“Bây giờ sang xe của điện hạ sao?”
Vân Triệt gật đầu ở bên ngoài: “Đúng vậy. Trong xe điện hạ có đặt giường nghỉ, công chúa sang đó đi. Vào đến biên giới Tấn quốc thì có phần bất ổn. Đêm nay chỉ là ngoài ý muốn, may mà người không sao, nhưng vẫn phải cẩn trọng hơn.”
Triêu Tịch mím môi, Tử Tầm đã khẽ kéo tay áo nàng: “Công chúa, đi đi mà.”
Triêu Tịch sờ cây đàn bên cạnh, nhất thời không rõ Thương Giác rốt cuộc có tính toán gì.
Ban đêm cùng xe, tức là cùng ngủ. Tuy không phải lần đầu, nhưng…
Nghĩ đến nguy hiểm lúc trước, nàng cũng không thể nói là quá bài xích sắp xếp này. Nàng vốn là người dứt khoát, đã quyết thì sẽ làm, hơn nữa luôn đặt mục đích và đại cục lên trước. Gật đầu, nàng ôm cây đàn lên.
“Biết rồi, ta sang ngay.” Tử Tầm khẽ reo vui, dìu nàng xuống xe.
Rừng núi đêm khuya tĩnh lặng không tiếng động. Triêu Tịch kéo chặt áo choàng, nắm tay Tử Tầm đi về phía cỗ xe đầu tiên. Đoàn xe của họ đều kiên cố xa hoa, xe của Thương Giác hẳn còn tốt hơn. Đi hơn hai mươi bước, Tử Tầm khẽ nói: “Công chúa, tới rồi. Điện hạ đang đợi người.”
Tiếng bước chân vang lên. Ngay sau đó, cổ tay nàng đã bị hắn nắm lấy.
“Ngươi lui xuống đi.” Dĩ nhiên là nói với Tử Tầm. Tử Tầm lanh lảnh đáp một tiếng rồi quay người chạy đi.
Ánh mắt thâm sâu của Thương Giác dừng trên mặt Triêu Tịch: “Biết ngay nàng sẽ đến.”
Triêu Tịch nhíu mày, đã bị hắn bế thốc lên. Hắn cúi người bước tới, thoáng cái đã ôm nàng vào trong xe. Không gian bên trong rộng rãi, hắn đặt nàng lên giường, nhận lấy cây đàn trong tay nàng, rồi đưa một chén trà nóng vào tay nàng, sau đó ôn tồn hỏi: “Khi nãy nàng ra ngoài có phát hiện ai khác không?”
Tay cầm chén trà của Triêu Tịch khựng lại. Chưa kịp trả lời, Thương Giác đã nói tiếp:
“Trong rừng ngoài nàng và hai tử sĩ còn có dấu vết của người thứ tư. Kẻ đó ý đồ không rõ, địch hay bạn chưa phân. Trước khi tìm được hắn thì phải cẩn trọng. Vì vậy đêm nay mới gọi nàng sang đây. Nàng xưa nay vì đạt mục đích mà không câu nệ tiểu tiết, huống hồ nàng và ta cùng chung giường cũng chẳng phải lần đầu.”
Nghe vậy, Triêu Tịch thật sự không biết nói gì. Nàng siết chặt chén trà đến trắng bệch cả khớp tay.
Dải lụa che mắt nàng vẫn còn. Mấy ngày nay dải lụa ấy tẩm thuốc, mỗi ngày thay hai lần. Thương Giác nói xong liền cúi sát lại, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, đột nhiên đưa tay vòng ra sau đầu nàng, dải lụa rơi xuống đất.
Triêu Tịch chớp mắt. Đồng tử bị ánh sáng u ám trong xe kích đến hơi xót, cơn xót vừa đến đã tan. Nàng lại nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ vô song ấy.
Cổ áo đen trắng viền chỉ bạc, thêu mây lành và linh thú cát tường. Hương sen nhè nhẹ. Gương mặt hắn bình thản, chỉ có đôi mắt sâu không lường được. Hắn cúi gần, đầu ngón tay mát lạnh chạm lên mí mắt nàng.
Quá gần! Triêu Tịch theo bản năng nhắm mắt lại.
“Mở mắt ra để ta xem.”
Giọng Thương Giác ôn nhu thấm thía. Khác với thứ dịu dàng nàng cố ý giả vờ khi dỗ dành người khác, giọng hắn trời sinh đã mang theo ý vị từ bi, khiến người ta không cách nào cự tuyệt.
Triêu Tịch nghiến răng mở mắt. Đôi đồng tử đen như ngọc lập tức hiện trước mắt hắn. Môi mỏng của Thương Giác khẽ cong: “Đôi mắt này của nàng quả thật là…”
Triêu Tịch cụp mắt, vẻ mặt mờ mịt.
