“Vương thượng, ngài định đi đâu vậy?”
Đêm đã khuya, vốn tưởng Phượng Khâm sẽ lưu lại Trường Thu cung, nào ngờ giữa đường lại đột nhiên nói muốn hồi về Sùng Chính điện. Thế nhưng đi được nửa chặng, hắn lại cho lui hết thảy cung nhân, chỉ mang theo một mình Vương Khánh, rẽ vào lối nhỏ trong hoa viên nội cung. Vương Khánh ngẩng đầu nhìn hướng Phượng Khâm đi tới, trong lòng tuy đã đoán được đôi phần, song cũng không dám nói thẳng, chỉ dè dặt hỏi một câu.
Phượng Khâm hừ lạnh: “Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì.”
Vương Khánh cười khổ, vội hạ giọng: “Thân thể Vương thượng vừa mới hồi phục, nô tài chỉ mong ngài nghỉ sớm thôi. Giờ này mà tới chỗ mỹ nhân, e nàng cũng chưa kịp chuẩn bị, nô tài thật sợ ngài có điều gì không ổn…”
Phượng Khâm nhíu mày, quay đầu trừng hắn:
“Trong mắt ngươi, ta đã già đến mức đi không nổi rồi sao? Có phải lúc nào bên cạnh cũng phải có ngự y mới được, hử?!”
Vương Khánh nào dám đáp lời, chỉ co cổ cười trừ.
Hướng Phượng Khâm đang đi chính là điện Sương Nguyệt. Từ khi Đoạn Lăng Yên trở về liền bị cấm túc, hắn vì nàng mà cũng ít khi tới thăm. Nhưng đêm nay, hắn lại muốn đến nhìn nàng một chút. Theo lý, Đoạn Kỳ vừa khiến hắn không vui, lúc này hắn đáng ra phải căm ghét người họ Đoạn nhất, nhưng không hiểu vì sao, riêng với Đoạn Lăng Yên, hắn lại không thể hận nổi.
Dọc theo lối nhỏ trong cung đi về phía tây một đoạn, từ xa đã thấy trước cửa điện Sương Nguyệt ánh đèn le lói. Cửa điện đóng chặt, yên tĩnh vô cùng. Chủ nhân nơi này hẳn không ngờ giờ này Vương thượng sẽ tới, cũng chẳng biết đã ngủ hay chưa. Đến trước cửa, Vương Khánh tiến lên gõ nhẹ, vài tiếng “cộc cộc” vang lên, bên trong một tên tiểu nô lười biếng mở cửa.
Hắn biết chủ tử đang bị cấm túc, vốn chẳng nghĩ sẽ có ai đến, chỉ tưởng là người từ các cục, các ty trong cung tìm nô tài trong điện. Nào ngờ khi dụi mắt nhìn kỹ, thấy Phượng Khâm và Vương Khánh đứng ngoài cửa, hắn lập tức sợ đến ngây người, miệng há hốc:
“V… Vương thượng…”
Vương Khánh lắc đầu nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, vội nói: “Vương thượng đến thăm chủ tử ngươi, còn không mau vào bẩm báo?”
Tiểu nô giật mình tỉnh lại, vội quỳ xuống dập đầu một cái rồi bật dậy chạy vào chính điện. Vương Khánh nhìn theo, lắc đầu thở dài: “Đúng là hồ đồ quá… Vương thượng, mời vào?”
Phượng Khâm gật đầu bước vào, Vương Khánh theo sau đóng cửa lại.
Tên tiểu nô lúc mở cửa còn lơ mơ, nhưng chạy đi bẩm báo thì lại nhanh không tưởng. Phượng Khâm vừa bước được một bước, phía chính điện đã thấy Đoạn Lăng Yên mặc một thân y phục trắng giản dị bước ra nghênh đón. Thấy nàng không trang điểm, dung nhan mộc mạc tiến về phía mình, bước chân Phượng Khâm bất giác chậm lại. Hắn dừng tại chỗ, ánh mắt trầm trầm lướt qua gương mặt nàng.
“Sao Vương thượng lại tới giờ này? Cũng không báo trước một tiếng, thiếp đã chuẩn bị nghỉ rồi.”
Đoạn Lăng Yên vừa nói vừa tiến tới hành lễ, trong mắt vừa có nghi hoặc, vừa có chút trách móc, lại xen lẫn vài phần vui mừng vô thức. Bao nhiêu cảm xúc giao hòa, duy chỉ không có chút khẩn trương nào. Đôi mắt vốn kiêu ngạo trước người ngoài, lúc này lại trong suốt, phản chiếu ánh đèn rực rỡ trong vườn, sáng ngời mê hoặc, khiến lòng Phượng Khâm mềm đi. Hắn đưa tay nắm lấy tay nàng, đỡ nàng đứng dậy, tiện tay chỉnh lại áo choàng khoác vội của nàng rồi nói:
“Bỗng nhiên muốn tới thăm nàng.”
Đoạn Lăng Yên đứng dậy, liếc nhìn phía sau hắn, thấy chỉ có Vương Khánh, khẽ cười:
“Muộn thế này, Vương thượng vừa xử lý xong chính sự sao?”
