Đoạn thị lập nghiệp bằng võ lực, nhưng từ buổi đầu đặt chân tại Thục quốc, họ cũng không phải là thế gia đại tộc. Nghe nói đời gia chủ đầu tiên của Đoạn thị, khi đã ngoài năm mươi tuổi cũng chỉ là một thiên phu trưởng. Thế nhưng con cháu Đoạn thị đời đời tòng quân, tích lũy qua từng thế hệ, đến khoảng bốn, năm mươi năm trước đã vươn lên hàng nhất đẳng thế tộc của Thục quốc. Hai đời gia chủ gần đây lại càng chăm lo trị gia, phát triển thế lực, mới có được Đoạn thị như ngày nay.
Gia chủ hiện tại là Đoạn Kỳ, cũng là người cần cù chí tiến. Hắn nhập ngũ từ thuở thiếu niên, bắt đầu từ chức bách phu trưởng, từng bước leo lên đến vị trí đại tướng quân số một của Thục quốc, thống lĩnh hai mươi vạn binh mã. Chính hắn đã đưa Đoạn thị lên vị thế có thể kiềm chế vương quyền.
Dẫu nay Đoạn thị là đệ nhất gia tộc của Thục quốc, nhưng trong nhiều năm trước đó, tuy bề ngoài phong quang vinh hiển, bên trong lại chịu không ít lời dị nghị của các thế gia lâu đời. Nguyên nhân chính là xuất thân của Đoạn thị. Những gia tộc chân chính đều có gia phả, tông tộc, dù triều đại thay đổi vẫn giữ được họ tên, truyền thừa trăm năm, đều là danh môn vọng tộc.
Còn Đoạn thị thì khác. Lại thêm đời đời cầm binh, tuy nắm đại quyền nhưng trong mắt nhiều người vẫn chỉ là võ phu thô lỗ. Các quý tộc tuy không dám nói công khai vì e ngại quyền thế của Đoạn thị, nhưng sau lưng lại thường đem chuyện này ra châm biếm.
Đoạn thị không cam chịu bị người bàn tán, nên càng sinh ý chí lớn mạnh. Gia chủ anh minh, tộc nhân cũng tranh khí, đến nay không còn ai dám nghị luận nữa. Không vì gì khác, ngay cả quân vương cũng không dám dễ dàng đắc tội với Đoạn thị, huống hồ những thế gia đang dần suy tàn kia.
Trải qua nhiều đời chìm nổi nơi triều chính, người Đoạn thị càng hiểu rõ đạo lý: chỉ khi giẫm người khác dưới chân, mới khiến họ thần phục, ngẩng đầu kính sợ. Vì vậy Đoạn thị ngày càng leo cao, mà càng cao thì dã tâm cũng càng lớn, lớn đến mức có thể coi nhẹ cả uy quyền của quân vương. Nếu một quyền thần mạnh mẽ lại gặp phải một vị quân chủ tầm thường, thì uy nghiêm quân vương lại càng chẳng đáng là gì.
Lúc này, Đoạn Kỳ đang đứng trong thiên điện của Sùng Chính điện, chờ được triệu kiến.
Nơi này tuy gọi là thiên điện, nhưng không phải loại thiên điện bình thường. Trong Sùng Chính điện có hàng chục gian điện được gọi là thiên điện, đa phần dùng làm thư phòng nhỏ hay noãn các của Phượng Khâm. Chỉ có duy nhất gian này là được ban riêng cho Đoạn Kỳ làm nơi chờ triệu kiến.
Bốn mùa xuân hạ thu đông, dù việc gấp đến đâu, các đại thần khác cũng chỉ có thể đứng chờ dưới hành lang ngoài điện, còn hắn lại được ở trong gian phòng thanh nhã, ấm áp, thậm chí tiếp khách tại đây cũng không hề thất lễ.
Đó là sự tín nhiệm của Phượng Khâm đối với Đoạn thị, cũng là vinh sủng mà Đoạn thị xứng đáng có được.
So với phú quý của các thế gia khác, vinh quang của Đoạn thị hôm nay là do từng thế hệ tộc nhân dùng máu đổi lấy. Phía bắc có Triệu Tấn, phía nam có man tộc, phía tây có hải hoạn, nơi nào cũng có bóng dáng người Đoạn thị, tắm máu chiến đấu, sinh tử tranh phong. Những thế gia chỉ biết uống rượu làm thơ dưới mái vàng ngói ngọc ở Ba Lăng làm sao hiểu được sự hiểm nguy ấy.
Trong lòng Đoạn Kỳ càng thêm chắc chắn về ý nghĩa của hai mươi vạn đại quân Đoạn thị đối với Thục quốc.
Không có đội quân này, biên giới phía nam của Thục quốc sẽ yếu ớt không chịu nổi. Man tộc phía nam đang rục rịch, sau mùa xuân lại càng là thời điểm chúng hoạt động mạnh nhất. Dù thế nào, Phượng Khâm cũng không dám mạo hiểm lúc này.
