Chương 331: Lời khuyên của Phù Lan đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 331: Lời khuyên của Phù Lan.

Phù Lan mặc trường sam màu thiên thanh, vẻ lười nhác giảm đi đôi phần, trông thanh tú hơn hẳn. Vừa ra cửa thấy Triều Tịch liền “ồ” một tiếng, rồi khoanh tay dựa cửa cười:

“Ta đã nói mà! Nếu hắn về, Bạch Nguyệt sao lại phản ứng lớn như vậy? Hóa ra là Tiểu Tịch tới! Quý khách quý khách a!”

Lạc Ngọc Thương theo sau hắn, thấy Triều Tịch thì ánh mắt khẽ sáng lên, nhưng chỉ đứng cạnh Phù Lan, không nói gì.

Triều Tịch vỗ vỗ đầu Bạch Nguyệt, Thương Giác nói:

“Vào trong rồi nói.”

Bạch Nguyệt như hiểu lệnh, kéo kéo vạt váy nàng rồi đi về phía cổng. Triều Tịch theo nó vào trong, lúc đi ngang qua Phù Lan thì gật đầu chào. Phù Lan cười híp mắt, nhìn nàng rồi lại nhìn Thương Giác, cuối cùng hỏi:

“Hôm nay có chuyện gì vui à? Sao trông ngươi tâm trạng tốt thế?”

Thương Giác chỉ cười không đáp, thần bí khó lường. Phù Lan hừ nhẹ một tiếng rồi cũng đi theo.

Lạc Ngọc Thương theo sau, Phù Lan bất chợt quay đầu:

“Ngươi có thấy hôm nay hắn đặc biệt vui không?”

Lạc Ngọc Thương bị dọa giật mình, theo phản xạ nhìn bóng lưng Thương Giác một lúc rồi gật đầu:

“Đúng là… rất… tốt.”

Hắn nói nhanh hơn bình thường, thoáng nghe như không bị nói lắp, nhưng nếu nghe kỹ mới thấy ba chữ đầu liền nhau, hai chữ sau tách riêng.

Triều Tịch đi phía trước nghe thấy thì khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn hắn một cái. Thương Giác cười:

“Là cách của Phù Lan.”

Quả thực cách này tạm thời giải quyết được tật nói lắp của Lạc Ngọc Thương. Nếu luyện thuần thục, sau này người khác có khi cũng không nhận ra.

Phù Lan nghe vậy liền đắc ý cười:

“Luận mưu trí thì ta cũng chỉ hơn hắn một chút thôi, Tiểu Tịch đừng khen ta nhé ha ha ha!”

Triều Tịch khẽ cong môi, làm gì có chuyện khen hắn.

Thương Giác lắc đầu bất đắc dĩ, còn Lạc Ngọc Thương phía sau thì lườm hắn một cái. Phù Lan lại chẳng hề để ý, vui vẻ đi cùng mọi người vào chính viện.

Trong chính sảnh, mọi người phân chỗ ngồi. Vân Triệt dâng trà. Triều Tịch ngồi vị trí đầu bên trái, Bạch Nguyệt ngoan ngoãn nằm bên cạnh nàng.

Cảnh tượng này dù Phù Lan đã thấy nhiều lần, hôm nay vẫn không nhịn được mà cảm thán:

“Thật là kỳ lạ, Bạch Nguyệt trước mặt Tiểu Tịch ngoan quá mức.”

Không chỉ Phù Lan, ngay cả Thương Giác nhìn Bạch Nguyệt cũng thoáng hiện vẻ dị sắc.

Phù Lan quay sang hắn:
“Thế nào, còn ngoan hơn cả với ngươi chứ? Chẳng lẽ nó cũng là loại ‘trọng sắc khinh nghĩa’?”

Lời hắn nói thẳng thắn, Triều Tịch nghe cũng không khó chịu, chỉ cúi đầu vuốt đầu Bạch Nguyệt. Nó lim dim mắt, vô cùng hưởng thụ.

Thương Giác cười nhạt:

“Nó không phải trọng sắc khinh nghĩa. Nó là thú vương, có linh tính, so với người bên ngoài còn thông minh hơn nhiều.”

Phù Lan nhướng mày, cảm thấy lời này có ẩn ý.

Hắn định hỏi thêm thì Thương Giác đã chuyển đề tài: “Tối qua ngươi có quan sát thiên tượng không?”

Phù Lan lập tức hứng thú, vỗ bàn: “Đương nhiên! Tối qua phát hiện lớn!”

Hắn nhìn Triều Tịch đầy ẩn ý: “Tiểu Tịch chắc chắn sẽ hứng thú.”

Triều Tịch nhướng mày: “Liên quan đến Đoạn thị?”

