Chương 343: Thiếu chủ của quán cầm? đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 343: Thiếu chủ của quán cầm?.

Triều Tịch và Chu Yên đứng trước cửa, cùng nhìn về phía chiếc xe ngựa phía sau, trong lòng đều dấy lên vài phần nghi hoặc. Còn hai gia nô của Chu phủ thì đã sớm nổi giận đùng đùng.

“Thằng nhãi từ đâu tới? Ngươi có biết đây là xe ngựa của ai không?!”

“Đây là xe của tiểu thư Chu gia! Ngươi có biết chiếc xe này đắt đến mức nào không? Mười cái mạng của ngươi cũng không đền nổi!”

“Đứng dậy cho ta! Lát nữa theo chúng ta về Chu phủ mà giải thích!”

Ngữ khí hai tên gia nô ngang ngược, hống hách. Tuy rằng đúng là đối phương đâm vào xe ngựa trước, nhưng cách nói chuyện như vậy vẫn khiến người ta nghe không thoải mái.

Chu Yên khẽ nhíu mày, có chút ngượng ngùng nhìn sang Triều Tịch rồi nói:

“Thật thất lễ, không biết đã xảy ra chuyện gì. Ta qua đó xem một chút, xin phép công chúa.”

Triều Tịch gật đầu.

Chu Yên bước về phía sau xe.

Thấy chủ tử đến, hai tên gia nô càng thêm hung hăng. Một tên tiến lên, dường như còn đá người kia một cái, lập tức vang lên một tiếng kêu đau bị đè nén.

Vì xe ngựa che khuất, Triều Tịch không nhìn thấy rõ người kia, nhưng trong lòng đã hiểu, người này e rằng xui xẻo rồi.

Ở khu thành nam này, phần lớn đều là dân nghèo hèn. Nay lại đâm trúng xe ngựa của tiểu thư thế gia, nếu Chu gia muốn xử lý, bị đưa về phủ thì tám chín phần là khó giữ được mạng.

Triều Tịch khẽ nhíu mày, nhưng rốt cuộc vẫn không xen vào.

Tử Tầm đứng bên cạnh, liên tục nhìn về phía đó, rõ ràng có chút lo lắng cho người kia, nhưng lại không dám thể hiện ra ngoài. Nàng quay đầu nhìn cánh cửa đen đóng chặt kia:

“Công chúa, sao cửa vẫn chưa mở? Có phải chủ quán ngủ rồi, không nghe thấy chúng ta gọi cửa không?”

Triều Tịch nhìn cánh cửa một cái, lắc đầu:

“Không phải chưa mở, mà là đang đợi.”

“Đợi? Đợi chủ quán tới mở sao? Nhưng bên trong không có động tĩnh gì cả…”

“Đợi hắn muốn mở thì sẽ mở.”

Tử Tầm nghe vậy càng kinh ngạc.

Chủ quán này không chỉ mỗi tháng chỉ mở một ngày, mà khách đến gọi cửa cũng không thèm để ý, muốn mở lúc nào thì mở… rốt cuộc là nhân vật lớn cỡ nào?

Ngay cả công chúa đương triều cũng phải chờ?

Trong lòng nàng càng thêm chấn động.

Bên kia, tình hình càng lúc càng căng thẳng.

“Đâm xe Chu gia mà định bỏ qua vậy sao? Còn giả chết nữa à? Chính con ngựa này gây họa, hôm nay ta nhất định giết nó!”

“Các ngươi không được giết Hắc Hoa! Nó không cố ý! Xe ta sẽ đền!”

“Đền?! Ngươi có biết xe này làm từ gỗ gì không? Trên đó còn khảm bao nhiêu bảo thạch! Ngươi có bán cả ngươi và con ngựa này cũng không đủ đền!”

Hai tên gia nô càng nói càng hăng.

Tử Tầm rụt cổ:

“Công chúa, người này lần này thật sự gặp họa rồi… thật đáng thương.”

Triều Tịch cũng khẽ nhíu mày.

Đúng lúc này, Chu Yên ho nhẹ một tiếng, lên tiếng:

“Thôi được rồi, hắn cũng không cố ý. Bỏ qua đi, đừng làm khó hắn nữa.”

Hai gia nô còn chưa kịp nói gì, thì nha hoàn bên cạnh Chu Yên đã kéo tay nàng:

“Tiểu thư, không thể bỏ qua! Người là tiểu thư tôn quý nhất Chu gia, hắn là thân phận gì? Nếu không trừng phạt, người ngoài sẽ coi thường Chu gia!”

Chu Yên nghe vậy do dự.