Thương Giác tiếc nuối thở dài: “Chờ thêm một tháng nữa. Nếu vẫn không chuyển biến, ta sẽ tìm cho nàng đại phu giỏi hơn.”
Triêu Tịch hơi ngả người ra sau: “Điện hạ không cần phí tâm. Ta quen rồi.”
Thương Giác quay sang lấy dải lụa mới trên bàn bên cạnh. Nghe vậy tay khựng lại, cầm dải lụa quay về, ánh mắt sâu thêm mấy phần: “Nàng cho rằng ta sẽ để phu nhân của mình mù cả đời sao?”
Dù biết lời hắn không mang nửa phần mập mờ, nhưng câu nói đầy ý bảo hộ ấy vẫn khiến tim Triêu Tịch nóng lên. Trong thoáng chốc nàng nhớ đến người kia. Hít nhẹ một hơi, nàng cười như không cười:
“Làm phu nhân của Thế tử quả thật lợi nhiều. Mua bán này rất có lời.”
Nàng cụp mắt nên không thấy ánh u quang lóe lên nơi đáy mắt hắn.
Thương Giác cúi sát, giọng hơi cứng: “Nàng biết vậy là tốt.”
Triêu Tịch không nhận ra điều khác thường. Thương Giác đưa dải lụa lên ướm thử. Thân thể nàng cứng lại, theo bản năng hơi ngả ra sau: “Khụ… để ta tự làm. Điện hạ…”
“Nàng có thể gọi tên ta.” Hắn vẫn tự tay buộc dải lụa mới cho nàng, còn nói thêm một câu như thế.
Triêu Tịch sững lại: “Chuyện này… sao có thể?”
Nghe vậy, tay hắn dừng lại, kéo mạnh dải lụa vừa buộc xong xuống.
“Khi ở cùng Triệu Dịch, nàng gọi hắn thế nào?”
Triêu Tịch giật mình: “Tự nhiên… gọi là Nhị công tử.”
Hắn nhướng mày: “Quan hệ thân thiết như vậy, sao không gọi thẳng tên?”
Triêu Tịch mím môi, dường như không muốn nhắc chuyện cũ, chỉ nói: “Tôn ti khác biệt.”
Thương Giác mỉm cười nhàn nhạt:
“Thiên hạ đều biết Phượng Triêu Tịch nay đã lọt vào mắt ta. Ta đã trao cho nàng U Lộc Giác, nói sẽ cưới nàng làm vợ, tự nhiên phải cho nàng danh phận sủng ái bậc nhất! Ta muốn sủng nàng, thì phải sủng đến mức không ai sánh bằng! Ta cho phép nàng cùng ta ngang tôn vị. Nàng không chỉ có thể gọi tên ta, còn có thể gối đầu trên giường ta, mặc y phục ta, đứng bên cạnh ta.”
Gối đầu trên giường ta, mặc y phục ta, đứng bên cạnh ta…
Tim Triêu Tịch chấn động. Nàng nhất thời quên cả ngụy trang mà ngẩng mắt lên.
Bốn mắt giao nhau. Trong mắt hắn là phong hoa lẫm liệt, u quang khó lường, thoáng chốc giữ chặt tâm thần nàng!
Một khắc, hai khắc… Triêu Tịch đột nhiên tỉnh lại, vội cúi mắt xuống.
Thương Giác nhướng mày, đưa tay chạm lên khóe mắt nàng: “Đôi mắt của nàng…”
“Điện hạ, tìm thấy rồi!”
Giọng cứng rắn của Chiến Cửu Thành bất ngờ vang lên ngoài xe, lập tức cắt ngang lời hắn. Tay hắn vẫn đặt nơi khóe mắt nàng, nhưng thân đã quay về phía cửa sổ.
“Bắt được người chưa?”
Bên ngoài, Chiến Cửu Thành đáp lớn: “Hiện chỉ phát hiện tung tích. Kẻ đó chạy rất nhanh. Nhưng điện hạ yên tâm, huynh đệ chúng ta tốn thêm chút công phu, trước khi trời sáng nhất định sẽ đưa người về cho ngài!”
Thương Giác vừa định gật đầu hài lòng, tay bỗng bị một bàn tay nắm lấy!
Lần đầu tiên bàn tay mềm mại ấm áp ấy nắm lấy tay hắn. Thương Giác chỉ cảm thấy mu bàn tay nóng lên, lập tức quay lại!
Triêu Tịch kéo tay hắn xuống, nói: “Không cần bắt nữa.”
Nàng lên tiếng quá đột ngột, bên ngoài Chiến Cửu Thành khẽ “Ơ” một tiếng. Trong xe, khóe môi Thương Giác lại khẽ cong lên đầy hứng thú.
Chỉ thấy Triêu Tịch cúi mắt nói: “Không cần bắt. Đó là người của ta.”