Phù Lan nhìn Thương Giác : “Hóa ra hắn đã nói với ngươi.”

Triều Tịch gật nhẹ.

Phù Lan ho khẽ một tiếng, bắt đầu: “Từ khi tới Ba Lăng ta vẫn luôn quan sát thiên tượng. Trước đó không phát hiện gì, mãi đến tối qua…”

Hắn cố ý nói chậm rãi, tạo vẻ cao thâm. Nếu người không quen hẳn sẽ bị hắn lừa tưởng là cao nhân thực sự. Nhưng Triều Tịch biết hắn đang làm bộ, vẫn bình tĩnh uống trà.

Phù Lan đặt chén xuống, tiếp:

“Chư hầu có quốc vận, thế gia cũng có gia vận. Vận của Đoạn thị trước nay luôn hanh thông, nhưng trong một năm tới… sẽ có biến lớn.”

Hắn dừng một chút: “Vương hậu Đoạn Cẩm Y bị cấm túc, Phượng Viên không được lập thế tử, còn hôm nay… e rằng Đoạn thị cũng xảy ra biến cố.”

Triều Tịch ánh mắt hơi động.

Chuyện Phượng Khâm bị chọc giận đến ngất xỉu đã bị phong tỏa, Phù Lan không thể biết trước. Điều này khiến nàng bắt đầu tin hắn vài phần.

Phù Lan tiếp:

“Đó mới chỉ là khởi đầu. Đáng sợ hơn còn ở phía sau. Đoạn thị mệnh chủ Thất Sát, phụ tinh Tham Lang, một bên là sát khí, một bên là dục vọng. Người có dã tâm như vậy… cuối cùng chỉ muốn đứng trên đỉnh cao nhất. Nhưng họ là thần, không phải quân, tất sẽ xung đột với vương quyền.”

Triều Tịch nheo mắt.

Nàng biết chút ít về tử vi, nhưng không tinh thông. Nghe hắn nói, nàng tin khoảng năm phần. Lại nhìn sang Thương Giác ánh mắt hắn bình tĩnh mà tin tưởng, nàng lại tin thêm ba phần.

“Tức là vận Đoạn thị sẽ xung với quốc vận Thục quốc, và… trước năm mới sẽ bộc phát.”

Triều Tịch nhíu mày: “‘Xung’ ở đây… là gì?”

Phù Lan hơi dừng, rồi nói chậm rãi: “Xung… tất có huyết sát. Tất có chiến tranh binh đao.”

Trong lòng Triều Tịch chấn động.

Nàng chợt nhớ đến câu chuyện Thương Giác từng kể, về việc thế gia làm loạn, suýt đoạt quốc tính.

Chẳng lẽ… là mưu phản?!

Sắc mặt nàng lập tức nghiêm lại.

Đoạn thị là thế gia trăm năm, không đến bước đường cùng sẽ không làm vậy. Một khi phản, cả tộc sẽ bị tru di, danh tiếng để lại vạn năm ô nhục.

Chỉ dựa vào lời quan sát thiên tượng… thật khó khiến người hoàn toàn tin.

Nàng trầm mặc, khí chất lạnh lẽo xa cách.

Phù Lan nhìn nàng, rồi nhìn Thương Giác , cười: “Tất nhiên, đây chỉ là quan sát. Tin hay không tùy nàng. Nhưng việc gia vận Đoạn thị xung quốc vận là thật. Khâm thiên giám Thục quốc chắc chắn cũng thấy, chỉ là không dám nói.”

Triều Tịch trầm ngâm, hỏi tiếp: “Vì sao có thể xác định là trước năm mới?”

Phù Lan ho nhẹ:

“Ta tài hèn, chỉ nhìn được đại khái. Nhưng tinh tượng quá hung… trước sau năm mới chắc chắn có đại biến.”

Hắn càng do dự, Triều Tịch lại càng tin thêm. Nàng nhìn Thương Giác , hắn chỉ yên lặng gật đầu.

Triều Tịch suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta hiểu rồi, sẽ lưu ý.”

Nói xong nàng đứng dậy, dường như muốn rời đi.

Bạch Nguyệt lập tức “ao ô” một tiếng, kéo váy nàng không cho đi.

Thương Giác thong thả đứng lên: “Ở lại thêm chút đi, mấy ngày không gặp, nó không nỡ.”

Phù Lan cười lớn:
“Đúng là ‘chủ nào tớ nấy’, e là có người cũng không nỡ cho nàng đi đâu, Tiểu Tịch.”

Triều Tịch khẽ nhíu mày nhìn Thương Giác , đang định tìm lời từ chối.

Nhưng Thương Giác chỉ nhìn nàng… rồi gật đầu nhẹ:

“Ừ.”

Ừ cái gì?! 

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message