Vừa nói vừa kéo hắn vào điện. Đi thêm vài bước, ánh đèn sáng rõ hơn, sắc mặt Phượng Khâm cũng lộ rõ hơn. Nàng biến sắc:
“Sắc mặt Vương thượng sao kém vậy? Có chuyện gì sao? Hôm nay chính sự quá nhiều nên mệt rồi ư?”
Tin Phượng Khâm bệnh nặng ban ngày đã bị Tôn Cầm phong tỏa, nhưng hắn biết, đã qua nửa ngày, cả hậu cung hẳn đều hay tin. Vậy mà Đoạn Lăng Yên lại thật sự không biết. Với thủ đoạn và mạng lưới trong cung của nàng, việc dò tin không khó, nhưng nàng lại ngoan ngoãn chờ hắn đến thăm. Những ngày bị cấm túc, nàng cũng chưa từng gây chuyện để thu hút sự chú ý của hắn.
Nhìn ánh mắt quan tâm của nàng, lòng Phượng Khâm yên ổn lại.
Hắn vỗ nhẹ tay nàng: “Không sao, chỉ là ngồi lâu quá thôi.”
Đoạn Lăng Yên thở phào, chỉ nghĩ do chính sự quá nhiều, liền lắc đầu thở dài, rồi trách yêu:
“Vương thượng cũng quá không biết giữ gìn rồi, chính sự nào quan trọng bằng thân thể? Để thiếp đi pha trà an thần cho ngài.”
Nàng nói rồi bước nhanh hơn, kéo cả Phượng Khâm đi nhanh theo. Trong cung, bất luận ai đứng trước Phượng Khâm đều cung kính vô cùng, không dám dùng cách xưng hô thân mật. Chỉ có mình Đoạn Lăng Yên dám “ngươi, ta”, dám kéo hắn đi, dám trách móc hắn. Mà Phượng Khâm lại cam tâm tình nguyện, thậm chí còn thấy vui trong đó.
Vào điện, nàng không vội sắp xếp chỗ ngồi cho hắn mà bỏ hắn lại đi pha trà. Cung nhân đứng ngoài không dám vào, Phượng Khâm đành tự tìm chỗ ngồi. Chẳng bao lâu, Đoạn Lăng Yên bưng một ấm trà và hai chén tới:
“Vương thượng đến đột ngột, chưa kịp chuẩn bị. Đây là trà năm ngoái, nhưng vị ngọt vẫn còn.”
Trong lòng Phượng Khâm ấm lên, nhìn nàng vài lần rồi hỏi: “Ở đây sống có ổn không?”
Đã bị cấm túc nhiều ngày, nhưng nàng không hề oán trách, ngược lại rất ung dung nhàn nhã. Nàng bỏ đi trang phục lộng lẫy, chỉ mặc áo vải đơn giản màu đen nhạt, không hoa văn, khác hẳn vẻ quyến rũ rực rỡ ngày thường, nhưng lại có một nét mê người khác.
Phượng Khâm đưa tay, nàng liền ngồi xuống bên cạnh, vừa rót trà vừa nói: “Có gì không tốt? Ở đây thanh tịnh hơn nhiều.”
Rót xong, nàng đưa chén trà: “Vương thượng, mời dùng trà.”
Phượng Khâm nhấp một ngụm, mắt khẽ nheo lại, lộ vẻ tán thưởng. Không cần nói gì, biểu cảm ấy đã khiến nụ cười của nàng càng rạng rỡ.
Hắn uống xong đưa chén, nàng nhận lấy đặt sang một bên rồi hỏi: “Sao đột nhiên lại tới? Trông ngài rất mệt. Có phải triều chính gặp chuyện khó xử không? Dù là gì cũng không nên vội, cứ từ từ mà giải quyết.”
Lời này nói trúng tim đen. Hôm nay hắn chẳng phải vì nóng vội mà tức giận đến ngất đi sao?
Hắn thở ra một hơi, dựa lưng vào đệm: “Đúng là có chút việc khó, nhưng đã nghĩ ra cách rồi. Ta chỉ không yên tâm nàng nên tới xem. Mấy ngày nay bận quá không tới, nàng có oán ta không?”
Đoạn Lăng Yên cười khổ: “Thiếp sao dám trách ngài?”
Nàng nhìn quanh căn phòng:
“Nơi này đều do chính tay Vương thượng chuẩn bị, nào giống nơi bị cấm túc? Thiếp còn chưa kịp cảm kích, sao lại trách được? Chỉ là… ai cũng biết thiếp bị phạt, hôm nay ngài tới, không biết trong ngoài cung sẽ nói thế nào. Ngài đã mệt rồi, nếu còn vì thiếp mà thêm phiền phức…”
Nghe vậy, lòng Phượng Khâm vô cùng an ủi, nắm tay nàng: “Lăng Yên, trong cung này chỉ có nàng là hiểu chuyện nhất. Đây là vương cung của ta, ta muốn tới thăm ai, ai dám nói gì?”