thương Giác chờ một lúc không thấy nàng mở miệng, bất giác thở dài:
“Lạc Thuấn Hoa trong thiệp nói đã phái người đến đón nàng. Nếu nàng đi mất, màn kịch ‘lâu ngày trùng phùng’ ai sẽ diễn? Hay là… nàng không muốn gặp vị nghĩa huynh luôn nhớ nhung nàng kia?”
Triêu Tịch lập tức nhíu mày: “Người tới là Lạc Trừng Tâm?”