Nắm chắc phần thắng trong tay, nên ngay cả thời gian chờ đợi cũng trở nên ung dung.
Ngoài cửa sổ, trúc xuân xanh mướt. Nhìn những bụi trúc ấy, Đoạn Kỳ không khỏi tưởng tượng đến vẻ kinh hoảng của Phượng Khâm khi nghe đề nghị của mình. Nghĩ đến đây, hắn khẽ nhíu mày.
Năm xưa, Phượng Khâm cũng từng chí khí ngút trời, muốn lập nên nghiệp lớn. Nhưng ngôi vị kia dường như có thể làm mục ruỗng lòng người. Nay Phượng Khâm tuy chưa đến mức hôn quân vô đạo, nhưng tuyệt đối không phải minh quân khiến hắn tâm phục khẩu phục.
Nếu Phượng Khâm có thêm ba phần quyết đoán, man tộc phía nam đã sớm bị đẩy ra tận Nam Hải, đâu còn quấy nhiễu như bây giờ.
Nhưng… Đoạn Kỳ khẽ nhếch mày.
Nếu man tộc thật sự không còn uy hiếp, thì Phượng Khâm làm sao nhận ra tầm quan trọng của Đoạn thị?
Đôi khi, sự tồn tại của kẻ địch lại rất vi diệu, không phải cứ diệt sạch mới là tốt.
Đang nghĩ đến đây, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Đoạn Kỳ chỉnh lại y phục, nhưng không quay đầu. Hẳn là người của Phượng Khâm đến truyền triệu. Chờ lâu như vậy, chắc hẳn đã nghĩ ra cách giải quyết rồi?
Nghĩ đến Đoạn Cẩm Y đang bị cấm túc, lại nghĩ đến Phượng Viên, trong mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo u ám.
Tiếng bước chân ngày càng gần.
“Cót két” một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Một ánh mắt rơi trên người hắn, nhưng người tới lại đứng sững ở cửa, rõ ràng đã thấy hắn mà không tiến lên hành lễ hay truyền chỉ.
Đoạn Kỳ nhíu mày. Tên nô tài mới nào lại vô lễ đến vậy?
Hắn đứng thẳng lưng, đang định quay lại thì phía sau lại có động tĩnh.
Người kia mở rộng cửa, bước vào một bước, rồi lại dừng lại.
Đoạn Kỳ lúc này mới nhận ra có gì đó không ổn. Hắn xoay người lại, vừa nhìn thấy người tới liền nhíu chặt mày...
Không ngờ lại là Phượng Viên!
Mà nhìn sắc mặt và ánh mắt của Phượng Viên, hắn lập tức biết chuyện không ổn.
Hắn vừa định mở miệng hỏi thì bên cửa lại xuất hiện thêm một bóng người, chính là Vương Khánh.
Thấy Vương Khánh, Đoạn Kỳ nuốt lại lời sắp nói.
Hắn nhìn Vương Khánh vẫn mang nụ cười cung kính quen thuộc, rồi lại nhìn Phượng Viên, khuôn mặt nặng nề, như tâm chết lặng.
Trong khoảnh khắc, sự tự tin của hắn bỗng chốc lung lay.
Hai cậu cháu nhìn nhau. Đứa cháu vốn luôn trầm ổn, lúc này trong mắt lại đầy giằng xé và kìm nén, như đang cố gắng áp chế điều gì đó. Đoạn Kỳ nhìn kỹ, thậm chí còn thấy rõ vài phần oán trách và phẫn nộ thật sự trong ánh mắt ấy.
Hắn khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia bất an.
Vì có Vương Khánh ở đây, hai người không thể nói gì, nhưng ánh mắt trao nhau đã nói lên rất nhiều.
Đúng lúc ấy, Vương Khánh bước theo Phượng Viên vào trong, vén áo quỳ xuống hành đại lễ:
“Nô tài bái kiến đại tướng quân.”
Đoạn Kỳ khẽ cười: “Vương công công không cần đa lễ. Vương thượng hắn…”
Nói đến đây, hắn lại nhìn sang Phượng Viên.
Phượng Viên mắt đỏ hoe, từ trong tay áo lấy ra một đạo thánh chỉ.
Thánh chỉ bình thường, nhưng trong tay hắn lại nặng như ngàn cân. Hắn nhìn Đoạn Kỳ, rồi cúi đầu nhìn thánh chỉ, tay khẽ run.
Vương Khánh đứng dậy cười nói:
“Vương thượng vẫn ở Trường Thu cung. Việc đại tướng quân muốn tấu trình, vương thượng đã có quyết định rồi. Thánh chỉ đây, do lục công tử mang tới, để lục công tử nói với ngài vậy.”
Nói xong, hắn cúi mắt: “Nô tài chỉ đưa công tử tới. Bên vương thượng còn cần hầu hạ, xin cáo lui.”
Dứt lời liền lui ra, không dừng lại một khắc.
Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn hai người.