Hai gia nô thấy thế lập tức xông lên, đấm đá người kia.

Triều Tịch híp mắt, cuối cùng vẫn bước về phía đó.

Thấy nàng đến, Chu Yên hơi sững lại. Nha hoàn bên cạnh thì cố tỏ ra kiêu ngạo.

Triều Tịch lạnh nhạt liếc qua, rồi nhìn về phía người gây chuyện.

Chỉ thấy phía sau xe ngựa một mảnh hỗn loạn.

Một nam tử áo xanh ngã ngồi dưới đất, ôm chặt cổ con ngựa đen. Dường như thật sự sợ người ta giết nó.

Trên áo hắn có dấu chân,  rõ ràng vừa bị đánh.

Triều Tịch ban đầu tưởng hắn chỉ là dân nghèo, nhưng nhìn kỹ thì phát hiện không phải.

Con ngựa kia lông bóng mượt, tuyệt không phải tầm thường.

Y phục hắn mặc  vải vân lam thanh của nước Tấn, cũng không phải thứ người thường dùng nổi.

Trong lòng nàng khẽ thở dài.

Chỉ e là một vị công tử được nuông chiều, lén chạy ra ngoài mà thôi.

Đang định xem có nên giúp hắn hay không, thì Chu Yên đã lên tiếng:

“Thôi thôi, không sao, không cần đền nữa, thả hắn đi.”

Nàng nói xong còn liếc nhìn Triều Tịch, như sợ để lại ấn tượng xấu.

Triều Tịch mỉm cười:

“Chu tiểu thư quả nhiên tâm thiện như Bồ Tát.”

Xe ngựa thực ra chỉ tróc một chút sơn, không đáng kể.

Tử Tầm vội nói với nam tử kia: “Ngươi còn ngồi đó làm gì? Mau đi đi!”

Nam tử ngẩng đầu. Mọi người đều sững sờ. Người này… đẹp quá.

Mày như họa, mắt như sao, khí chất thanh nhã,  dùng những lời vốn dành cho nữ tử mà tả hắn vẫn không hề quá.

Triều Tịch thậm chí thoáng nghi ngờ hắn là nữ giả nam.

Nhưng nhìn kỹ thì yết hầu rõ ràng, đúng là nam tử. Chỉ tiếc…

Đôi mắt đỏ hoe như thỏ kia phá hỏng hết khí chất.

Một nam nhân mười bảy, mười tám tuổi mà bị mắng vài câu đã muốn khóc,  thật khiến nàng không thích.

Nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng lại khiến lòng nàng mềm đi vài phần.

“Ngươi còn không đi, thì thật sự không cứu nổi nữa đâu.”

Triều Tịch lạnh nhạt nói.

Nam tử kia như bị hút hồn, cứ nhìn nàng chằm chằm.

Tử Tầm tức giận quát một tiếng: “Này!”

Hắn mới giật mình tỉnh lại. Lau mặt, loạng choạng đứng dậy.

Con ngựa cũng đứng lên. “Hắc Hoa! Ngươi không sao rồi!”

Hắn vui mừng reo lên.

Rồi quay sang Chu Yên: “Thật sự… không cần ta đền sao?”

Chu Yên cười: “Không cần, ngươi đi đi.”

Hắn thở phào, như trút được gánh nặng.

Lại nhìn Triều Tịch một cái, dường như muốn nói gì đó nhưng lại ngượng ngùng không nói.

Hắn dắt ngựa đi vài bước, rồi quay lại:

“Xe này làm từ gỗ đỏ thượng hạng, sơn là sơn Điền Hồng, tính ra hai mươi lượng là đủ đền. Là Chu gia đúng không? Ta sẽ gửi tiền tới.”

Mọi người đều ngẩn ra. Hắn… nhận ra cả chất liệu và sơn?

Rồi hắn nhìn dấu chân trên áo mình, cười: “Chuyện vừa rồi… thôi bỏ qua đi, cũng không đau lắm.”

Nói xong, hắn cười rạng rỡ. Nụ cười như gió xuân, lập tức xóa tan vẻ yếu đuối lúc trước.

Triều Tịch cũng hơi sững lại. Nam tử dắt ngựa đi thẳng tới cửa quán cầm Âu Lộ.

Hắn gõ cửa. Ngay lập tức... Cánh cửa mở ra.

Triều Tịch và Chu Yên đồng thời tiến lên, tưởng rằng chủ quán ra tiếp khách.

Nhưng khi vừa bước được vài bước... Hai người bỗng khựng lại.

Bởi vì họ nghe rõ ràng... Lão bộc mặc áo xám trong cửa cung kính gọi:

“Thiếu chủ.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message